Chương 5: Tặng mày một bài học
Một thùng mì ăn liền chưa đầy năm mươi tệ, vậy mà Trương Hỷ Bảo thu của Chuột Lông Gấm tới một trăm tệ, coi như kiếm được mối hời. Anh cười tít mắt định kẹp tờ tiền một trăm vào ví, nhưng vừa mở ví ra, cả người bỗng bật dựng lên như mèo bị kẹp đuôi.
Trương Hỷ Bảo chộp lấy thanh mài dao, tức tối chỉ vào Chuột Lông Gấm gầm lên:
- Mày dám lấy tiền của tao mua mì của tao ăn à?!
Chuột Lông Gấm vuốt râu, cầm bút lên viết.
Tiếp đó, nó lại viết thêm một câu, suýt làm Trương Hỷ Bảo tức đến ngất đi. Chuột Lông Gấm chống nạnh, bộ dạng trơ tráo như thể 'mày làm gì được tao'.
Tiền bạc với loài dị thú căn bản chẳng có tác dụng gì, lại không ăn được, mà chúng cũng không thể cầm tiền đi mua đồ. Vì thế Chuột Lông Gấm tuy có bản lĩnh di hình hoán ảnh, nhưng ngoài cái miệng không đáy và cái bụng có thể chứa cả một con bò, thì cơ bản vẫn trắng tay.
Trương Hỷ Bảo tự nhận mình tham tiền, nhưng anh cũng không đến mức xúi Chuột Lông Gấm đi trộm đồ. Làm người phải có ranh giới, như một bộ phim từng nói: 'Chúng ta tuy nghèo, nhưng chúng ta không trộm, không cướp, thứ không thuộc về mình thì không lấy.'
Trương Hỷ Bảo và Chuột Lông Gấm lại trừng mắt nhìn nhau, giữa một người một chuột là hơn chục thùng mì ăn liền. Cuối cùng Trương Hỷ Bảo chịu thua, định vào bếp tìm gì đó lót dạ.
Chẳng mấy chốc, anh vung thanh mài dao xông ra, gào lên:
- Gạo với mì trong bếp của tao đâu hết rồi? Mày còn phá cả miếng thịt muối tao để dành không nỡ ăn nữa!
Thì ra nhân lúc Trương Hỷ Bảo ngủ say, Chuột Lông Gấm đã ăn sạch mọi thứ trong bếp. Làm sao anh không tức cho được!
Chuột Lông Gấm kêu chít chít loạn xạ, rõ ràng chẳng phải lời hay ho gì. Nó ỷ mình chạy nhanh, dẫn Trương Hỷ Bảo chạy vòng vòng khắp nhà.
- Ôi, mệt quá, phá hủy tất cả luôn đi!
Trương Hỷ Bảo thở hồng hộc ngồi phịch xuống ghế, lau mồ hôi trên trán. Từ khi tẩy tủy phạt cốt, anh đói rất nhanh, nhất là sau khi vận động mệt. Vốn dĩ anh đã ăn mấy thùng mì, thế mà sau một hồi rượt đuổi với Chuột Lông Gấm, bụng lại bắt đầu kêu ọc ọc.
Chuột Lông Gấm thấy Trương Hỷ Bảo không đuổi nữa, bèn liều chạy đến, viết lên giấy ba chữ.
- Vậy thì sau này mày cứ gọi là Chuột Lông Heo đi!
- Nếu mày ăn khỏe vậy, hợp đồng của chúng ta phải sửa lại thôi, không thì mày chỉ ăn thôi cũng đủ làm tao nghèo sạch!
Chuột Lông Gấm vội cầm bút lên giải thích. Trương Hỷ Bảo gật gù:
- Được, không cần tao nuôi, tự biết kiếm đồ ăn thì cũng tạm ổn!
Trương Hỷ Bảo kiểm tra số dư trong ví, quyết định tối nay xài sang một bữa, đi ăn khuya. Chuột Lông Gấm nhét giấy bút vào miệng, tự giác nhảy vào túi quần Trương Hỷ Bảo, chỉ thò ra đôi mắt nhỏ.
- Ơ, mày định bám lấy tao không chịu đi nữa à?
Trương Hỷ Bảo là một đứa trẻ mồ côi, không thân phận, không chốn dựa, cũng chẳng có bạn bè. Bản thân sống còn khó khăn, nói gì đến chuyện nuôi thú cưng. Nhà trống huơ trống hoác, ngày thường đến chuột cũng chẳng thèm ghé.
