Chương 79: Bộ lạc nguyên thủy, sinh con cho hắn
Khương Nguyên theo họ đến một hang động. Tuyết phủ kín núi, trong hang có rất nhiều người: già, trẻ, phụ nữ, thiếu nữ.
Cô đang quan sát họ thì họ cũng quan sát cô.
Dưới ánh nhìn chăm chú của mọi người, cô được dẫn vào sâu trong hang.
Trong hang có lửa, ấm áp hơn hẳn.
Khương Nguyên nhìn thấy người đàn ông bị sói cắn chảy máu lúc nãy. Anh ta đang nằm trên một tấm da thú, vẻ mặt đau đớn.
Cô có phải bác sĩ đâu, chỉ có thể sơ cứu đơn giản cho anh ta, sống hay chết tùy vào số mệnh.
Trước tiên, cô nhìn quanh hang một lượt, thấy khoảng chục người đang đứng. Cô kéo một cô gái trẻ ra, bảo cô ấy nhìn mình làm.
Cô lấy từ ba lô ra 1 lít nước để rửa vết thương cho anh ta. Vừa rửa, cô vừa quay lại nhìn cô gái, thấy cô ấy chăm chú xem, cô tiếp tục làm việc của mình.
Sau đó, cô dùng cồn i-ốt bôi lên vết thương, khiến người đàn ông đau đến nhăn mặt.
Cuối cùng, cô dùng gạc băng bó lại và thắt nút.
Làm xong mọi việc, cô đưa lọ cồn i-ốt, bông tăm và gạc cho cô gái, dùng tay ra hiệu cách thay băng, không biết cô ấy có hiểu không.
À, cô nhớ ra mình có thuốc kháng viêm!
May mà lúc đưa thuốc cho Bảo Nhi, cô đã tìm Linh Nhi bổ sung thêm, nếu không giờ cô cũng bó tay.
Cô lấy một viên kháng viêm và một chai nước khoáng, đưa cho người đàn ông bị thương. Anh ta liếc nhìn người đàn ông dẫn đầu, rồi uống thuốc với nước.
Khương Nguyên đưa số thuốc còn lại cho cô gái, vỗ tay một cái. Xong rồi chứ?
Cô có thể đi được chưa?
Thấy mọi người không phản ứng gì, cô quay người rời khỏi hang.
Người đàn ông dẫn đầu đuổi theo, chặn trước mặt cô và ra hiệu giao tiếp.
[Anh ta muốn mời cô ăn cơm.]
Khương Nguyên nhìn đồng hồ. Thôi được, nếu họ không có ác ý, ăn một bữa cũng chẳng sao.
Thấy cô gật đầu, người đàn ông dẫn đầu sai người xử lý con sói bị cô bắn chết.
Nhiều người thế này, một con sói e là không đủ ăn.
Nghĩ vậy, cô ra hiệu bảo anh ta dẫn người theo mình. Nếu có thể đục băng trên sông, thì sẽ câu được cá!
Cô có cần câu!
Họ lại ra sông băng. Khương Nguyên lấy xẻng vạch một vòng tròn trên mặt băng, rồi bắt đầu gõ để làm mẫu, ra hiệu cho họ đục một cái lỗ ở chỗ đó.
Người đàn ông dẫn đầu hiểu ngay, sau đó nói lại với những người khác. Mọi người lấy vũ khí ra, đứng thành vòng tròn và bắt đầu đục băng.
Khương Nguyên gật đầu. Không hổ là người cầm đầu.
Cô tưởng đục lỗ này sẽ mất nhiều thời gian, nhưng cô đã đánh giá thấp sức mạnh của từng người.
Chỉ mất mười phút là xong.
Khương Nguyên hài lòng gật đầu, rồi lấy cần câu ra làm mẫu cho họ xem. Cần câu này là đồ tốt đấy!
Dù sao cũng là cần câu trong game.
Chờ một lát, khi chuông trên cần reo, cô kéo lên. Một con cá to béo đã được câu lên.
Người nguyên thủy thấy cảnh này, đều vỗ tay reo hò.
Sau đó, Khương Nguyên đưa cần câu cho một người nguyên thủy, bảo anh ta câu cá.
Còn cô thì đến chỗ đuổi sói. Cô lại vạch một vòng tròn trên mặt đất, người đàn ông dẫn đầu tiếp tục gọi người đến đục lỗ ở đây.
Cô nghĩ săn bắn phải dùng bẫy mới đúng, như vậy mới ít bị thương.
Nhìn họ mùa đông giá rét thế này mà cũng không dự trữ được chút thức ăn.
Dù cô có cho cơm hộp cũng không đủ một bữa, chi bằng dạy họ cách làm, sau này no đủ chắc chắn là đủ.
Cái hố này mất nửa tiếng mới đào xong, độ sâu cũng tạm, dù người hay con mồi rơi xuống đều không thoát ra được.
