## Chương 12: Mạt thế, tôi đã sẵn sàng
Diệp Thanh bế người lên, đặt nằm trên giường. Trước tiên cô lấy từ trong không gian ra ít nước suối linh đã pha loãng sẵn, đổ cho Thẩm Tinh Châu uống một chút. Nếu như vậy mà anh ta vẫn biến thành thây ma thì không thể trách cô được.
Đổ nước suối linh xong, Diệp Thanh lại lấy từ trong không gian ra một sợi dây được xoắn từ vải mềm, trói Thẩm Tinh Châu lên giường.
Phòng khi cô đi thu thập vật tư về muộn.
Cô còn lót bên dưới người anh ta một miếng bỉm, trên đầu giường để hai ngày lương khô và ba chai nước khoáng, đảm bảo dù bị trói Thẩm Tinh Châu cũng có thể với tới.
Sắp xếp xong Thẩm Tinh Châu, Diệp Thanh định thừa dịp bóng tối chạy ra bến tàu.
Đi đến cửa.
Diệp Thanh thấy chai rượu trên bàn, cô quay lại, cầm chai rượu vào phòng Thẩm Tinh Châu, đổ một phần rượu lên cổ áo và quần áo anh ta, làm vậy mới giống bộ dạng người say rượu chứ.
Diệp Thanh xoa tay hài lòng rời đi.
Diệp Thanh đến cảng, dùng tinh thần lực dò xét bố trí camera xung quanh, rồi tìm một góc không có camera giám sát, lách người vào không gian.
Biệt thự nhỏ trong không gian tầng hai có ba phòng nghỉ, Diệp Thanh đã sắp xếp từ sớm.
2202 thấy Diệp Thanh có vẻ muốn nằm xuống, bèn chạy bằng bốn chân máy nhỏ lộc cộc vào: “Ký chủ, người không định vào sao?”
“Bây giờ còn chưa đến mạt thế, mấy vật tư này đều có chủ.” Diệp Thanh làm việc có nguyên tắc và giới hạn riêng, nếu không thì trong hai mươi ngày nay cô đã sớm dựa vào không gian và dị năng tinh thần cướp sạch vật tư trong siêu thị, nhà kho xung quanh, chắc chắn không ai bắt được cô.
Tất nhiên, cô cũng không phải người tốt tuyệt đối.
Nếu cô là người tốt, cô đã sớm giống như nhân vật chính trong tiểu thuyết, sớm tung tin mạt thế sắp đến.
Cô rất ích kỷ, cũng sợ phiền phức.
Chỉ là mấy chuyện này không cần giải thích quá nhiều với 2202, cô ngáp một cái, chậm rãi nói.
“2202, tôi ngủ một lát, dưỡng tinh thần, đợi mạt thế mở ra thì gọi tôi dậy.”
2202 vẫy đuôi vui vẻ đáp một tiếng.
Bốn giờ rưỡi sáng.
Đa số mọi người vẫn còn đang trong giấc ngủ.
Bầu trời đen kịt bỗng nhiên vặn vẹo một cái.
Cả thế giới như bị một bàn tay thần kỳ nhấn nút tạm dừng.
Không khí tràn ngập dị năng đang bạo động.
2202 đang vui vẻ rượt gà đuổi vịt trong chuồng nuôi, phát hiện dị năng trong không khí bạo động, lập tức bay nhanh đến gọi Diệp Thanh đang ngủ dậy. Diệp Thanh xưa nay cảnh giác cao, 2202 vừa tới cửa cô đã nhanh chóng mở mắt, làn hơi nước trong mắt tan biến trong chốc lát.
“Ký chủ, năng lượng bắt đầu bạo động rồi.”
“Tôi ra ngoài ngay.”
Diệp Thanh và 2202 đồng thời lên tiếng.
Diệp Thanh lại hỏi một câu: “2202, dị năng có ích cho mày không?”
“Đa tạ ký chủ, tôi là dữ liệu có ý thức tự chủ, dị năng không có tác dụng gì với tôi.” Đối với sự quan tâm của Diệp Thanh, 2202 cảm thấy trái tim máy móc ấm áp. Ký chủ của nó thật tốt, đã coi nó như bạn nhỏ, “Ký chủ, mau ra ngoài hấp thu năng lượng dị năng, nhớ mang theo một ít nước suối linh.”
Biết dị năng vô dụng với 2202, Diệp Thanh cũng không dám trì hoãn. Cầm chai nước suối linh đã chuẩn bị sẵn, ra ngoài tìm một nơi an toàn, bắt đầu hấp thu dị năng sôi sục trong không khí.
Khoảnh khắc này.
Tất cả mọi người trên thế giới đều đang tiến hành đào thải.
Ai vượt qua được, một phần may mắn trở thành dị năng giả, đa số giữ lại loài người.
Ai bị đào thải, trở thành thây ma.
Dị năng bạo động tiến vào cơ thể Diệp Thanh, cô không ngừng dẫn dắt dị năng, thuần phục dị năng. Lúc này nếu có ai mở mắt ra, sẽ thấy không khí xung quanh Diệp Thanh xoay tròn như vòng xoáy.
Cô nhắm mắt, nghiến răng, ghì chặt năng lượng vừa vào đã muốn tạo phản.
Cơ thể cô như một lon nước có ga bị lắc lâu ngày, khí bên trong không ngừng phình to va đập, cuối cùng tìm thấy cái nắp chai, vặn mở nắp “bùm” một tiếng, năng lượng như khí ga tìm được chỗ xả, trào lên.
Dị năng tinh thần lực của cô đột phá đỉnh cấp 0, lên đến trung cấp 1, dị năng mộc hệ lên đến đỉnh cấp 0.
Diệp Thanh thoải mái thở ra một hơi trọc, mở mắt, nhìn bầu trời lẽ ra phải đầy nắng giờ xám xịt, nhìn những người xung quanh ngất xỉu vì mạt thế vừa bắt đầu, cô hé môi, kiên định nói.
“Mạt thế, tôi đã sẵn sàng.”
