Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Phụ, Ta Vừa Tích Trữ Vừa Nuôi Con > Chương 82

Chương 82

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 82 có bản audio.

Chương 82: Tiểu Sâm Tử

 

Chủ nhân phòng 2102 không những không chết mà còn sống rất khỏe, chẳng những không hề có dấu vết bị cuộc sống vùi dập, mà còn sống tốt hơn bất kỳ ai.

 

Nhìn làn da trắng hồng, mịn màng, vẫn như lần đầu gặp, không hề bị ảnh hưởng bởi thiên tai. Bụng đã cao hơn trước, cô đang tựa vào lòng người đàn ông tuấn tú, khí chất tôn quý, được anh ta đỡ đi về phía mình.

 

Cô ấy giống như một nàng công chúa được hiệp sĩ bảo vệ, dịu dàng và cao quý.

 

So sánh hai người, tại sao mình lại rơi vào cảnh này, ăn không no, ngủ không ngon, còn thường xuyên bị lũ súc sinh kia đánh đập. Nghĩ đến đây, một nỗi ấm ức, không cam lòng dâng lên trong lòng. Trương Vân không chịu nổi cú sốc này nữa, cô ngồi xổm xuống, ôm mặt khóc to, những giọt nước mắt lớn trào ra từ kẽ tay.

 

Cừu Cửu Cửu bị hành động bất ngờ của Trương Vân làm cho dừng bước, không tiến lên nữa.

 

“Chuyện này, ôi…”

 

Người ta nói đàn ông không dễ rơi lệ, chỉ là chưa đến lúc đau lòng. Đây là một người phụ nữ có câu chuyện, xác nhận xong.

 

Cô chưa kịp tiến lên hỏi thì Nhan Sâm đã chặn cô lại, lắc đầu, ra hiệu cho Phượng Tam Nương và Khâu Ngọc đỡ Cừu Cửu Cửu về phòng khách.

 

“Cô là ai? Nghe nói cô muốn gặp vợ tôi, có chuyện gì?”

 

Một giọng nói nguy hiểm vang lên từ phía trên, đầy sức xuyên thấu khiến Trương Vân giật mình. Cô ngẩng mắt lên từ lòng bàn tay, nước mắt vẫn còn đọng trên vành mắt đỏ hoe, nước mũi chưa kịp lau, cứ thế đối diện với ánh mắt u ám của người đàn ông cao quý đang nhìn mình.

 

Chứng kiến người đàn ông vừa nãy còn niềm nở với Cừu Cửu Cửu, nhưng khi đối mặt với mình, lại trở nên tàn nhẫn, sát phạt.

 

Cô vội đứng dậy, đưa tay lau nước mắt nước mũi, rồi lùi lại hai bước.

 

Trương Vân cảm thấy ý nghĩ trước đây của mình thật nực cười, thậm chí buồn cười đến mức nào. Người ta dựa vào đâu mà để ý đến mình, dựa vào đâu mà nghĩ người ta sẽ giúp mình báo thù.

 

Bất kỳ ai trước mặt đều không phải là người mình có thể chọc vào. Cô đúng là bị thù hận làm cho mù quáng, cứ nghĩ ai cũng giống như lũ cặn bã bên ngoài, chỉ cần mình liều mạng là người ta sẽ giúp mình một hai.

 

Ngây thân, mình quá ngây thân. Trong giây lát, cô nghĩ đến việc thay đổi chiến lược ban đầu.

 

Sau khi kiên định ý nghĩ của mình, cô lên tiếng: “Tôi có thể vào nói chuyện với cô ấy được không?”

 

Thấy người đàn ông nheo mắt, cô vội bổ sung: “Chỉ nói chuyện thôi, tôi sẽ không làm gì khác.” Giọng cô rất nhỏ, nhỏ đến mức chỉ những người đứng gần mới nghe rõ.

 

Lăn lộn trong thương trường nhiều năm, Nhan Sâm nhìn người luôn có tiêu chuẩn riêng. Ban đầu, người trước mặt rõ ràng mang mục đích tính toán, không hiểu sao lại đột nhiên đổi ý.

 

Anh do dự một chút rồi gật đầu. Trước khi quay người vào cửa, anh nheo mắt quét một vòng về phía đám đông đang đứng ở đầu cầu thang.

 

Những người bị ánh mắt anh quét qua giật mình, căng thẳng như bị thứ gì đó cực kỳ đáng sợ khóa chặt. Có kẻ nhát gan lập tức rời khỏi đầu cầu thang.

 

Trương Vân lo lắng đi theo cuối cùng vào phòng 2102. Khoảnh khắc cánh cửa đóng lại sau lưng, dường như ngăn cách hai thế giới khác nhau bên trong và bên ngoài.

 

Chỉ cách một cánh cửa, bên trong ấm áp như mùa xuân, không khí trong lành; bên ngoài gió lạnh, mùi hôi thối bốc lên.

 

Mưa suốt mấy tháng khiến nhiệt độ không khí đã giảm xuống còn 11 độ.

 

Tiến vào phòng khách, cô thấy người mình cần tìm đang tận hưởng món ăn ngon mà người khác cầu còn không được, đang tận hưởng sự chăm sóc của người đàn ông tuấn tú đó.

 

Bụng cô kêu lên ọc ọc. Cô xoa chiếc bụng lép kẹp, không nhớ mình đã bao lâu chưa được ăn một bữa tử tế.

