Chương 31: Mười sáu thức quyền
“Bộ quyền này có tổng cộng mười sáu thức, em nhìn cho kỹ!”
Trương Hỷ Bảo tập trung tinh thần, Chủ nhiệm Bao bắt đầu múa quyền.
Thức thứ nhất, cung bộ xung quyền!
Chủ nhiệm Bao hạ thấp trọng tâm, một quyền đấm thẳng ra trước.
Tròn mắt? Trương Hỷ Bảo cứ cảm thấy chỗ nào đó không đúng. Cậu nín thở, nhìn tiếp.
Thức thứ hai, xuyên hầu đạn thích!
Chủ nhiệm Bao biến quyền thành chưởng, đâm mạnh lên trên, đồng thời chân phải bật lên, cẳng chân như chiếc lò xo đá về phía trước.
Xoạt...
Trương Hỷ Bảo hít một hơi khí lạnh. Mình cứ bảo sao thấy sai sai – đây chẳng phải quân thể quyền sao???
Cậu lẩm bẩm: “Tiếp theo chắc là mã bộ hoành đả.”
Quả nhiên, Chủ nhiệm Bao thu chân về, chưởng nắm lại thành quyền, một quyền quét ngang ra kèm tiếng hô: “Há!”
Trương Hỷ Bảo mặt không cảm xúc quay người, bắt đầu xỏ giày.
“Này, Trương Hỷ Bảo, em định đi đâu thế?”
Thấy cậu định đi, Chủ nhiệm Bao có chút sốt ruột.
“Chủ nhiệm Bao ơi, nếu mười sáu thức quyền của thầy gọi là quân thể quyền, thì em nghĩ em đã nắm được rồi.”
Trương Hỷ Bảo hơi bất lực: “Em mong chờ mãi mới đến học quyền, thế mà thầy lại múa cho em một bài quân thể quyền? Quần em cũng cởi ra cả rồi, thầy cho em xem cái này à?”
“Ồ? Đã nắm được rồi?” Chủ nhiệm Bao nhướng mày, nghe ra sự coi thường trong giọng cậu học trò.
“Đúng vậy, hồi tiểu học em đã học rồi. Danh hiệu ‘Tiểu anh hùng quân thể quyền trường Tiểu học số Sáu Bắc Thị’ của em không phải hư danh đâu.”
Trương Hỷ Bảo xua tay, ra vẻ hảo hán không nhắc chuyện năm xưa.
“Vậy em đánh một bài cho tôi xem thử nào?” Chủ nhiệm Bao vẫn còn nghi ngờ.
Trương Hỷ Bảo đặt cặp sách xuống, vung tay đánh một tràng. Mười sáu thức quyền được cậu múa khá trôi chảy và có thần thái, xem ra không phải nói khoác.
Đánh xong, Trương Hỷ Bảo lại đeo cặp tính đi.
“Đứng lại đó cho tôi!”
Chủ nhiệm Bao nắm chặt tay kêu răng rắc, ra cái vẻ em mà dám đi là tôi đánh gãy chân em ngay.
Trương Hỷ Bảo nhớ tới cảnh Chủ nhiệm Bao đỡ cú đấm dị bảo của Tề Đông Cường mà không hề hấn gì, liền không dám đi nữa. Cậu không dám coi thường – nhìn cái thế đang bừng bừng tức giận của thầy kia, mình mà dám bước thêm một bước, nói không chừng thật sự bị ăn đòn.
Chủ nhiệm Bao cười híp mắt hỏi: “Trương Hỷ Bảo, có phải em coi thường quân thể quyền không?”
Trương Hỷ Bảo vội xua tay: “Dạ không dám, không dám!”
“Lại là không dám? Vậy tức là coi thường rồi còn gì!”
“Tiểu anh hùng quân thể quyền trường Tiểu học số Sáu đúng không?”
Chủ nhiệm Bao bước nhanh tới, một cú đá thẳng bằng chân trái nhắm vào hạ bộ Trương Hỷ Bảo.