Anh vỗ vỗ túi quần, cười khẽ. Tuy biết Chuột Lông Gấm nằng nặc bám theo chỉ vì luyến tiếc truyền thừa của Thông Thiên Đại Bảo Giám, nhưng trong lòng vẫn mơ hồ được con vật nhỏ bé này an ủi.
- Vậy đi thôi, nhưng đừng có mơ tao bao mày ăn khuya!
Tiếng bước chân lộp cộp vang xuống cầu thang. Điện thoại trong túi reo lên, Trương Hỷ Bảo rút ra xem, là Hàn Mai Mai, bạn cùng bàn, gọi tới.
- Alo, có chuyện gì thế?
Vừa bắt máy, giọng oang oang của Hàn Mai Mai đã vang lên từ đầu dây bên kia:
- Ê, Trương Hỷ Bảo, cậu không xem group lớp à?
Trương Hỷ Bảo thầm nghĩ, mình vật lộn cả buổi chiều, làm gì có thời gian xem group lớp. Mà cái group đó thì ngoài chuyện không bàn bài tập ra, chuyện vô bổ gì cũng nói, xem hay không cũng chẳng có gì hay.
- Chưa xem, sao thế?
Mở group lớp 12A1 ra, quả nhiên trong group hiện con số 99+. Trương Hỷ Bảo lướt qua một lượt: 99 tin nhắn, 99 tin nhắn vô bổ.
- Ồ, Tề Đông Cường sinh nhật, cậu ấy bảo mọi người đến nhà hàng nhà cậu ấy ăn, cậu ấy bao! Ai cũng nói sẽ đi, chỉ còn thiếu mỗi cậu chưa lên tiếng thôi.
Trương Hỷ Bảo ngoáy ngoáy tai, ngạc nhiên:
- Tề Đông Cường bao khách à? Lần này cậu ta hào phóng vậy sao?
- Nghe nói bố cậu ấy tặng cậu ấy một món dị bảo Hoàng giai Giáp cấp làm quà sinh nhật, chắc là muốn khoe với mọi người đấy. Hàn Mai Mai đoán.
- Ồ... Trương Hỷ Bảo kéo dài giọng.
Dị bảo được chia làm bốn giai lớn: Thiên, Địa, Huyền, Hoàng; mỗi giai lại có bốn cấp nhỏ: Giáp, Ất, Bính, Đinh. Một học sinh cấp ba mà có được một món dị bảo Hoàng giai Giáp cấp thì đã coi là khá ổn.
Hàn Mai Mai hỏi:
- Vậy rốt cuộc cậu có đi hay không thì kêu một tiếng coi?
Chuột Lông Gấm trong túi kêu lên một tiếng, âm thanh thanh thúy.
- Chà, cậu còn thật sự kêu một tiếng đấy à? Đầu dây bên kia, Hàn Mai Mai cười lớn.
- Không phải tớ kêu! Trương Hỷ Bảo gầm lên, vừa thẹn vừa giận.
Tuy bình thường Trương Hỷ Bảo chẳng chơi được với nhóm Tề Đông Cường, nhưng để hòa nhập với tập thể lớp, không muốn mình trông lẻ loi, anh suy nghĩ một lát rồi bấm '+1' trong group lớp, ý là mình cũng đến nhà hàng.
Tuy nói là đến nhà hàng buffet, nhưng Trương Hỷ Bảo chẳng có ý định ăn chực Tề Đông Cường. Ngồi cùng bàn với cái tên hợm hĩnh đó, anh cảm thấy chắc chắn sẽ buồn nôn.
Trương Hỷ Bảo ra khỏi khu chung cư, lên xe buýt số 1, thẳng tiến đến nhà hàng buffet hải sản nhà Tề Đông Cường.
Bên trong nhà hàng buffet.
Hơn nửa số học sinh lớp 12A1 đã đến, đang tán gẫu trong một phòng riêng cực rộng. Hai chiếc bàn tròn lớn, nam một bàn, nữ một bàn.
Trương Hỷ Bảo tìm đến theo số phòng, kéo chiếc ghế trống ra ngồi xuống.
Tề Đông Cường nhướng mắt lên, thấy Trương Hỷ Bảo bước vào, liền lên giọng mỉa mai:
- Ồ, bạn Trương Hỷ Bảo đến muộn quá nhỉ?
