Chương 73: Tất cả chết hết ở đây đi!
May mà mấy bụi cỏ này đủ cao và rậm, cô chỉ cần hơi khom lưng là không bị chúng thấy.
Quay đầu lại mới phát hiện thụ nhân căn bản không hề cúi xuống, mấy cành cây trên đầu còn cao hơn cả bụi cỏ, đung đưa qua lại.
Cảnh này không chỉ bị cô thấy, mà còn bị mấy thằng Nhật kia thấy. Chúng nói mấy câu không hiểu gì, rồi đạp Cố Minh một cước, nói thứ tiếng Trung lơ lớ: “Mày, đi xem.”
Cố Minh thấy mấy cành cây đung đưa, liếc một cái đã nhận ra đó là pet của Khương Nguyên, trong lòng mừng rỡ, không ngờ Khương Nguyên lại đến cứu bọn họ, cứ tưởng lần này chết chắc rồi.
Hắn lại gần bụi cỏ thêm một chút, thì thấy Khương Nguyên đang ngồi xổm dưới đất, ra hiệu cho hắn bằng mắt.
Cố Minh từ từ vạch bụi cỏ ra, rồi nghiêng người nhường chỗ cho thụ nhân, để nó có tầm nhìn tấn công bọn Nhật phía sau.
Giây tiếp theo, một dây leo dài thò ra từ bụi cỏ, đâm thẳng vào mắt kẻ địch, rồi nhấc bổng cơ thể hắn lên, húc đổ hai tên khác đang chuẩn bị nổ súng.
Súng cũng rơi xuống đất, Cố Minh lập tức lao tới nhặt, nhắm vào ghế lái xả đạn.
Chết một thằng, thằng ở ghế phụ vẫn còn sống, mở cửa định chạy.
“Thụ nhân, lên.”
Thụ nhân chạy đà, nhảy lên, rồi quỳ xuống đè chặt tên Nhật cuối cùng dưới đất, hai tay điên cuồng móc vào mặt hắn.
“A a a a——”
Khương Nguyên không muốn để ý thụ nhân giết người kiểu gì, mà lục soát xe của bọn Nhật, được vài chai nước, với mấy thùng xăng.
“Sao còn có cả quân Nhật?”
“Đều là mấy thằng du học sinh, sau tận thế thì ở lại đây. Trại của chúng toàn người đảo quốc, đông lắm. Không biết kiếm đâu ra súng, mỗi lần đến trại tụi này là cướp đồ, không cho thì giết người. Súng của tụi này cũng cướp từ tay chúng mà ra. Chúng ăn quả lừa một lần rồi không dám vào trại nữa, chỉ chặn đường bên ngoài thôi.”
Cố Minh bực mình trói hai tên Nhật còn sống lại.
【Đing——Chúc mừng người sống sót hoàn thành nhiệm vụ ẩn, nhận được thùng tài nguyên*1】
Khương Nguyên giơ tay xem giờ, còn một tiếng rưỡi.
Thảo nào lúc đầu bọn họ định tập kích mình, hóa ra là sợ mình là quân Nhật?
Nghĩ vậy cũng có thể hiểu được, dù sao cũng còn chút thời gian, hay là giúp bọn họ luôn thể.
“Trại của các anh ở đâu?”
“Có chết tao cũng không nói.” Thằng Nhật đang quỳ dưới đất còn có chút khí khái.
Khương Nguyên lấy từ ba lô ra một thanh trường đao, trong mắt bọn họ thì cô như biến nó ra từ hư không.
Vậy nên mức độ sợ hãi của Cố Minh và mọi người cũng chẳng kém bọn Nhật là bao, may mà không phải phe địch.
“Ấn hắn xuống, đừng để hắn cử động.” Khương Nguyên rút đao, mũi đao chĩa thẳng vào đầu gối thằng Nhật, làm hắn toát mồ hôi hột. Tuy quần mặc khá dày, nhưng thanh đao này sắc quá, sợ lắm: “Tao nói, tao nói, tao còn có thể dẫn đường cho mày.”
“Ở đâu? Đất của tụi tao còn cần mày dẫn à?” Cố Minh lại đạp hắn một cước.
“Ở khu Hạnh Phúc, cổng nam, tòa 15, cả tòa đều là người của tụi tao.”
“Tao nhớ khu Hạnh Phúc còn có người sống sót, tụi mày đã làm gì họ?” Cố Minh cau mày hỏi.
“Không làm gì họ cả, chỉ cướp đồ của họ rồi đuổi đi thôi.”
Đoàng!
Cố Minh không nhịn nổi nữa, xả thẳng một phát.
Thế mà bảo là không làm gì?
Thằng Nhật còn lại sợ vỡ mật, run rẩy nói: “Nó đã khai hết rồi, sao mày còn nổ súng? Tụi mày người Hoa cũng hèn hạ vô sỉ chẳng kém.”