Trương Hỷ Bảo vội hóp bụng, suýt soát tránh được cú đá. Cậu nhỏ của cậu lạnh toát, suýt chút nữa đã ăn trọn cước kia.
“Chủ nhiệm Bao, thầy làm gì vậy?”
Còn chưa kịp hỏi thêm, Chủ nhiệm Bao đã tung một cú đá quất ngang bằng chân phải, tốc độ bỗng nhanh hơn bốn, năm phần. Trương Hỷ Bảo trơ mắt nhìn cú đá bay tới mà thân thể không phản ứng kịp!
“Tiểu anh hùng à?”
Rầm!
Chiếc chân giả của Chủ nhiệm Bao giáng nặng nề lên mông Trương Hỷ Bảo.
“Ối ối ối!”
Trương Hỷ Bảo bay văng ra, ngã xuống đất ôm mông kêu loạn.
“Chủ nhiệm Bao, sao thầy lại đá em?”
Lúc này Trương Hỷ Bảo vẫn không hiểu đầu cua tai nheo. Tự dưng bị đánh một trận thì thật oan uổng!
Chủ nhiệm Bao bực bội nói: “Đó là cái giá phải trả vì em coi thường quân thể quyền!”
“Trương Hỷ Bảo, em ngộ ra được gì chưa?” Chủ nhiệm Bao lại hỏi.
Trương Hỷ Bảo ôm mông nằm bò dưới đất giả ngu, thầm nghĩ: bị đánh một trận rồi lại còn hỏi mình ngộ ra gì, mình ngộ cái gì đây? Ngộ cây búa à?
“Em tưởng quân thể quyền chỉ là môn thể dục rèn luyện thân thể thôi sao? Nó đã loại bỏ hết mấy thứ hoa mỹ, chỉ giữ lại kỹ xảo thuần túy nhất. Khi em luyện tới mức cực hạn, nó sẽ trở thành kỹ năng giết người thực thụ!”
Trương Hỷ Bảo trợn mắt ngồi bệt xuống đất. Chủ nhiệm Bao liếc cậu một cái: “Tôi đánh lại lần nữa. Lần này là thật, em nhìn cho kỹ!”
Chủ nhiệm Bao đánh lại một bài quyền, lần này quả thật khác hẳn!
Tấn ngựa hạ vững, hạ bàn ổn định như núi, xuất quyền kèm gió, xuất chưởng sắc bén như dao!
Bụp!
Một thức xung quyền của Chủ nhiệm Bao vậy mà đánh ra cả quyền phong!
Rầm!
Mã bộ hoành đả, bàn chân như muốn giẫm nát cả sàn nhà!
Một chiêu “đạn đương đỉnh trửu” nhìn mà Trương Hỷ Bảo toát mồ hôi lạnh, cậu nhỏ không tự chủ được mà co rúm lại.
“Đây mới thật là kỹ năng giết người!”
Trương Hỷ Bảo lẩm bẩm.
Cũng là mười sáu thức quân thể quyền, Trương Hỷ Bảo – “Tiểu anh hùng quân thể quyền trường Tiểu học số Sáu” – tuy múa trôi chảy nhưng nặng tính biểu diễn, còn mười sáu thức của Chủ nhiệm Bao, dường như mỗi một thức đều có thể lấy đi mạng sống của một kẻ địch!
“Luyện võ, điều quan trọng nhất là gì?”
Đánh xong mười sáu thức, Chủ nhiệm Bao thu quyền điều tức. Mười sáu quyền vừa rồi dường như đưa ông trở lại chiến trường năm xưa, bên tai lại văng vẳng tiếng hô xung trận.
Trương Hỷ Bảo chớp mắt, trả lời: “Thiên hạ võ công, vô kiên bất tồi, duy khoái bất phá?”
“Em đang đọc thoại phim đấy à? Tưởng mình là Hỏa Vân Tà Thần chắc?”
