Chương 53: Ngoài thành công ra, không còn lựa chọn nào khác
Jack Lừa trả lời lại rất nhanh.
Trương Hỷ Bảo nghĩ: Mày tin hay không thì tùy.
Hắn nắm được trọng điểm trong lời Jack Lừa, gõ phím trả lời một tin:
Jack Lừa:
Trong lòng Trương Hỷ Bảo khẽ 'lộp bộp', nghĩ thầm hỏng bét, không được ăn cá trê nấu đầu rồi!
Ơ, cái đầu cá to đùng thế kia, không băm nhỏ thì làm sao mà ngấm gia vị được?
Thế mà băm nhỏ đầu cá ra thì xương cá mất ngon, không bán được giá cao!
Trương Hỷ Bảo sầu đến mức gãi đầu gãi tai.
Do dự một lúc, Trương Hỷ Bảo đành quyết định hấp đầu cá lên, gỡ thịt ăn, giữ lại một bộ xương cá nguyên vẹn.
Vẫn là W quan trọng nhất, cái miệng ham ăn này tạm gác lại trước đã.
Quan trọng là may mà cái nồi hấp bánh bao ở nhà đủ to!
Jack Lừa:
Jack Lừa đương nhiên không biết, Trương Hỷ Bảo bên này đang mải nghĩ xem ăn đầu cá kiểu gì.
Trương Hỷ Bảo trả lời:
Trương Hỷ Bảo không hỏi thẳng Jack Lừa bộ xương Long Lý giá bao nhiêu, hắn sợ bị chặt chém. Mà hỏi đối phương trả giá thế nào, để người ta tự mở miệng ra giá, nghĩ mà thích.
Jack Lừa trả lời:
Trương Hỷ Bảo không quên hỏi tiền hoa hồng của Jack Lừa.
Jack Lừa thẳng thừng gõ ra một con số:
Trương Hỷ Bảo hỏi:
Jack Lừa đáp:
Trương Hỷ Bảo nhanh chóng tra trên trình duyệt, phát hiện quả nhiên như Jack Lừa nói, hai cục cùng ban hành một bộ luật nghiêm cấm tư nhân tổ chức mua bán máu thịt dị thú, phải đến Cục Giám bảo đăng ký, xong xuôi mới được giao dịch.
Cũng không biết Jack Lừa sẽ tính toán thế nào, dù sao đã nhận hoa hồng thì phải làm việc, chuẩn rồi, hắn chính là dân chuyên làm chuyện này mà!
Jack Lừa nhanh chóng trả lời một emoji OKK.
Trả lời xong, Trương Hỷ Bảo thoát khỏi khung chat.
Năm mươi W á, cũng chỉ là 5000 tích phân, quy đổi thành loại đan dược rẻ tiền nhất cũng chỉ được 100 viên, trời ơi, tôi Trương Hỷ Bảo sao mà nghèo thế này!
Trương Hỷ Bảo lẩm bẩm một mình, kết quả phát hiện Chuột Lông Gấm đã tỉnh, đang mở to đôi mắt nhỏ nhìn mình chằm chằm.
Tỉnh rồi à?
Trương Hỷ Bảo chỉ vào đám lông màu vàng kim trên đầu Chuột Lông Gấm, hỏi nó: Mày lên cấp à? Bây giờ mày tính là Hoàng giai mấy cấp?
Chít chít chít!
Chuột Lông Gấm cầm giấy bút viết:
Trương Hỷ Bảo chớp chớp mắt: Ồ? Vậy chẳng phải là cùng đẳng cấp với Long Lý à? Thế mày có thức tỉnh chiêu trò gì mới không?
Chuột Lông Gấm hưng phấn vung vẩy hai chân trước, đại khái ý là nó chạy nhanh hơn, Di Hình Hoán Ảnh được khoảng cách xa hơn.
Trương Hỷ Bảo trợn mắt, Chuột Lông Gấm rụt rè ôm chặt hai tay trước ngực.
Thôi...
Trương Hỷ Bảo lắc đầu: Lần này vẫn nhát gan như cũ.
Chuột Lông Gấm mặt mày đầy vẻ 'ĐM'.
Trương Hỷ Bảo chạy vào bếp rửa bộ xương cá khổng lồ kia, Chuột Lông Gấm đứng bên cạnh vung móng vuốt ra hiệu hay là hầm xương cá lên uống đi.
Trương Hỷ Bảo lắc cây chổi: Không phải đâu, không phải đâu, bộ xương cá này chúng ta phải đem đổi tích phân, lấy tích phân đổi đan dược ăn. Đã ăn thì phải ăn cho ngon, gặm xương thì tính là gì, chẳng phải vẫn còn hai con dị thú cấp thấp đấy ư?
Rửa sạch bộ xương cá xong, Trương Hỷ Bảo lau khô tay, ngồi xuống sofa, hỏi Chuột Lông Gấm: À, đúng rồi, mày còn bao nhiêu đan dược?
Chuột Lông Gấm xòe móng vuốt, ý là một viên cũng không còn.
Thôi được rồi.
Trương Hỷ Bảo kiểm tra đan dược của mình, thở dài: Hiện tại còn 2090 tích phân, Đại Lực Hoàn hết sạch, Khí Huyết Đan còn 3 viên, Giải Độc Đan 2 viên, nghèo quá, nghèo quá!
Hắn móc điện thoại ra, mở cửa hàng trong app 'Dị', thêm vào giỏ 20 viên Đại Lực Hoàn và 10 viên Khí Huyết Đan, tiêu tốn 1500 tích phân, số dư trong tài khoản biến thành 590.
Hắn lại một lần nữa trở về trạng thái siêu nghèo.
Ăn đan dược đốt tiền thật, nếu tôi biết luyện đan thì tốt quá - Trương Hỷ Bảo lẩm bẩm: Tiếc là nguyên liệu luyện đan quá nhiều, lại còn phải có đan phương và dị bảo để luyện đan nữa.
Ơ, đúng rồi, tôi có thể phát sóng trực tiếp bán bùa giấy Ngũ Lôi Cổ Lục mà!
Trương Hỷ Bảo vỗ đùi một cái, nghĩ ra một cách tuyệt hay để mở nguồn thu.
Bùa Lôi trong cửa hàng bán 100 tích phân, nhưng uy lực còn kém xa Ngũ Lôi Cổ Lục mà Trương Hỷ Bảo dùng máu vẽ trên tay, vậy nên nếu hắn bán Ngũ Lôi Phù, một lá bùa 150 tích phân chẳng quá đáng chút nào nhỉ?
Trương Hỷ Bảo kích động xách con chuột nhỏ lên nói: Chúng ta sắp phất rồi!
Nhìn xem trong cửa hàng có bán giấy bùa trắng và chu sa để viết cổ lục không.
Trong cửa hàng, đan dược, dị bảo đầy đủ muôn màu muôn vẻ.
Trương Hỷ Bảo lục lọi một hồi lâu, cuối cùng mới tìm thấy giấy bùa trắng và chu sa vẽ bùa ở mục nguyên liệu.
Để tao xem nào.
Trương Hỷ Bảo nheo mắt nhìn.
Không xem thì thôi, vừa xem thì giật cả mình.
Giấy bùa trắng, giấy màu hạnh vàng là rẻ nhất, 5 tích phân một tờ, người thường có thể sử dụng, sau đó theo giá từ thấp đến cao lần lượt là giấy xanh, giấy hồng, giấy xanh lá, giấy đỏ, giấy tím, giấy đen, giấy đen mà bán những 500 tích phân một tờ á?
Một tờ giấy đen mà bán 5W, chênh lệch gấp 100 lần!
Trương Hỷ Bảo giật mình, sao vậy, giấy bùa nhà anh làm bằng vàng à? Với cả vàng cũng đâu có đắt thế này!
Chẳng những chất lượng giấy bùa có quy định, mà thuốc màu vẽ bùa cũng đủ loại.
Thuốc vẽ bùa có chu sa thường, một lọ 5 tích phân; chu sa tử kim bí chế cổ pháp, một lọ 20 tích phân; mực vàng bạc, một lọ 100 tích phân; máu dị thú...
Giá máu dị thú mỗi cấp bậc lại khác nhau, trong đó đắt nhất là máu gà Lôi Minh, bán 1000 tích phân một lọ.
Ôi, trời đất ơi!
Trương Hỷ Bảo ôm đầu có chút khó tiếp thu, đây chính là thế giới của những kẻ mạnh sao?
Một tờ giấy bán 5W, một lọ mực bán 10W!
Đáng ghét là hôm qua máu Long Lý chảy đầy đất, vậy mà toàn bộ bị Chuột Lông Gấm uống sạch!
Đó là bao nhiêu W chứ?
Thật ra có dằn vặt cũng vô ích, máu Long Lý có thể vẽ bùa, nhưng Trương Hỷ Bảo có lấy được cũng không biết cách bảo quản.
Mấy loại mực này đều được thêm nguyên liệu đặc biệt, có thể đảm bảo linh khí trong máu dị thú không bị thoát ra ngoài.
Cuối cùng, Trương Hỷ Bảo do dự hồi lâu, đành nhẫn tâm chi 520 tích phân.
Hắn mua 20 tờ giấy hạnh vàng giá 5 tích phân, một tờ giấy đỏ cực đắt giá 300 tích phân, một lọ chu sa 5 tích phân, một lọ mực vàng bạc 100 tích phân và một cây bút lông làm từ lông dị thú giá 15 tích phân.
Giấy đỏ và mực vàng bạc tuy đắt, nhưng có thể dùng để vẽ một lá Ngũ Lôi Cổ Lục tuyệt phẩm, buôn bán kiểu khan hiếm ấy mà, ai hiểu thì hiểu.
Số dư tài khoản của [Bảo Gia] chỉ còn lại vỏn vẹn 70.
Liều mạng thôi!
Trương Hỷ Bảo xách con chuột nhỏ đang ngơ ngác lên, hô lớn:
Tao phải phất lên!
Tao phải làm giàu!
Ngoài thành công ra, không còn lựa chọn nào khác!
Chít chít chít!
Tuy không biết Trương Hỷ Bảo kích động cái gì, Chuột Lông Gấm thầm nghĩ thôi thì mình cũng hùa theo một chút, không thì đụng phải họng súng lại xui xẻo to.
--
Lời tác giả:
