Chương 2: Dị năng song hệ
Diệp Thanh rơi từ căn phòng ban đầu xuống một mảnh đất. Cô ngước mắt nhìn, phía đầu kia nơi mình đứng có một căn biệt thự nhỏ. Cô bước chân đi về phía đó, đẩy cửa bước vào, đồng thời thông tin về không gian cũng được đồng bộ vào trong đầu cô.
Đây là một không gian giống như một nông trại trồng trọt.
Có khoảng bốn năm mẫu đất trồng trọt, có chỗ nuôi gia cầm, còn có ao nuôi tôm cá.
Biệt thự gồm hai tầng trên dưới.
Tầng một là để ở, tầng còn lại là một kho bảo quản vô hạn.
Ngoài cái kho bảo quản vô hạn ra, thời gian ở những chỗ khác y hệt như bên ngoài, cây cối động vật cũng phải tự mình lao động.
Điều duy nhất Diệp Thanh thấy may mắn là, đây là một không gian đã trưởng thành.
Nó có suối linh.
Ngay trong cái giếng cạnh biệt thự.
Uống vài ngụm có thể cường thân kiện thể.
Dù có là mạt thế hay không, thực lực chính là bảo đảm tốt nhất cho sinh tồn.
Diệp Thanh do dự cũng không, liền múc nước giếng lên, hai tay ôm uống luôn hai ngụm. Sau đó nhanh chóng rời khỏi không gian, vào phòng tắm, mở vòi nước, đợi đến khi máu thịt trong cơ thể như bị xé rách tái tạo xong, cô mặt không cảm xúc lau vết máu do cắn môi chảy ra, ngửi thấy mùi hôi thối bốc ra từ cơ thể mình, rồi tắm rửa.
2202: “…”
Hủy diệt đi, cái ký chủ này cái gì cũng tự mình làm xong.
Làm hệ thống nó cảm thấy thất bại sâu sắc.
Diệp Thanh tắm hai ba lần, tẩy sạch bản thân, mới có cơ hội đứng trước gương quan sát cơ thể này. Đôi mắt mèo đặc trưng, chiều cao một mét sáu, không thể nói là chẳng liên quan gì đến ngoại hình nguyên bản của mình, chỉ có thể nói là giống hệt.
Đẹp.
Cô thấy một nốt ruồi lệ dưới mắt mình.
Khi tiếp nhận ký ức của nguyên thân, Diệp Thanh nhớ rõ ràng nguyên thân không có nốt ruồi này.
“Cơ thể của tôi?”
“Không phải đâu ạ, là Diệp Thanh trong sách thôi, chỉ là linh hồn lực của ký chủ quá mạnh, đã cải tạo cơ thể nguyên thân, bất quá nguyên thân và ký chủ lớn lên cũng y hệt nhau, mong ký chủ không cần lo lắng.” 2202 cảm thấy mình cuối cùng cũng có ích, vội vàng ra giải thích.
Nó quên mất mình trước đây vốn là một hệ thống cao lãnh.
“Vậy linh hồn của nguyên thân đâu?” Diệp Thanh có chút hiếu kỳ.
“Hóa thành linh hồn chi lực, tiêu tán rồi.” Hệ thống sợ ký chủ này giống như các ký chủ trước đây mình dẫn dắt, sẽ cảm thấy áy náy vì chiếm đoạt thân thể người khác, lại khô khan giải thích thêm một câu, “Cô ấy đây là giao dịch với chúng ta.”
“Ồ.” Diệp Thanh không có nhiều áy náy với nguyên thân, giống như hệ thống nói, vốn dĩ là giao dịch.
Cô sẽ thay cô ấy sống tốt, cũng sẽ hoàn thành nguyện vọng của cô ấy.
Còn sẽ báo thù cho cô ấy.
Hai người vốn là thanh toán xong.
Diệp Thanh không chấp nhất vào chuyện này.
Cô bây giờ đang xem xét dị năng của mình. Diệp Thanh trong sách là một cô gái lương thiện ôn hòa, cô ấy giác tỉnh dị năng mộc hệ, lần này vẫn kế thừa dị năng mộc hệ, ngoài ra còn thêm một dị năng khống chế tinh thần.
Dị năng khống chế tinh thần hẳn là có liên quan đến lĩnh vực não của cô. Điều kiện thân thể và năng lực động thủ của Diệp Thanh trong tổ chức chỉ có thể nói là hạng nhì trung bình, cô có thể trở thành sát thủ vàng của tổ chức, là nhờ vào bộ não của mình.
Diệp Thanh suy đoán, dị năng giác tỉnh trong thế giới này hẳn là có liên quan khá lớn đến tính cách, nghề nghiệp của con người.
Sau khi xác định dị năng xong, cô bắt đầu kiểm kê tài sản hiện có của bản thân một cách có trật tự. Dòng họ Diệp không lớn bằng nam chính và gia tộc Thẩm của nam phụ, nhưng cũng là nhà có tiền. Ông bố vô lại của nguyên thân sĩ diện, mỗi tháng vẫn đưa cho nguyên thân kha khá tiền sinh hoạt, cô bé để dành được không ít tiền.
Diệp Thanh kiểm kê xong thẻ ngân hàng, ngoài bất động sản đứng tên mình, tiền mặt có thể động đến là hơn tám trăm vạn.
Hiện tại cách mạt thế phát sinh còn khoảng ba tháng, thời gian thì đủ, nhưng tiền thì không đủ lắm.
