Chương 57: Bọn họ đã quên mất điều gì
Thẩm Ly và Thẩm Tinh Châu mặc một bộ đồ ngủ màu đen, bị trói trên giường theo hình chữ đại.
Thẩm Tinh Châu nhìn thấy Diệp Thanh chui ra từ sau lưng Hồ Dương, đôi mắt cún con ảm đạm bỗng sáng bừng lên, miệng bị nhét vải phát ra tiếng ư ử, ai cũng nghe được sự ấm ức của anh ta.
Diệp Thanh đảo mắt nhìn từ trên xuống dưới.
Thẩm Tinh Châu không có vết tích gì trên người, không bị Chu Trình bắt nạt.
Cô cũng yên tâm, nhìn bộ dạng này của Thẩm Tinh Châu lại thấy hơi buồn cười.
Khóe môi cô vừa nhếch lên một chút.
Thẩm Tinh Châu nhìn cô, vành mắt đỏ hoe, gương mặt thanh tú cũng đầy vẻ ấm ức, ra vẻ như cô dám cười thì anh sẽ dám khóc.
Diệp Thanh lập tức thu lại nụ cười, tay nhanh chóng cởi trói cho Thẩm Tinh Châu và Thẩm Ly.
Hồ Dương thẳng thắn nói: “Diệp Thanh, cô dẫn Thẩm Tinh Châu và Thẩm Ly về trước đi.”
Diệp Thanh cũng biết chuyện tiếp theo không phải cô có thể tham gia lúc này. Nhưng trước khi dẫn Thẩm Tinh Châu và Thẩm Ly rời đi, khi đi ngang qua Chu Trình, Diệp Thanh dừng lại, trước mặt mọi người giơ tay tát thẳng vào mặt Chu Trình một cái thật kêu.
Âm thanh vang dội khiến tất cả mọi người đều im lặng.
Chu Trình chưa bao giờ bị ai tát trước mặt đông người như vậy, nhất thời ngây người, đến khi phản ứng lại thì la hét đòi đánh trả, Diệp Thanh đã dẫn Thẩm Tinh Châu và Thẩm Ly đi được vài bước. Có Hồ Dương ngăn cản, Chu Trình cũng không làm gì được, đành bất lực đứng tại chỗ chửi rủa Diệp Thanh.
Diệp Thanh nhân lúc mọi người không để ý, dùng ánh mắt mèo thách thức nhìn Chu Trình, như thể nói: tới đi, tôi sợ cô chắc?
Cô cố ý làm vậy.
Diệp Thanh không quên bên cạnh Chu Trình có một dị năng giả tinh thần cấp hai đỉnh phong sắp lên cấp ba, hạt nhân đó thơm biết bao. Khiêu khích Chu Trình, với tính khí nóng nảy này, chắc chắn cô ta sẽ tìm người đó đến giết mình.
Đến lúc đó hạt nhân chẳng phải sẽ tới tay sao.
Thẩm Tinh Châu nghĩ rằng Diệp Thanh vì thấy mình bị oan ức nên mới không nhịn được mà đánh Chu Trình.
Anh ta cảm động nắm lấy bàn tay nhỏ của Diệp Thanh.
Cô gái nhỏ của anh thật tốt.
Diệp Thanh không ngờ Thẩm Tinh Châu lại nghĩ nhiều như vậy, đột nhiên bị trói chắc chắn rất khó chịu. Cô vỗ nhẹ lên đầu con chó lớn của mình, an ủi: “Chuyện này chỉ xảy ra một lần thôi, sau này cô ta không dám trói anh như vậy nữa đâu.”
Động vào người của cô, đương nhiên phải gánh chịu hậu quả.
Diệp Thanh đã lên kế hoạch, đợi khi lấy được hạt nhân cấp hai để lên cấp ba, sẽ chọn một ngày lành tháng tốt để giết Chu Trình, rồi đổ tội cho viện trưởng Hạ.
Thẩm Tinh Châu cảm động cọ cọ vào tay Diệp Thanh.
Thẩm Ly nhìn hai người tương tác ấm áp: “…” Anh, cũng muốn có một bạn gái.
Ba người sắp đi đến chỗ Diệp Thanh ở thì đồng loạt dừng bước, nhìn nhau.
Diệp Thanh ngập ngừng lên tiếng: “Chúng ta có quên mất ai đó không?”
“Bây giờ tôi còn không xứng để có tên sao?” Vừa dứt lời, Lương Đống được Hồ Dương thả ra, mặt đầy bầm tím, đầy oán hận lên tiếng, giọng từ phía sau vọng tới, Diệp Thanh theo thói quen vươn tay ra đánh về phía sau, nhưng thấy bộ dạng thảm hại của Lương Đống thì cứng đờ dừng lại.
“Anh ở đâu? Sao tôi không thấy anh?” Diệp Thanh hơi ngượng ngùng, đúng là quên mất người ta.
Lương Đống nhăn mặt nhếch miệng: “Trong mắt cô ngoài Thẩm Tinh Châu ra còn có ai?” Anh còn muốn ca thán thêm vài câu, nhưng bị ánh mắt Thẩm Tinh Châu nhìn tới làm cho im bặt.
Lương Đống: Ծ‸Ծ
Lương Đống: o(╥﹏╥)o
Anh ấy oan ức, nhưng anh ấy không nói.
