Kiều Minh Tri: “Tình hình có biến, đề nghị các bạn còn ở trong thung lũng lập tức rút lui theo hai bên vách núi, đừng tụ tập lại giữa thung lũng nữa.”
“Rõ!”
Đội Chiến Thắng Chi Quang có ít nhất một trăm người, toàn lực truy đuổi đội hình của họ, tốc độ đáng sợ, chẳng mấy chốc đã sắp đuổi kịp đuôi đội hình lớn.
Các bạn học ở phía đuôi thậm chí chưa kịp rút lui, đã bị địch tấn công dữ dội, toi đời.
Chiến Thắng Chi Quang mất 67 người trong thung lũng.
Chỉ riêng đợt vừa rồi của đội Chiến Thắng Chi Sư đã tiễn 25 người, cộng với những người bị hạ từ trước, đã loại được 45 người.
Ra khỏi thung lũng, đập vào mắt chính là 15 người mà Bảo Hạnh Nhi đã nhắc, ống pháo năng lượng của Khương Thính Quân từ lâu đã ngứa nghề, đội hình phía trước đã chuẩn bị sẵn sàng, gần ba mươi ống pháo cùng lúc nhắm vào 15 người kia mà bắn.
Đội Chiến Thắng Chi Sư, lại tiễn thêm 15 người.
“Chúng ta cũng coi như lấy yếu thắng mạnh nhỉ!”
“Vừa tính, phe ta đã hạ hơn tám mươi người của đối phương!”
“Tuy mình hoàn toàn không hiểu gì, nhưng không ngăn được mình thấy đội tuyển Liên Tam Hiệu quá đỉnh.”
Trúc Dung Ninh nhảy một cái, né một phát đạn năng lượng, nghe loáng thoáng tiếng các đồng đội tự sướng trong kênh liên lạc, trong lòng thở dài.
Mới đến đâu mà đã thế.
Nhìn thì là một chiến thắng, nhưng sự tiêu hao tinh thần lực của đồng đội phe ta, lớn hơn nhiều so với đối phương.
Vẫn phải từ từ cày thôi.
Khương Thính Quân cảm thấy đã đến lúc thực hiện đề nghị của học muội Tiểu Trúc.
Anh ta hùng hồn nói: “Mệt rồi phải không các bạn? Bắt đầu từ bây giờ, chúng ta sẽ khôi phục tinh thần lực. Xin hãy cất cơ giáp lại, đến lúc dùng hai chân chạy trốn rồi.”
Chiêu này là lấy thể lực nuôi tinh thần lực.
Chạy một chút thôi, tinh thần lực sau khi hồi phục, còn có thể làm một đợt lớn nữa.
“Hay đấy, không lái cơ giáp thì mục tiêu sẽ nhỏ lại, đối phương muốn kiếm điểm hạ gục e là cũng chẳng tìm được người!”
“Mánh khóe nhiều thật ha ha ha ha.”
“Mánh khóe gì, đây là các boss mưu trí hơn người, xin các boss tiếp tục, dẫn tôi nằm thắng trận này!”
Đội Chiến Thắng Chi Sư, cứ thế biến mất giữa những ngọn đồi.
Đội Chiến Thắng Chi Quang đuổi theo phía sau, quét mắt nhìn rừng núi, không thấy bất kỳ động tĩnh nào của cơ giáp.
Diêu Lãm Nhật dẫn người hội hợp với Lam Khâm. Không đuổi kịp người, anh ta hơi ngại ngùng nói: “Nội gián nói, bọn họ đều thu cơ giáp rồi. Làm sao bây giờ, chúng ta cũng rút?”
Dưới sự che chở của tán lá rậm rạp, tầm nhìn của cơ giáp căn bản không tìm được người.
“Rút thôi.” Lam Khâm xoa xoa mi tâm.
Có cảm giác bị người ta dắt mũi. Trận truy kích này, khiến anh ta chiến đấu rất mệt mỏi.
Trong đội Chiến Thắng Chi Sư, chỉ còn ba tiểu đội vẫn đang lái cơ giáp.
Hy sinh là không thể tránh khỏi. Đội của Trúc Dung Ninh, bây giờ chỉ còn 7 người. Bất quá đội truy kích bọn họ cũng không dễ chịu gì, 30 người chỉ còn 20.
Kênh liên lạc của đội tuyển Liên Tam Hiệu.
Bảo Hạnh Nhi: “Mọi người còn sống không? Báo cáo tình hình. Cả đội tổng cộng 10 người, hiện tại toàn bộ còn sống, 1 người đã lẻn vào đội của Diêu Lãm Nhật.”
