Chương 9: Quan hệ giữa Thẩm Tinh Châu và Diệp Thanh
Hạ Vãn Tinh cầm được mặt dây chuyền của mình, cảm thấy trong lòng trống rỗng.
Cô có trực giác rằng mình đã bỏ lỡ điều gì đó. Cẩn thận nhìn lại mặt dây chuyền trong tay, giống hệt trong mơ, ngay cả vết xước nhỏ cũng y như vậy.
Chắc là không sai được.
Diệp Thanh liếc mắt, lặng lẽ quan sát biểu cảm và hành động của Hạ Vãn Tinh.
Cô thấy Hạ Vãn Tinh cứ xoay qua xoay lại nhìn mặt dây chuyền, lúc thì mơ hồ, lúc lại có vẻ rất kiên định.
Diệp Thanh phán đoán cốt truyện chó má này đưa ra gợi ý thông qua giấc mơ.
“Nói mới nhớ, chúng ta vẫn chưa có dịp tụ tập cùng nhau. Hôm nay may quá, mình cùng tụ tập một bữa nhé?” Trong bữa tiệc hôm đó cô còn có một suy nghĩ chưa được kiểm chứng, Diệp Thanh làm việc chưa bao giờ chần chừ, hôm nay là cơ hội tốt.
Hạ Vãn Tinh nóng lòng muốn về kiểm tra, nghe đề nghị của Diệp Thanh, theo phản xạ muốn từ chối.
Phía Thẩm Tinh Châu lại nhanh nhảu đồng ý: “Được đấy, anh cũng muốn nghe gần đây em đi chơi những đâu.”
Thẩm Tinh Châu và Thẩm Ly là hai anh em rất thân.
Thẩm Tinh Châu đã nói vậy, Thẩm Ly cũng không từ chối.
Hạ Vãn Tinh từ nhỏ đã hơi sợ Thẩm Tinh Châu, giờ thấy anh trai mình cũng đồng ý, đành bất đắc dĩ ở lại.
“2202, trước đây Thẩm Tinh Châu và Diệp Thanh đã từng xảy ra chuyện gì?”
Từ ký ức tiếp nhận được, chỉ cần là Diệp Thanh đề xuất, Thẩm Tinh Châu chưa bao giờ từ chối. Diệp Thanh rời khỏi nhà họ Diệp mà vẫn sống tốt như vậy, phần lớn là nhờ Thẩm Tinh Châu.
EQ của Diệp Thanh không mạnh bằng IQ, nhưng cô cũng cảm nhận được Thẩm Tinh Châu không có tình cảm nam nữ với tiểu chủ cũ.
Mà giống như anh trai chăm sóc em gái hơn.
Nhưng…
Anh trai ruột cũng chưa chắc đã tốt với Diệp Thanh như Thẩm Tinh Châu.
Sự tốt này nhất định có lý do.
2202 cho Diệp Thanh xem tiểu thuyết là xoay quanh nam nữ chính, nhiều chuyện đã bị che giấu, những chuyện bị che giấu đó Diệp Thanh phải tự mình khai quật.
“Ký chủ, chờ một chút, tôi tra một chút.” Chỉ cần có thể hoàn thành nhiệm vụ, 2202 cũng cực kỳ phối hợp.
Diệp Thanh rất thích sự phối hợp như vậy của 2202.
“Vậy chúng ta ăn lẩu nhé, em mua kha khá nấm khô trong chuyến du lịch.” Diệp Thanh lấy từ trong vali một túi đặc sản khô đã chuẩn bị sẵn, cô nói với Thẩm Tinh Châu, “Vừa hay, mấy thứ này là để tặng anh. Em nhớ dì Thẩm rất thích mấy thứ này.”
Cô phải bảo vệ Thẩm Tinh Châu, khó tránh phải hợp tác với họ.
Gia đình Thẩm Tinh Châu phải xây dựng quan hệ tốt.
Những chuyện giao tế này không thể tránh được.
“Được.” Thẩm Tinh Châu nhận món đồ khô từ tay Diệp Thanh, mỉm cười dịu dàng. Diệp Thanh ngạc nhiên phát hiện Thẩm Tinh Châu có lúm đồng tiền và răng khểnh, thêm vào hôm nay anh không mặc comple như trong bữa tiệc.
Anh mặc một chiếc áo phông trắng, quần vải đen dài chín phân, đi giày thể thao, để lộ xương mắt cá chân thon thả.
Tóc xõa xuống, mái thưa rủ nhẹ.
Nụ cười ấy vừa nắng vừa baby.
Muốn chọc vào lúm đồng tiền.
Tiếc là không được.
Diệp Thanh tiếc nuối đưa tay ra sau lưng, ngón tay nhẹ nhàng chà xát.
Nhân lúc 2202 đang tra cứu, cô vào phòng bếp, lấy từ tủ rượu ra một chai vang đỏ mình dự trữ trong không gian, đặt trước mặt mọi người, hưng phấn nói: “Em và Tinh Tinh cuối cùng cũng đủ 18 tuổi, lại đỗ đại học, thế nào cũng phải chúc mừng chứ. Chai rượu này em mua hôm sinh nhật 18 tuổi, coi như tiện nghi cho mấy người đó.”
Nói xong, cô còn u oán nhìn Thẩm Tinh Châu một cái.
Bộ dạng như một đứa trẻ lâu nay bị người lớn quản lý, cuối cùng cũng trưởng thành có thể tự do.
Lại mang nét đáng yêu con gái đặc trưng.
Thẩm Tinh Châu và Thẩm Ly đều thấy buồn cười.
Hạ Vãn Tinh thấy nụ cười của Thẩm Tinh Châu và Thẩm Ly, trong lòng dấy lên vài phần ghen tị. Trước đây mỗi khi cô và Diệp Thanh ở cùng nhau, ánh mắt mọi người đều đặt trên người cô. Cô đang nghĩ ngợi vài chuyện, không quản lý biểu cảm khuôn mặt như mọi khi.
Khuôn mặt thanh tú đáng yêu có chút méo mó.
Thẩm Tinh Châu và Thẩm Ly đều nhìn thấy.
Diệp Thanh thấy Thẩm Ly hơi nhíu mày.
Trên đầu Hạ Vãn Tinh lại bốc lên vài sợi khói trắng.
Diệp Thanh biết dừng đúng lúc, bắt đầu tập trung chuẩn bị lẩu.
Nồi lẩu và nguyên liệu đều có sẵn, rau củ thịt cuộn và đồ ăn ngoài, nhanh chóng dựng lên một nồi lẩu cà chua thanh. Diệp Thanh rót cho mỗi người một ly rượu, giơ lên vui vẻ hô: “Cạn chén.”
Bốn người cụng ly.
Diệp Thanh cười tủm tỉm nhìn ba người uống rượu. Cô nửa thật nửa giả kể vài chuyện thú vị trên đường, có Thẩm Tinh Châu hưởng ứng, Thẩm Ly thỉnh thoảng cũng nói vài câu, không khí trên bàn rất tốt.
Một bữa lẩu kết thúc, ngoại trừ Diệp Thanh, cả ba người đều gục xuống bàn.
“Ký chủ, tôi tra được rồi, mẹ của Diệp Thanh từng cứu Thẩm Tinh Châu, trước khi mất cũng nhờ anh ấy chăm sóc Diệp Thanh.” 2202 hưng phấn quay lại với câu trả lời, thì thấy ký chủ của mình đang cầm dao găm lao về phía nữ chính.
2202: !!!
