Chương 46: Đến căn cứ Dương Quang
Mặc cho Thẩm Tinh Châu giải thích thế nào, mẹ Thẩm vẫn một mực không nghe không nghe. Đến khi sương mù tan hết, mọi người lên xe xuất phát đến căn cứ, mẹ Thẩm vẫn không chịu giao Diệp Thanh cho Thẩm Tinh Châu. Thẩm Tinh Châu đành trơ mắt nhìn mẹ mình ôm cô bé nhà mình đi mất.
Thẩm Ly vỗ vai anh cả: “Anh à, Diệp Thanh còn nhỏ, anh đừng có gấp thế.”
Thẩm Tinh Châu: “…”
Lương Đống cũng vỗ vai anh ta nói thêm: “Anh Tinh Châu, lần sau em sẽ giúp anh để ý người ta.”
Thẩm Tinh Châu: “…”
Tôi cảm ơn ý tốt của cậu nhé.
Phong Văn Ngạn cũng định vỗ vài cái, tay cậu ta vừa giơ lên, Thẩm Tinh Châu đã nhìn cậu ta với ánh mắt lạnh như băng.
Phong Văn Ngạn bĩu môi, thu tay đang giữa không trung lại, hừ lạnh một tiếng rồi lên xe.
Từ đầu đến cuối, chẳng ai thèm để ý đến Hạ Vãn Tinh.
Cuối cùng vẫn là Hạ Vãn Tinh vất vả bò dậy, loạng choạng đi tới bên xe nhà họ Phong. Phong Văn Ngạn chê Hạ Vãn Tinh người bẩn, tiện tay chỉ một góc bảo cô ta thu mình lại.
Hạ Vãn Tinh trong lòng hận thù ngút trời, nhưng giờ cô ta chẳng dám nói gì.
Lặng lẽ co ro trong góc.
Luồng hào quang nữ chính yếu ớt khiến bộ dạng cô ta lúc này có vài phần đáng thương.
Phong Văn Ngạn mềm lòng.
Dưới ánh mắt không tán thành của ông nội Phong, cậu ta lại ôm cô ta về.
Hạ Vãn Tinh nằm trong lòng Phong Văn Ngạn, nước mắt lã chã rơi xuống.
Khóc không thành tiếng càng khiến người ta thương xót hơn.
Phong Văn Ngạn cũng thấy chuyện đó không thể trách cô ta, liền kiên nhẫn dỗ dành: “Anh biết em chịu ấm ức, nhưng lúc đó cũng không còn cách nào khác. Em đừng khóc nữa, lần sau ra khỏi căn cứ anh sẽ bảo người thu thập thêm mấy bộ quần áo em thích.”
Hạ Vãn Tinh giả vờ cảm động, vùi mặt vào ngực Phong Văn Ngạn để che giấu hận ý trong mắt.
Phong Văn Ngạn do dự có nên đẩy Hạ Vãn Tinh ra không, mặt cô ta bẩn quá.
Sương mù tan hết rồi, trên đường trở về tuy có mấy đợt zombie, nhưng nhanh chóng bị đội hộ vệ dọn sạch.
Càng đến gần căn cứ, zombie càng ít.
Chắc là đã cố tình dọn dẹp qua.
Hai tiếng sau.
Mọi người đều đã đến căn cứ Dương Quang.
Xuống xe, mẹ Thẩm còn định bế Diệp Thanh, nhưng Diệp Thanh nhẹ nhàng nói cơ thể mình đã hồi phục một chút, từ chối lòng tốt của mẹ Thẩm. Mẹ Thẩm hơi tiếc, cô con gái nhỏ mềm mại đáng yêu thế này bà còn chưa bế đủ.
Đều tại chồng mình vô dụng, chỉ sinh được mỗi thằng Thẩm Tinh Châu.
Mẹ Thẩm bực mình trừng mắt nhìn bố Thẩm một cái.
Bố Thẩm hơi lúng túng xoa xoa mũi.
Diệp Thanh buồn cười nhìn màn tương tác giữa mẹ Thẩm và bố Thẩm xong, rồi đặt tầm mắt lên căn cứ Dương Quang. Phía ngoài cùng của căn cứ đã giăng lưới điện, bên trong lưới điện có không ít người đang xây tường. Cổng căn cứ đứng một hàng đội hộ vệ cầm vũ khí.
Trước cổng căn cứ đã có không ít người sống sót xếp hàng làm thủ tục đăng ký kiểm tra.
Hồ Dương vì để tâm đến chuyện zombie thăng cấp, nên dùng đặc quyền nhanh chóng cho đội hộ vệ và nhà họ Thẩm làm kiểm tra gấp. Khi đăng ký dị năng, Diệp Thanh theo thói quen nhìn về phía Thẩm Tinh Châu, Thẩm Tinh Châu mỉm cười với cô, ra hiệu mình biết rồi.
Diệp Thanh đăng ký dị năng hệ Mộc của mình.
Nhân viên thu bảng đăng ký dị năng thấy nhóm Diệp Thanh có nhiều người có dị năng, lại do đội trưởng Hồ Dương đưa tới, nên rất khách khí, trực tiếp cho mấy người kiểm tra riêng, xác nhận trên người không có vết thương do zombie cào, thế là không cần phải theo quy định của căn cứ là quan sát 24 tiếng mới được vào căn cứ, mà nhanh chóng thả bọn họ vào.
Nhà họ Phong thấy nhà họ Thẩm được vậy, cũng muốn nhân cơ hội vào luôn.
Nhưng bị đội hộ vệ chặn lại.
“Ký chủ, Hạ Vãn Tinh bị viện trưởng Hạ phát hiện rồi.” Nhân vật trong cốt truyện xuất hiện sớm, 2202 lập tức báo cáo tin tức này cho Diệp Thanh đang xem nhà.
