Chương 79: Thẩm Tinh Châu đại chiến lợn xác sống
Phần lớn mọi người ở đây đều lần đầu tiên nhìn thấy động vật biến dị có dị năng.
Đặc biệt là một con ngỗng to, vừa có tính người lại còn biết phun sét.
“Này, sao anh lại đối xử bất công thế?” Lương Đống xoa mặt, vừa mở miệng, một làn khói đen từ trong miệng bay ra, “Anh, mặt đẹp trai của em còn không?” Hắn bĩu môi nhìn Thẩm Tinh Châu bên cạnh.
Lương Đống sở hữu một khuôn mặt baby trắng trẻo mũm mĩm.
Bình thường như vậy mọi người nhịn nhịn cũng qua.
Giờ đây, một khuôn mặt béo bị sét đánh đen thui lại đang làm nũng nhìn anh ta, Thẩm Tinh Châu chỉ thấy chướng mắt.
Anh quay mặt đi, cứng đờ nói: “Vẫn còn.”
Lương Đống nghĩ Thẩm Tinh Châu không biết nói dối, hài lòng quay lại.
Màn làm trò của hắn khiến các dây thần kinh căng thẳng của mọi người được thả lỏng, bầu không khí căng thẳng như dây đàn cũng giảm bớt.
Con ngỗng chắc là cảm thấy mình bị đám người này phớt lờ, vỗ hai cánh to kêu ‘quác quác quác’, lần này tia sét nhỏ không chỉ nhắm vào Lương Đống, Diệp Thanh lập tức chui vào lòng Thẩm Tinh Châu nắm lấy cổ tay anh, dùng thân mình dẫn anh né tránh.
Trong mắt người ngoài, chính là Thẩm Tinh Châu ôm Diệp Thanh né tránh.
Tia sét của con ngỗng kéo dài ba phút rồi dừng lại.
Mọi người né tránh kịp thời nên đều bình an vô sự.
“A a a!” Tiếng thét chói tai của một người phụ nữ khiến mọi người nhìn sang, Thẩm Đan Ny mái tóc đen bị nổ tung như mì tôm, mũi miệng đều bốc khói đen, cô ta không né được lần nào, “Ba lần, con ngỗng chết tiệt này đã đánh tôi ba lần.”
Thẩm Đan Ny mắt đẫm lệ giơ tay ra, làm ký hiệu ba.
Lần này cô ta thực sự khóc.
Đáng ghét!
Nhan sắc mà cô ta tự hào.
Cô ta phải bắt con ngỗng đó về viện nghiên cứu, chiêu đãi nó thật tốt!
Động vật khi đối mặt với nguy hiểm có giác quan nhạy bén hơn con người, nó cảm nhận được ác ý của Thẩm Đan Ny, không khách khí chút nào lại quác một tiếng đánh một tia sét qua, lần này sét đánh mạnh, khiến Thẩm Đan Ny không nói nên lời.
Mắt nhắm, chân đạp, ngất thẳng.
Tia sét này giống như một mệnh lệnh, lũ động vật biến dị vây quanh căn nhà đều náo loạn lên.
Diệp Thanh ngước mắt nhìn Thẩm Tinh Châu.
Cô còn đang nghĩ làm thế nào để hướng Thẩm Ly nói chuyện về tinh hạch cho Hồ Dương, bây giờ chẳng phải có cơ hội rồi sao.
Cô vừa định lên tiếng, Thẩm Tinh Châu đã mở miệng trước: “Thẩm Ly, con ngỗng này giao cho cậu, nó là dị năng hệ lôi, cậu cũng là dị năng hệ lôi, biết đâu cậu có thể tìm ra cách thăng cấp.”
Thẩm Ly cũng đang có ý đó.
Hồ Dương và Trình Nguyên Bách cũng không ý kiến, phối hợp dẫn dụ lũ động vật biến dị khác, chừa không gian cho Thẩm Ly và con ngỗng.
Con lợn xác sống bên trái con ngỗng, khò khè chọn Thẩm Tinh Châu làm mục tiêu.
Thẩm Tinh Châu ôm Diệp Thanh trong lòng ra sau lưng, tay nắm chặt cây gậy bóng chày luôn được giữ trong không gian, dùng thân hình cao lớn của mình che chắn cho Diệp Thanh. Anh dùng hành động thực tế nói với Diệp Thanh rằng anh muốn bảo vệ cô.
“Anh cẩn thận.” Diệp Thanh biết trong thế giới tận thế, Thẩm Tinh Châu cũng cần trưởng thành, cô không ngăn cản, chỉ dặn dò quan tâm sau lưng.
Thẩm Tinh Châu quay đầu lại, khẽ cười, để lộ răng nanh nhỏ, vừa ngông vừa đẹp trai.
Chỉ là dáng vẻ ngông đẹp này chưa duy trì được hai giây, con lợn xác sống đã lao tới, Thẩm Tinh Châu lăn người sang trái, miễn cưỡng né được.
Lợn xác sống: Hừ (ˉ(∞)ˉ) hử
Trước mặt nó còn dám thả thính, không húc nó thì húc ai.
Thẩm Tinh Châu: Ծ‸Ծ