Đoàng!
Lại một tiếng súng nữa, thằng Nhật ngã thẳng cẳng, Cố Minh hừ lạnh: “Nó cũng dám dùng chữ ‘cũng’ à?”
Sau đó Khương Nguyên lái xe theo họ đến khu Hạnh Phúc, mất 15 phút lái xe.
Họ đỗ xe ở cổng bắc khu Hạnh Phúc. Nếu tòa 15 ở cổng nam, thì có khi có người canh cổng.
Tốt nhất là vòng qua.
Họ không vội vào, mà dùng ống nhòm quan sát một hồi, không thấy bóng dáng quân Nhật, chỉ thấy lác đác vài con zombie với rác rưởi khắp nơi, chưa vào đã ngửi thấy mùi hôi thối.
“Chỗ này đừng đánh rắn động cỏ.” Khương Nguyên cất súng, rút trường đao ra rồi bước vào khu. Tuy là cổng tự động, nhưng tương đối dễ trèo.
Vừa trèo vào đã vung đao chém zombie.
“Rốt cuộc cô là người thế nào?” Cố Minh không kìm được tò mò.
“Dù sao cũng không phải người ở đây. Xử lý xong bọn Nhật tôi sẽ đi.”
“Vậy chúng ta còn gặp lại không?”
“Chắc vậy.” Khương Nguyên kết liễu con zombie cuối cùng.
Thanh đao này cô càng dùng càng thuận tay.
Đến tòa 14, phát hiện cửa tòa 15 bên cạnh không có người đứng gác, phải nói bọn chúng đúng là tâm lý lớn thật, hoặc là không coi ai ra gì.
Tuy cửa khóa, nhưng may là đã lục được chìa khóa cửa tòa từ xác quân Nhật.
Khương Nguyên chạy tới, dùng chìa khóa bíp một cái, cửa mở.
Thang máy không điện, đành phải đi cầu thang bộ.
Lên đến tầng hai mới phát hiện bốn căn hộ đều không có cửa, cửa như bị phá bằng vũ lực, đủ để tưởng tượng lúc đầu chúng chiếm tòa nhà này kiểu gì.
Giờ lại tiện cho họ lẻn vào nhà.
Khương Nguyên bảo họ dẫn thụ nhân lên tầng ba, còn tầng này để cô tự xử lý.
Như vậy tốc độ còn nhanh hơn.
Phân công xong, cô bước vào căn 201 trước, nghe thấy một phòng có động tĩnh khá lớn, đến trước cửa nhìn qua khe cửa hé mở, thấy một thằng Nhật đè một cô gái trên giường, vừa tát vừa xé quần áo, bên cạnh còn để một con dao và một khẩu súng lục. Cô trực tiếp vác đao vào đâm xuyên tim thằng Nhật, máu bắn tung tóe, bắn cả lên mặt cô gái. Cô gái sợ quá bụm miệng.
“Nói gì đi?” Khương Nguyên ra hiệu cho cô ấy.
“Tôi là dân gốc ở đây.”
Khương Nguyên gật đầu rời khỏi phòng, lại đi 202, 203, 204.
Ra ngoài thì thấy cô gái đó đang đứng chờ ở cửa, tay còn cầm cây gậy gỗ: “Bọn chúng có súng.”
“Cô theo tôi lên trên trước, nếu có người từ ngoài về, cô sẽ rất nguy hiểm.”
“Được.”
Cô gái không do dự liền đi theo, còn chủ động cung cấp thông tin: “Tôi tên Hạ Di, tòa này 18 tầng, người của chúng tập trung từ tầng 2 đến tầng 10.”
Khương Nguyên gật đầu, thấy có mấy cô gái từ trên lầu đi xuống.
Hạ Di nói một câu “người nhà”, cô cũng yên tâm, chắc là được thụ nhân với mọi người cứu.
Bỗng nhiên trên lầu vang lên tiếng súng và tiếng thét, nhanh chóng thu hút bọn canh cổng chạy tới, đều bị Khương Nguyên dùng súng hạ gục.
“Mọi người lục soát đồ đi, cái gì dùng được thì mang hết.”
“Vâng.”
Khương Nguyên đứng ở cửa sổ dùng ống nhòm quan sát, không thấy bóng quân Nhật nào khác. Theo lời Hạ Di, hôm nay chỉ có năm thằng ra ngoài, trùng với năm thằng ở khu vui chơi.
Vậy thì tất cả chết hết ở đây đi!
Có mấy người bị ném từ trên lầu xuống, ngã chết dưới đất, mắt bị móc thành hai lỗ máu, nhìn là biết tác phẩm của thụ nhân.
Phải nói, thụ nhân tuy không cao, nhưng giết người khá ác.
Vậy mà đây chỉ là pet cấp A, pet cấp 3S chẳng phải còn ghê hơn sao?
