Chương 33: Phải nếm thử cho biết
Giống như cốt truyện trong sách gốc, Hàn Lạc vừa nhìn thấy Thẩm Ly, hai mắt liền sáng rực như siêu nhân vậy.
Cô ấy bò xuống khỏi người chị gái mình, chạy lộp bộp đến bên sofa chỗ Thẩm Ly ngồi, đẩy Lương Đống đang ở đó xuống.
“Anh ơi, anh có bạn gái chưa?” Hàn Lạc chớp mắt vui vẻ hỏi.
Thẩm Ly chưa từng gặp cô gái nhiệt tình như vậy.
Anh không động thanh sắc dịch vài bước về phía Thẩm Tinh Châu, kéo giãn khoảng cách với Hàn Lạc.
“Chưa có.”
Vì lịch sự, Thẩm Ly vẫn trả lời câu hỏi của Hàn Lạc.
Chỉ là giọng nói mang chút lạnh nhạt.
Hàn Lạc hoàn toàn không để bụng sự lạnh nhạt của Thẩm Ly, cô ấy còn nghĩ soái ca đáng lẽ phải như vậy.
Nhưng cũng nhận ra sự xa cách của Thẩm Ly với mình, cô ấy không tiếp tục dí sát vào nữa, chỉ là cái miệng nhỏ này luyên thuyên không ngừng, ồn ào dễ sợ.
Thẩm Ly bị ồn đến mức nhìn về phía anh họ Thẩm Tinh Châu như cầu cứu.
Thẩm Tinh Châu đang mượn lực của Thẩm Ly, cả người dán lên người Diệp Thanh, còn mềm mại oán trách: “Là Thẩm Ly đẩy em qua đấy.”
Thẩm Ly: “…”
Nếu anh ấy có tội, xin hãy để anh ấy đi chặt xác sống, đừng dùng cách này để trừng phạt anh ấy.
Diệp Thanh vỗ đầu Thẩm Tinh Châu, ra hiệu anh ấy bình thường lại.
Cô ấy thấy nam chính sắp sụp đổ rồi.
…
“Hạ Vãn Tinh trước đây không phải là con gái của vợ em trai chị sao?” Sau khi ăn trưa xong, phu nhân Hàn kéo mẹ của Thẩm Tinh Châu tán gẫu, kể lại chuyện nhìn thấy Hạ Vãn Tinh. Diệp Thanh nghe thấy có tin tức của Hạ Vãn Tinh, lập tức vểnh tai lên.
“Ừm, có chút chuyện.” Xấu trong nhà không thể truyền ra ngoài, mẹ Thẩm cũng không có ý nói xấu Hạ Vãn Tinh.
Trước tận thế, nhà Hàn cũng làm ăn lớn.
Phu nhân Hàn có mắt nhìn người, chỉ nói bà ấy thấy Hạ Vãn Tinh ở cùng với con trai út nhà họ Phong là Phong Văn Ngạn.
“2202, nữ chính đã ở cùng với một nam phụ khác rồi sao?” Diệp Thanh lập tức hỏi 2202.
“Xin lỗi ký chủ, là tôi gần đây quá bận nên sơ suất.” Diệp Thanh quá lợi hại, 2202 cơ bản chỉ đóng vai trò hỗ trợ. Những tiểu thế giới như vậy có rất nhiều, Chủ Thần dứt khoát để 2202 giúp một hệ thống mới, gần đây nó hơi bận, không ngờ đã lơ là một việc lớn như vậy.
2202 nghĩ, nếu không có người nói với ký chủ, thì nó đã gây họa mất rồi.
Nó tức mình đến mức giọng run rẩy cả lên.
Thấy sắp lại phí dầu nhớt nữa, Diệp Thanh lập tức hỏi thêm: “Hạ Vãn Tinh bây giờ ở đâu?”
“Ký chủ, nhà họ Phong ngày mai cũng sẽ đến căn cứ.” 2202 lập tức phản hồi thông tin.
Nó phải đi nói với Chủ Thần, nó phải chuyên tâm giúp ký chủ nhà mình làm nhiệm vụ.
“Ỳ? Khí vận của nữ chính không vì gặp nam phụ mà tăng lên?” 2202 có chút ngạc nhiên.
Theo cốt truyện gốc, Phong Văn Ngạn gặp Hạ Vãn Tinh ở căn cứ, yêu cô ấy sâu sắc, biết rõ Hạ Vãn Tinh có Thẩm Ly, vẫn cùng Trần Dương Huy âm thầm bảo vệ. Nhà họ Phong có quan hệ với tầng lớp quản lý căn cứ, Phong Văn Ngạn giác tỉnh cũng là năng lực hệ hỏa, lập một tiểu đội năng lực, khá nổi tiếng trong căn cứ. Khi Thẩm Ly không có mặt, Phong Văn Ngạn không ít lần giúp Hạ Vãn Tinh chống lưng đánh mặt. Theo lý mà nói, nữ chính sau khi gặp nam phụ, khí vận đáng lẽ phải tăng lên, tại sao không có?
2202 không biết, nhưng Diệp Thanh lại biết.
Trong tiểu thuyết, Hạ Vãn Tinh mà Phong Văn Ngạn gặp là có năng lực, có nhà họ Thẩm bảo vệ, là tiểu công chúa cao cao tại thượng, không có được mới là tốt nhất. Bây giờ Hạ Vãn Tinh là lúc chật vật và cô đơn nhất, cũng không có năng lực, cô ấy gặp Phong Văn Ngạn, đối với Phong Văn Ngạn mà nói, chỉ là một vật phụ thuộc. Đối với vật phụ thuộc, ai sẽ động tình chứ? Hạ Vãn Tinh không tăng khí vận nữ chính là bình thường.
Bất quá dù vậy, cũng không thể để Hạ Vãn Tinh và Phong Văn Ngạn ở lâu dài với nhau.
Khi đi đến căn cứ, Hạ Vãn Tinh gặp một nhóm người kêu cứu, lòng thánh mẫu của cô ấy phát tác, cứu nhóm người đó, trong đó có hai người là bạn thời trung học của Diệp Thanh, cũng là một trong những hung thủ hại chết Diệp Thanh. Bọn họ nhận ra sự không thích của Hạ Vãn Tinh đối với tiểu Diệp Thanh, thường xuyên mỉa mai bắt nạt tiểu Diệp Thanh. Tiểu Diệp Thanh không có năng lực, lại không muốn làm lụy Thẩm Tinh Châu, nên luôn âm thầm chịu đựng.
Diệp Thanh nghĩ, ngày mai hẳn là có thể gặp nhỉ.
Những uất ức và đau khổ mà tiểu Diệp Thanh phải chịu, Hạ Vãn Tinh và hai người kia rốt cuộc cũng phải nếm thử gấp nghìn lần nhỉ.
