Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Mạt Thế: Nữ Phụ Thức Tỉnh, Vận Mệnh Do Ta Làm Chủ > Chương 45

Chương 45

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 45 có bản audio.

Chương 45: Mỗi ngày một việc thiện?

 

Nhưng thấy Văn Nguyệt không khỏe, Lâm Hạo liền đưa nước nóng cho cô trước.

 

Không khỏe thì uống nhiều nước nóng, chắc là sẽ đỡ hơn nhỉ!

 

“Cảm, cảm ơn——”

 

Văn Nguyệt cũng không khách sáo, nhận lấy bình nước. Thân thể đang khó chịu quá, uống chút nước nóng chắc sẽ dễ chịu hơn. Cô không muốn trở thành gánh nặng của đội, sớm khỏe lại vẫn tốt hơn.

 

Giang Khương cũng không cố tình nghe lén, nhưng ai bảo thính lực của cô tốt quá, dù họ nói chuyện rất nhỏ, cách cả mười hai mươi mét, cô vẫn nghe rõ mồn một.

 

Cô gái tên Văn Nguyệt kia không nói rõ nguyên nhân, nhưng Giang Khương thấy cô ấy thỉnh thoảng lại khẽ ôm bụng, thỉnh thoảng xoa xoa, rồi nhìn sắc mặt tái nhợt của cô ấy, thì còn gì mà không hiểu.

 

Cô ấy đến kỳ rồi!

 

Mà còn bị đau bụng kinh nữa!

 

Giang Khương từng trải qua một hai lần đau bụng kinh.

 

Lúc đau lên, đúng là muốn chết đi sống lại!

 

Đau đến mức lăn lộn.

 

Bụng đau không chịu nổi, nặng hơn có thể kèm theo chóng mặt, buồn nôn, nôn mửa, tiêu chảy, toàn thân vô lực, mặt mày tái nhợt, vã mồ hôi lạnh, tay chân lạnh buốt, vân vân.

 

Đau bụng mà kèm thêm một hai triệu chứng phía sau, cũng đủ cho người ta chịu trận rồi.

 

Nhìn dáng vẻ của Văn Nguyệt, e là dính phải mấy triệu chứng luôn ấy chứ!

 

Giang Khương cũng là con gái, đương nhiên có thể cảm nhận được sự khắc nghiệt của ngày tận thế đối với phái nữ.

 

Phụ nữ sống trong ngày tận thế vốn đã rất gian nan.

 

Về mặt thể lực, phụ nữ trời sinh đã yếu hơn đàn ông một bậc, thêm vào đó, trong kỳ kinh nguyệt, mùi máu sẽ thu hút zombie, điều này với nhiều người bình thường mà nói, đúng là thảm họa không sai.

 

Còn nữ dị năng giả thì không phải lo lắng chuyện này.

 

Không phải là sau khi giác tỉnh dị năng, họ sẽ không đến kỳ nữa.

 

Mà là vì sự giác tỉnh dị năng, sự tiến hóa của thân thể, sẽ khiến kỳ kinh của nữ dị năng giả rút ngắn đáng kể, chỉ còn một hai ngày, thậm chí trong kỳ kinh, cơ thể sẽ sản sinh ra một chất đặc biệt có khả năng ngăn cách, có thể ngăn chặn hiệu quả mùi máu kinh của chính mình.

 

Còn Giang Khương, là đỉnh cao của quá trình tiến hóa cơ thể, lại hoàn mỹ dung hợp với Giang Giang đến từ tinh tế, từ nay về sau sẽ không còn phải lo lắng chuyện đến kỳ nữa.

 

Bởi vì ở thời đại tinh tế, phụ nữ căn bản không có mấy thứ như kinh nguyệt.

 

Mà nhờ trình độ khoa học kỹ thuật phát triển cao độ, đối với xiềng xích trói buộc phụ nữ hàng ngàn năm nay, trách nhiệm sinh sản thế hệ tiếp theo, từ khi tử cung nhân tạo, khoang ấp trẻ sơ sinh cùng một loạt phát minh được đưa vào sử dụng an toàn, đã giải phóng phụ nữ khỏi gia đình và trách nhiệm, đặt họ lên vị trí ngang hàng với nam giới.

 

Đương nhiên cũng không còn nhiều lo lắng.

 

Ở thời đại tinh tế, số lượng phụ nữ ít hơn nam giới, địa vị lại cao hơn.

 

Đây là một trong số ít những thông tin hữu ích mà Giang Khương có được sau khi dung hợp, và cũng là điều khiến cô ngưỡng mộ.

 

Tự do và bình đẳng thực sự!

 

Nhìn vẻ mặt của cô ấy, có vẻ vẫn rất khó chịu, Giang Khương nhíu mày, vốn không muốn xen vào chuyện bao đồng.

 

Nhưng mà——

 

Thôi vậy.

 

Cứ coi như cô đột nhiên nổi hứng, muốn mỗi ngày làm một việc thiện vậy.

 

Giang Khương tìm trong không gian hệ thống mấy thứ cần dùng, bỏ vào một chiếc túi vải bạt có khóa kéo, rồi đứng dậy, đi về phía hai người đang ngồi đối diện.

 

Lâm Hạo ngồi trên tảng đá phía chéo Văn Nguyệt, tay vẫn cầm bình nước cô trả lại. Lớp sơn bong tróc khiến bề mặt không còn trơn nhẵn, cậu vô thức miết tay lên đó, rồi lo lắng nhìn người bên cạnh.

 

Tuy tuổi cậu còn nhỏ trong đội, nhưng những thử thách đã giúp cậu trưởng thành nhanh chóng.