Chủ nhiệm Bao trừng mắt với cậu, nói ba chữ: “Ổn! Chuẩn! Tàn nhẫn!”
“Chỉ cần em đủ ổn, địch thủ đánh không trúng em!”
“Chỉ cần em đủ chuẩn, quyền của em muốn đánh đâu trúng đó!”
“Chỉ cần em đủ tàn nhẫn, hừ hừ, trước mặt em dù là một con dị thú hổ dữ cũng bị một quyền đấm chết tươi!”
Nói rồi, Chủ nhiệm Bao lại tung ra một quyền cực nhanh, lần này trực tiếp đánh ra cả tiếng nổ!
“Trương Hỷ Bảo, quyền này, em còn học không?”
Trương Hỷ Bảo há hốc mồm: “Em học, em đương nhiên học!”
Chủ nhiệm Bao đi đi lại lại trước mặt Trương Hỷ Bảo, một tay vuốt cằm: “Tôi vốn định dạy từ từ, nhưng xem tình hình của em, không dùng chiêu đặc biệt thì không được.”
“Đặc biệt?” Trương Hỷ Bảo ngơ ngác nhìn Chủ nhiệm Bao.
“Ừm, muốn học quyền, trước tiên phải học ăn đòn!”
Lời còn chưa dứt, nắm đấm to như cái chảo của Chủ nhiệm Bao đã phóng to trước mắt Trương Hỷ Bảo.
“Ôi mẹ ơi!”
Trương Hỷ Bảo dùng chiêu thiết bản kiều ngửa người né sang một bên, sau đó bị cái chân giả bất thình lình thò ra từ phía dưới vấp cho một cái, ngã lộp bộp xuống tấm đệm.
“Đây tuyệt đối là mượn dịp trả thù vụi!”
“Chủ nhiệm Bao lớn như vậy mà lòng dạ hẹp hòi ghê!”
Chẳng qua chỉ là vừa nãy mình hơi chê bài quyền của thầy thôi sao, mà thật ra câu nói còn chưa thốt ra ngoài, chỉ là định quay người bỏ đi vậy mà.
Trương Hỷ Bảo còn chưa kịp phản đối, một bàn chân to đã giẫm thẳng về phía mặt cậu.
“Bị giẫm trúng thì hỏng mặt mất!”
Trương Hỷ Bảo lăn một vòng như lừa hoang. Bàn chân to giẫm rầm xuống tấm đệm, bốn góc đệm bật lên, phát ra tiếng bốp.
“Dừng dừng dừng!”
Trương Hỷ Bảo dùng chiêu cá chép vươn mình bật dậy, bắt đầu dẫn Chủ nhiệm Bao chạy vòng vòng.
Chủ nhiệm Bao chân không được nhanh nhẹn, ngày thường đi bộ thì không nhìn ra, nhưng hễ chạy là không đuổi kịp Trương Hỷ Bảo.
Chủ nhiệm Bao dùng chân cạ vào tấm đệm chống trượt, Trương Hỷ Bảo trượt chân, theo quán tính lao thẳng về phía Chủ nhiệm Bao.
“Chết rồi!”
Trương Hỷ Bảo vội đưa hai tay che trước ngực. Chủ nhiệm Bao một quyền đấm lên cánh tay cậu, vừa bay tới lại bay ngược ra ngoài.
“Dừng dừng dừng, đừng đánh nữa!”
Trương Hỷ Bảo giơ hai tay đầu hàng: “Em sai rồi, em sai rồi! Em không dám coi thường quân thể quyền nữa đâu!”
“Thầy đi hỏi thăm mà xem, có ai dùng chiêu Hắc Hổ Đào Tâm với học trò của mình bao giờ chưa?!”
“Hừ!”
Chủ nhiệm Bao hừ lạnh một tiếng.
Trương Hỷ Bảo ngẩn người. Cậu cảm thấy hình như mình vừa phát hiện ra thuộc tính “kiêu dẩm” kỳ lạ nào đó của Chủ nhiệm Bao.