Một đám bạn học bắt đầu hùa theo:
- Ai đến muộn thì tí nữa bị phạt ba chén rượu đấy!
Trương Hỷ Bảo cười cười, không nói gì.
Tề Đông Cường chậm rãi buông một câu:
- Tao đâu có mời mày, sao mày lại đến? Định ăn chực à?
Tiếng ồn ào trong căn phòng rộng bỗng im bặt. Ai nấy đều có chút ngượng ngùng. Nhắc đến chuyện ăn chực, thì người có mặt ở đây ai cũng là đến ăn chực cả. Nhưng ai cũng biết Tề Đông Cường đang cố nhắm vào mỗi mình Trương Hỷ Bảo, nên đều im lặng nhìn anh.
- Tề Đông Cường, nói vậy hơi quá rồi đấy! Hàn Mai Mai lên tiếng nói câu công bằng.
Tề Đông Cường xua xua tay, ra hiệu Hàn Mai Mai đừng xen vào.
Trương Hỷ Bảo rút từ trong túi ra tấm vé vào cửa nhà hàng buffet, đặt lên bàn, liếc Tề Đông Cường một cái đầy ẩn ý:
- Tao chỉ ra ngoài ăn khuya thôi, mày cũng tự coi mình ra gì quá đấy?
Mọi người nhìn rõ tấm vé trên tay Trương Hỷ Bảo, đồng loạt dời ánh mắt về phía Tề Đông Cường. Sắc mặt Tề Đông Cường lập tức đỏ lự như gan lợn.
Hóa ra Trương Hỷ Bảo căn bản không phải đến ủng hộ Tề Đông Cường, người ta đã mua vé sẵn từ trước rồi.
Tề Đông Cường coi như là cậu chủ của nhà hàng, cô quản lý không dám lơ là, tự mình đến rót trà cho mọi người. Nhìn thấy Trương Hỷ Bảo, cô ngạc nhiên nói:
- Anh ơi, chỗ ngồi của anh ở ngoài sảnh lớn, không phải trong phòng riêng đâu ạ.
- Ồ, tôi biết rồi.
Trương Hỷ Bảo đứng dậy, cầm tấm vé trên bàn, định đi theo hướng dẫn của nhân viên nữ.
- Nhà hàng nhà tao là buffet cao cấp đấy, tám trăm một suất! Mày cứ cố chơi trội đi, tuần sau chỉ có ôm bánh bao mà gặm thôi!
Giọng Tề Đông Cường hậm hực vang lên từ phía sau. Trương Hỷ Bảo dừng bước, quay lại mỉm cười:
- Tề Đông Cường, hôm nay mày sinh nhật, các bạn lại tặng hoa tặng quà, tao chẳng có gì, đành tặng mày một bài học, dạy mày biết thế nào là sống tốt với người chính là sống tốt với mình!
Nói xong, Trương Hỷ Bảo quay người ra sảnh lớn, đi tìm chỗ ngồi của mình.
Tề Đông Cường cau mày ngồi xuống, vô cùng khinh thường lời Trương Hỷ Bảo. Cậu ta muốn xem thử Trương Hỷ Bảo có thể dạy cho mình bài học gì.
- Tôi có thể tự chọn chỗ ngồi không? Chỗ mọi người chỉ cho tôi, tôi không thích lắm. Trương Hỷ Bảo quay đầu hỏi nhân viên.
- Tất nhiên là được. Nhân viên ra hiệu Trương Hỷ Bảo cứ tùy ý chọn chỗ.
Trương Hỷ Bảo quan sát một lượt bố cục nhà hàng, chọn một chỗ nằm trong điểm mù camera, chỉ tay nói:
- Chỗ kia đi, tôi thích yên tĩnh.
Trương Hỷ Bảo ngồi vào chỗ, lôi Chuột Lông Gấm từ trong túi ra, xách da gáy nó lên, dữ tợn nói:
- Lát nữa mày cứ liều mạng mà ăn, ăn lại cho tao đủ tám trăm tệ, cho Tề Đông Cường một bài học! Hiểu chưa?
Chuột Lông Gấm chớp chớp mắt gật đầu. Nó cảm thấy Trương Hỷ Bảo lúc này thật sự quá đáng sợ!
--
Tác giả có lời muốn nói:
Bạn đang đọc 'Tai Biến: Này bạn hiền, thứ này không nên đùa đâu' của đại thần Cát Cát Thổ Đậu.
