Chương 14: Cảnh tượng muối mặt
Diệp Thanh về đến nhà thì đã khuya. Trước khi đi ngủ, cô vào phòng xem thử Thẩm Tinh Châu thế nào. Anh vẫn chưa tỉnh, cả khuôn mặt tuấn tú đỏ bừng, cơ thể bị trói nằm giãy dụa qua lại trên giường. Diệp Thanh đưa tay sờ trán. Thẩm Tinh Châu đang sốt. Lần này Diệp Thanh không cho anh uống nước suối linh nữa, mà đưa cho anh một chai nước khoáng cô đã chuẩn bị sẵn, rồi dùng cồn trong tủ thuốc gia đình lau người cho anh. Mãi đến khi hàng lông mày đang nhíu chặt của Thẩm Tinh Châu giãn ra một chút, Diệp Thanh mới duỗi người, rửa mặt rồi lăn ra ngủ.
Sáng hôm sau. Diệp Thanh bị một tiếng la chói tai đánh thức. Cô mở mắt, nằm trên giường vài giây cho tỉnh táo rồi nhanh nhẹn ngồi dậy, thay bộ đồ thường giản dị, xỏ đôi bốt Martin. "Ký chủ, mục tiêu nhiệm vụ đã tỉnh." 2292 nhắc nhở Diệp Thanh rằng Thẩm Tinh Châu đã thức.
Thẩm Tinh Châu tỉnh dậy phát hiện mình bị trói trên giường. Toàn thân anh dính nhớp nháp khó chịu. Vùng vẫy một hồi, nhưng trời ạ, càng vùng vẫy dây trói càng siết chặt. Mảnh vải mềm ban đầu đã xoắn thành sợi dây nhỏ. Cố gắng mãi vẫn vô ích. Đành bất lực nằm phịch xuống. Anh sốt cả ngày, ra rất nhiều mồ hôi, dù tối qua Diệp Thanh có cho uống một chai nước khoáng nhưng giờ vẫn khát khô cổ.
Tối hôm qua. Sau khi cho Thẩm Tinh Châu uống nước khoáng, Diệp Thanh mới nhận ra mình đã phạm một sai lầm ngu ngốc: tay Thẩm Tinh Châu bị cô trói thì làm sao cầm chai nước được? Sợ đêm anh thức dậy khát, cô lấy một cái chậu nhỏ sạch, đổ đầy nước khoáng đặt bên gối anh, lại để một ống hút, đầu kia ống hút hướng thẳng vào miệng Thẩm Tinh Châu. Thẩm Tinh Châu cũng thấy chậu nước và ống hút bên gối, đoán nước khoáng này là chuẩn bị cho mình. Anh há miệng định ngậm ống hút, nhưng không cẩn thận, ống hút trượt sang một bên. Thẩm Tinh Châu cố với mãi không tới. Anh liếc nhìn quanh phòng, nghĩ không có ai, khó nhọc ngẩng đầu lên, thè lưỡi ra liếm nước khoáng trong chậu. Dù không nhiều nhưng cũng làm dịu cơn khô khốc của môi lưỡi.
Lúc Diệp Thanh bước vào, cô thấy Thẩm Tinh Châu trông thật thảm hại mà cũng buồn cười. Hiếm khi áy náy, cô gãi đầu, định giả vờ chưa từng vào, vừa lùi lại một bước thì đúng lúc Thẩm Tinh Châu vừa giải khát xong ngóc đầu lên, hai người đối diện nhau. Trong khoảnh khắc... Thẩm Tinh Châu: !!! Toàn thân anh cứng đờ. Đầu tai đỏ lên một cách đáng xấu hổ, khuôn mặt tuấn tú càng đỏ như lửa đốt, lan dần xuống cả cổ. Diệp Thanh chớp mắt. "Em... đến từ lúc nào?" Giọng anh vốn ôn hòa dễ nghe nay lại run run. Diệp Thanh do dự, thử thăm dò: "Em nói ra anh có tin không?" Thẩm Tinh Châu như mất hết hồn vía, đau khổ nhắm mắt lại, đừng nói gì thêm nữa, anh biết rồi.
Diệp Thanh định cởi dây trói cho Thẩm Tinh Châu trước, rồi mới giải thích lý do cô trói anh. Cô vừa bước tới giường, đưa tay ra chưa kịp chạm vào dây trói thì Thẩm Tinh Châu như bị điện giật, co người lại. "Em làm gì vậy?" Thẩm Tinh Châu dù ngày thường trưởng thành ổn trọng đến đâu, chung quy cũng mới 22 tuổi, gặp phải tình huống xấu hổ chết người thế này khó tránh khỏi giận dữ. Anh co ro tội nghiệp, cố thu mình lại. Diệp Thanh: "..." Mục tiêu nhiệm vụ thế này, trông cô chẳng khác nào một nữ cướp ép trai lành.