Kiều Minh Tri: “Chết hai người. Tôi chuẩn bị rút.”
Trúc Dung Ninh: “Tôi cũng chuẩn bị rút, thật đau lòng, đội tôi chết ba người.”
Bất quá thu hoạch cũng không nhỏ, chỉ riêng đội của cô đã hạ 36 người.
Khương Thính Quân: “Đã thông báo rồi, bốn mươi phút sau lên cơ giáp lại.”
Đã mười phút trôi qua, còn nửa tiếng nữa.
“Nửa tiếng nữa gặp lại!” Trúc Dung Ninh huýt sáo, chuyển sang kênh liên lạc tiểu đội: “Chủ lực đều rút rồi, chúng ta cũng rút thôi.”
Bọn họ sắp chạy lên đến đỉnh núi rồi.
Cơ giáp đột nhiên biến mất, 20 người truy kích lập tức có chút không hiểu chuyện gì, sau đó nghe được tin tức trong kênh liên lạc của đội mình, mới hiểu ra… đám người này đánh không lại nên chuồn mất!
Diêu Thịnh vẫn đang nằm im trong cái hố, nghe hết toàn bộ câu chuyện trong kênh liên lạc của Chiến Thắng Chi Quang.
“Đội tuyển Liên Tam Hiệu dường như hoàn toàn dự đoán được hành vi tấn công của đối phương, là vì quá quen thuộc với mọi người sao? Nhìn như vậy thì, tập huấn tốt cũng không hẳn đã tốt, điều này quá có lợi cho Kiều Minh Tri.”
Quen thuộc một người, sẽ quen thuộc phong cách chiến đấu của người đó, Kiều Minh Tri là loại người cuồng phân tích dữ liệu, có thể thông qua xác suất, phán đoán chính xác từng quyết định của đối thủ.
Diêu Thịnh sờ cằm: “Vậy nên, nếu đội Chiến Thắng Chi Quang đổi tổng chỉ huy… có phải có thể gỡ lại một chút không?”
Lời tự lẩm bẩm của anh ta còn chưa nói xong, đột nhiên nghe thấy động tĩnh bên ngoài cơ giáp.
Khoan đã.
Hình như có ai đó đang ở trên lớp đất anh ta dùng để che cái hố???
“Diêu Thịnh học trưởng, tình hình khẩn cấp, bọn em mượn chỗ này trốn truy sát một chút được không ạ? Cảm ơn anh!”
Giọng nói đầy cảm kích đến mức khó lòng từ chối này, lại là học muội Tiểu Trúc.
“…Không cần cảm ơn.”
Cái hố của Diêu Thịnh đào khá rộng, chứa 7 người bọn họ thì quá thừa sức. Vào trong rồi, bọn họ cẩn thận che lại cái hố, rồi im lặng nằm trên cơ giáp của Diêu Thịnh.
Bọn họ cuối cùng cũng biết, cái trò đào hố nằm im của học muội Tiểu Trúc học từ ai rồi.
Phe địch từ chỗ lái cơ giáp chuyển sang chạy bộ đuổi theo tới đây, cuối cùng cũng chuẩn bị từ bỏ việc truy kích.
“Khó đuổi quá, nếu không phải biết là học muội Tiểu Trúc, tôi còn tưởng tôi đang đuổi Khương Thính Quân đấy!”
“Tôi quyết định không đuổi nữa, đuổi nữa cũng chỉ phí thời gian. Đây hoàn toàn là khoảng cách về thực lực!”
“Đi thôi, đi thôi, trong núi nhiều người lắm.”
Thế là 20 người này đều đi cả.
Trúc Dung Ninh không có ý định rời đi.
Diêu Thịnh khô khan hỏi: “Các cậu không đi à?”
Trúc Dung Ninh: “Bọn em ở lại nói chuyện với anh một lúc, học trưởng Diêu, nửa tiếng nữa bọn em đi ngay.”
Diêu Thịnh “ồ” một tiếng, gãi đầu: “Có thể nói cho tôi biết, vụ tập kích là sao không? Các cậu dám giao nhiệm vụ quan trọng như vậy cho người khác à?”
“Sao lại không dám?” Trúc Dung Ninh nghiêm túc nói: “Chỉ là mọi người thấy đối phương quá mạnh nên không dám đánh, đội tuyển bọn em mới phải tách ra dẫn đội.”
Trước mặt đồng đội, tuyệt đối không được nói những lời không tin tưởng họ.