Khương Nguyên nhặt một đống cỏ phủ lên miệng hố, rồi đặt con cá vừa câu lên trên. Thế là xong cái bẫy.
Mấy người quay lại sông băng. Anh chàng kia đã câu được hơn chục con cá rồi.
Mọi người mừng rỡ.
Mỗi người xách hai con cá về. Khương Nguyên tặng luôn cần câu cho họ.
Khi về đến bộ lạc, mọi người đều reo hò, vì đây là lần đầu tiên họ có được nhiều thức ăn như vậy!!
Khương Nguyên cũng vui lây. Có người mang đến cho cô một cái đùi sói nướng.
Cô không từ chối, ngồi xuống ăn cùng họ. Nhưng cái đùi to quá, cô ăn không hết, bèn lấy từ Càn Khôn Đại ra một cái đĩa tinh xảo, xối qua nước, rồi cắt thịt thành từng miếng nhỏ, chia cho bọn trẻ.
Bọn trẻ muốn ăn nhưng không dám.
Trong mắt họ, Khương Nguyên là người có phép thuật.
Khương Nguyên liếc nhìn người đàn ông dẫn đầu bên cạnh, anh ta mới ra hiệu cho bọn trẻ ăn.
Thấy vậy, cô tháo khẩu trang ra.
Khoảnh khắc đó, người đàn ông bên cạnh ngây người nhìn cô.
Làn da trắng ngần, đôi mắt trong veo, chỗ nào cũng đẹp. Đặc biệt là so với các cô gái nguyên thủy, cô lập tức bị gắn mác tiên nữ.
Khương Nguyên cảm nhận được ánh mắt nóng bỏng của người đàn ông, khó hiểu nghiêng đầu nhìn anh ta.
Người đàn ông có vẻ kích động, dùng tay ra hiệu muốn nói gì đó.
[Phụt——]
Tiểu Ngũ không nhịn được cười thành tiếng.
[Ký chủ, anh ta thích cô rồi, muốn cô sinh cho anh ta mười tám đứa.]
“…” Khương Nguyên khóe miệng giật giật, vừa lắc đầu vừa xua tay, “Không không không!!!!!”
Người đàn ông càng kích động hơn, ra hiệu nhiều hơn.
[Anh ta nói nếu cô theo anh ta, cô sẽ là vợ của thủ lĩnh bộ lạc. Không muốn sinh mười tám đứa thì sinh hai đứa cũng được.]
Dù Tiểu Ngũ đã cố nén cười, nhưng Khương Nguyên vẫn nghe ra.
“Không được đâu.” Cô giơ cổ tay lên, trên đó là thời gian đang trôi, mặc kệ anh ta có hiểu hay không, cô nói thẳng: “Tôi không thuộc về nơi này. Hết thời gian tôi phải về.”
Người đàn ông tuy không hiểu lời, nhưng từ vẻ mặt nghiêm túc và điệu bộ lắc đầu xua tay của Khương Nguyên, anh ta cũng hiểu ra điều gì đó.
Vẻ mặt anh ta không khỏi có chút ảm đạm.
Khương Nguyên có thương hại anh ta đâu. Cô mà thương hại anh ta, thì ai thương hại cô?
Đột nhiên có người chạy đến, vừa nhảy nhót vừa phát ra âm thanh từ cổ họng. Rồi một đám người kéo nhau đi, Khương Nguyên cũng bị lôi đi.
Họ đến cái hố đã đào lúc trước. Trong hố có một con sói. Mọi người vui mừng reo hò.
Cả hai cách cô chỉ đều thành công bắt được con mồi.
[Ký chủ, thang máy ở ngay sau lưng cô.]
Vậy thì cô không về cùng họ nữa. Còn nửa tiếng, cô muốn đi nhặt cái thùng tài nguyên kia. Đã đục lỗ xong rồi, không nhặt thì phí.
Người đàn ông dẫn đầu thấy cô vẫn đứng yên, định quay lại.
Thấy vậy, Khương Nguyên lập tức vẫy tay chào tạm biệt.
Anh ta gật đầu, quay lưng bước đi không ngoảnh lại.
Đợi đến khi họ khuất khỏi tầm mắt, Khương Nguyên mới thả lỏng người. May mà thái độ của người đàn ông đó không cưỡng ép!!
Không thì thật không biết kết thúc thế nào!!
Nghĩ vậy, cô quay lại sông băng. Mặc đồ lặn xong, cô nhảy ùm xuống nước. Cái lạnh buốt thấu xương ập đến, cô run lên cầm cập.
Cô nhanh chóng bơi xuống đáy sông, thu thùng tài nguyên vào ba lô, rồi bơi lên bờ.
Vừa run vừa lê bước trở lại thang máy.
Cho đến khi cửa thang máy đóng lại, cô mới thở phào nhẹ nhõm.