 

Nhìn trên bàn ăn bày trứng trà giá hai tệ một quả, ba tệ hai quả trước mưa, bánh bao trắng giá hai tệ rưỡi một cái, cháo thịt nạc, sữa đậu nành, quẩy, bánh cuốn, bánh bao nhỏ, xíu mại và xúc xích than, ánh mắt cô lóe lên sự thèm thuồng mãnh liệt, nhưng rồi cô lại kìm nén, giấu đi rất khéo.

 

Cừu Cửu Cửu không bỏ lỡ vẻ mặt của người phụ nữ. Cô rất ngạc nhiên, sao Sâm ca lại đưa người vào đây! Cô dùng ánh mắt hỏi Nhan Sâm.

 

Người đàn ông cúi sát tai cô, nhẹ giọng giải thích: “Bà xã lợi hại như vậy, anh nghĩ có thể để em tiếp xúc và hiểu thêm tình hình bên ngoài.”

 

Hơi thở của người đàn ông phả vào sau tai nhạy cảm của cô, mang đến cảm giác tê dại như bị điện giật. Cừu Cửu Cửu theo bản năng co người lại, nghiêng đầu tránh né, hạ giọng: “Nói thì nói, lại gần làm gì.”

 

Nhan Sâm không bỏ lỡ phản ứng của cô, hiểu rõ tai là vùng nhạy cảm của cô, khóe miệng nhếch lên một nụ cười đầy ẩn ý.

 

Cừu Cửu Cửu vừa nói vừa kéo tai anh lại gần, học theo anh lúc nãy, thổi vào tai anh: “Anh nhìn ánh mắt em xem, anh nghĩ em tin à! Đừng quên, em có bug, chuyện trong bán kính vài km, em muốn biết lúc nào cũng được.”

 

Nhan Sâm sửng sốt một lúc, rồi cười lớn, nói bằng giọng chỉ đủ hai người nghe: “Anh quả nhiên không thể giấu được đôi mắt tinh đời của bà xã. Anh đây bái phục.” Rồi anh giải cứu tai mình khỏi tay cô.

 

Cừu Cửu Cửu cũng thuận thế buông tay, cô kiêu ngạo nói: “Hừ! Nói đi.”

 

Nhan Sâm thẳng lưng, đưa tay ôm vai cô, giơ tay ra hiệu cho cô ghé đầu lại gần, rồi nói rất nhẹ: “Tối qua chúng ta không nhận được nhiều mì ăn liền sao, dùng thứ đồ bỏ đi đó để trao đổi với người trong tòa nhà, đổi lấy chút ngọc. Vừa hay cần người tuyên truyền, chẳng phải có người sẵn sàng đưa tới cửa rồi sao.”

 

Cừu Cửu Cửu lập tức sáng mắt, sao cô không nghĩ ra ý hay này nhỉ.

 

Thực ra cô có thể lén lút thu lấy ngọc của người khác từ xa, nhưng đó chẳng khác gì ăn trộm, vì đó là đồ có chủ. Hơn nữa, muốn hấp thụ linh khí của ngọc thì phải ở trong phạm vi hai mét. Muốn có linh khí ngọc, dùng vật tư đổi là tốt nhất.

 

“Ha ha… Tiểu Sâm Tử anh thông minh thật đấy.”

 

Cừu Cửu Cửu vui quá quên mất việc hạ giọng.

 

Câu nói đó, mọi người đều nghe thấy.

 

Vừa dứt lời, cô nhận được một loạt tiếng hít khí xung quanh. Nhìn quanh một vòng, cô mới nhận ra mình vừa nói hơi to. Khóe miệng giật giật, Cừu Cửu Cửu ngượng ngùng xoa mũi.

 

Nhan Sâm nheo mắt, ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía bốn vệ sĩ và hai bác sĩ, chất vấn: “Không bận à? Đi tập luyện đi.”

 

Đuổi bọn vệ sĩ đi, anh xoa đầu Cừu Cửu Cửu, ra hiệu có anh ở đây: “Đừng để ý đến họ.”

 

“Chuồn thôi, chuồn thôi…”

 

Bốn vệ sĩ quay lưng bỏ đi, thì thầm với nhau, nhưng giọng không hề nhỏ.

 

Nhan Mộng: “Sếp và phu nhân đang chơi trò nhập vai à?”

 

Nhan Lăng: “Chắc là vậy…”

 

Nhan Húc bắt chước: “Tiểu Sâm Tử~~~.” Chỉ là kéo dài âm cuối, vừa quyến rũ vừa điệu đà.

 

Nhan Lẫm: “……”

 

Phụt, ha ha ha…

 

Đúng là không hề kiêng dè, còn đùa giỡn vui vẻ.

 

Phượng Tam Nương và Khâu Ngọc đi theo phía sau, thật lòng lo lắng cho bốn chàng trai to xác mà tâm hồn treo ngược cành cây này.

 

Họ không biết rằng, đằng sau lưng, sếp lúc này đang ánh mắt lóe lên tia sáng u ám.

 

Càng ngày càng không ra thể thống gì, dám trêu cả sếp và sếp bà. Xem chiều nay anh ta huấn luyện họ thế nào.

 

Đến nỗi chiều hôm đó, bốn người bị huấn luyện đến mức thảm hại, một thời gian dài sau không dám trêu sếp nữa.

 

Đó là chuyện về sau.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi