Chương 89: Thẩm Tinh Châu, anh hãy hứa với em
Thích Huyết Đằng Vương bị Diệp Thanh bóp chết, sương mù từ trong hoa phun ra mất tác dụng. Màn sương cũng nhanh chóng tan đi.
Hồ Dương và Thẩm Ly cứu xong người, liền thấy Diệp Thanh buông thõng người trên dây leo, máu tươi nhỏ giọt rơi xuống, nhuộm đỏ những bông hoa tím.
Thẩm Ly nhìn thấy dáng vẻ bị thương của Diệp Thanh, câu chửi tao nhã thuận miệng buột ra: “Mẹ kiếp!”
Xong rồi xong rồi, hắn gào thét trong lòng, Diệp Thanh bị thương nặng như vậy, anh trai nhìn thấy nhất định sẽ nổi trận lôi đình.
Người khác không hiểu Thẩm Tinh Châu, nhưng Thẩm Ly lớn lên cùng hắn thì hiểu rõ. Thẩm Tinh Châu trả thù người khác, đúng là một kẻ xảo quyệt, khiến người bị trả thù không kịp đề phòng. Chẳng lẽ hắn lại trở thành người đó sao?
Thẩm Ly: (꒦_꒦)
Hắn lẩm bẩm trong lòng, tay vẫn không ngừng, cực kỳ nhẹ nhàng gỡ Diệp Thanh xuống. Trên khuôn mặt nhỏ nhắn mịn màng của Diệp Thanh có vài vết xước, quần áo trên người cũng bị dây leo làm rách nhiều chỗ, làn da trắng lộ ra thấm đầy máu, nhìn vô cùng thảm trọng.
“Ký chủ, chị nhẫn nại một chút, về nhà tôi sẽ rót suối linh cho chị.” 2202 lần đầu thấy Diệp Thanh bị thương nặng như vậy, nó cảm thấy cả đống dữ liệu đều hỏng mất.
Diệp Thanh vẫn chưa hôn mê. Cô thậm chí còn có thể cười nói với 2202 trong đầu: “Hai ngày nữa là khỏi, những vết thương này đều do tôi cố tình giữ lại.”
Hồ Dương và mọi người mới biết đến sự tồn tại của tinh hạch, có lẽ chưa biết sự khác biệt giữa tinh hạch cấp một và cấp ba, nên vui vẻ đồng ý đổi hai mươi tinh hạch dị năng. Nhưng sau này khi biết rõ, trong lòng họ sẽ nghĩ thế nào? Hoặc có thể họ biết giá trị quý báu của tinh hạch, nhưng nể mặt hợp tác nên đã đồng ý. Dù là trường hợp nào, Diệp Thanh cũng phải bịt miệng họ.
Kẻ chủ công tiêu diệt Thích Huyết Đằng Vương là cô. Cô còn bị thương đầy mình, như vậy không ai có thể nói cô lấy tinh hạch là không thích hợp. Còn một điểm nữa, Thích Huyết Đằng Vương trong mắt mọi người là tồn tại rất lợi hại, nếu cô nhẹ nhàng giết nó, sẽ càng thu hút sự chú ý của căn cứ và viện nghiên cứu. Thẩm Tinh Châu còn có gia đình, cô không thể đưa Thẩm Tinh Châu rời xa tất cả căn cứ. Chim đầu đàn là không nên! Mức độ của cô như vậy là vừa đủ. Chỉ là bị một ít thương thôi, mấy vết thương này nhìn thì nghiêm trọng, nhưng thực ra Diệp Thanh đã tính toán hết, căn bản không sao.
Thích Huyết Đằng Vương giao cho Hồ Dương và đội hộ vệ dọn dẹp, Thẩm Ly ôm Diệp Thanh về trước.
Thẩm Tinh Châu và Hàn Lạc cùng mấy người đi đi lại lại trong nhà. Đặc biệt là Thẩm Tinh Châu thỉnh thoảng phải ra ngoài xem.
“Anh, nhanh lên, Diệp Thanh bị thương rồi.” Thẩm Ly từ xa đã gọi.
Hàn Lạc cảm thấy trước mắt có một luồng gió thoảng qua. Chớp mắt, Thẩm Tinh Châu đã xuất hiện trước mặt Thẩm Ly, ánh mắt hắn rơi trên người Diệp Thanh đầy vết thương, đáy mắt lập tức phủ đầy sương lạnh. Thẩm Ly nuốt nước bọt, “Anh, băng bó cho Diệp Thanh trước đi.”
Thẩm Tinh Châu như bỏ qua sự tồn tại của Thẩm Ly, hắn đón lấy tay Diệp Thanh, cả người run rẩy, động tác cẩn thận như thể Diệp Thanh là búp bê sứ dễ vỡ. Hắn nhanh chóng chạy lên phòng trên lầu, ấn lên vết máu lớn nhất trên vai Diệp Thanh. Bàn tay nhỏ nhuốm máu của Diệp Thanh nắm lấy, ngăn cản động tác của hắn.
Thẩm Tinh Châu mím môi, mắt nhìn chằm chằm cô, dù thái dương vì nghiến răng mà nhô lên, nhưng hắn ấn lên vết thương của Diệp Thanh không dùng một chút lực nào, sợ làm cô đau thêm.
“Không được, nếu điều trị vết thương bây giờ thì công sức của em sẽ đổ sông đổ biển. Thẩm Tinh Châu, anh hãy hứa với em.”