 

Cậu có thể cảm nhận được Văn Nguyệt không ổn, nhưng cô không nói, cậu cũng không biết phải giúp thế nào, trong lòng sốt ruột lắm.

 

Văn Nguyệt lớn hơn cậu không bao nhiêu, nếu không nhờ cô ấy, có lẽ cậu đã không sống đến bây giờ.

 

Thứ tình cảm xa lạ đang nảy mầm trong lòng, từ lâu đã trở nên khác đi trong những ngày tháng bên nhau, cùng nhau vượt qua gian khổ này.

 

Nhưng hiện tại, cậu không thể nói ra.

 

Bởi vì trong mắt Văn Nguyệt, cậu vẫn chỉ là một cậu em trai chưa lớn!

 

Cậu thắt chặt tâm can, bàn tay cầm bình nước nắm chặt rồi lại buông ra, nắm chặt rồi lại buông.

 

Văn Nguyệt nhắm mắt, đau đến mức không muốn nói chuyện. Mấy câu trò chuyện ngắn ngủi trước đó đã khiến trán cô đổ mồ hôi lạnh, người bắt đầu thấy lạnh, thêm vào đó đêm khuya nhiệt độ thấp, quần áo lại không dày, càng cảm thấy lạnh hơn.

 

Lúc không khỏe, hình như mọi khó chịu, bực bội, cảm xúc tiêu cực đều ùa đến.

 

Cảm giác khó chịu hoàn toàn nhấn chìm cô. Cô chưa từng nghĩ mình lại yếu đuối đến thế, cũng chưa từng cảm thấy bất lực đến vậy.

 

Có lẽ là nhờ kỳ kinh lần này, khiến sợi dây thần kinh căng thẳng suốt bao lâu nay được nới lỏng, khiến cả người cô thả lỏng, những cảm xúc tiêu cực tích tụ từ lâu trong ngày tận thế bỗng chốc trào ra, nên cô mới tiêu điều, khó chịu đến vậy.

 

Tiếng bước chân nhẹ nhàng.

 

Nhưng trong đêm lại đặc biệt rõ ràng.

 

Lâm Hạo thấy là người đang canh gác đối diện, liền cảnh giác.

 

Văn Nguyệt mở mắt, liền thấy một bóng người mảnh khảnh xuất hiện trước mặt.

 

Cô gái xinh đẹp tinh tế, đường nét khuôn mặt ưu tú, đứng không xa, hương thơm thoang thoảng từ người cô tỏa ra.

 

Nhẹ nhàng dễ chịu.

 

Khiến những người đã quen với mùi thối rữa của zombie, trong lòng khẽ rung động.

 

“Xin chào, có, có chuyện gì không?”

 

Ngửi thấy hương thơm nhẹ nhàng đó, dường như cơn đau trên người cũng giảm bớt vài phần. Văn Nguyệt nói chuyện với cô, theo bản năng lịch sự, không chút sốt ruột, ngay cả giọng điệu cũng hiếm khi dịu dàng.

 

“Cho cô này! Coi như là quà tặng kèm khi đổi thịt nướng!”

 

Giang Khương ít nói, cũng không định hàn huyên, trực tiếp đưa túi đồ trong tay cho cô, đợi cô nhận lấy rồi liền xoay người quay về.

 

“Cảm, cảm ơn!”

 

Văn Nguyệt sững sờ, rồi nhận lấy, mở ra nhìn thấy thứ bên trong, nước mắt nhất thời không kìm được mà trào dâng, nghẹn ngào khiến giọng cô run rẩy.

 

Cô gái đang quay lưng về phía cô, bước vào trong ánh sáng, vẫy vẫy tay.

 

Cánh tay trắng nõn thon dài khẽ đung đưa, ánh bạc trên cổ tay lấp lánh trong bóng tối.

 

“Hai người quen nhau à?”

 

Lâm Hạo hơi ngơ ngác, chỉ thấy một người đưa một người nhận, rồi hết?

 

Cậu còn đang lo lắng mà!

 

“Không quen, là một chị gái tốt bụng!”

 

Văn Nguyệt nhìn túi đồ, với con gái mà nói, đây là vật tư vô cùng quý giá. Cô cầm trên tay mà cảm thấy nóng ran. Một cô gái không quen biết, lại đưa cho cô túi cứu trợ đau bụng kinh, bên trong chỉ riêng thuốc giảm đau Ibuprofen, với trà gừng đường đỏ, đã cực kỳ khan hiếm, chưa kể cô còn thấy cả một gói băng vệ sinh dạng que!

 

Đối với phụ nữ trong kỳ kinh nguyệt thời tận thế, băng vệ sinh dạng que còn tiện hơn cả băng vệ sinh thông thường!

 

Mà cũng thoải mái hơn.

 

Nhưng thị trường băng vệ sinh dạng que ở Tung Của vốn không phổ biến như băng vệ sinh thường, nên lượng thu thập được cực kỳ ít, đương nhiên giá trao đổi trong căn cứ cũng ở mức cao ngất ngưởng!

 

Bây giờ cô có cả một túi như thế này, ít nhất cũng đáng giá hơn cả bữa thịt nướng cô đổi từ cô gái lúc tối.

 

Quà tặng kèm còn đắt hơn cả hàng chính!

 

Đúng là cầm mà thấy nóng tay.

 

Chỉ là gặp gỡ tình cờ.

 

Vậy mà cô ấy lại tùy tiện đưa cho cô như thế!

 

Văn Nguyệt không phải kẻ không biết điều, huống chi người ta còn tìm sẵn lý do để cô dễ nhận. Thêm nữa, hiện tại cô thực sự rất cần những thứ này.

 

Ân tình này, cô nhớ kỹ!

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi