Chương 71: Đảo Hạo Thương và Đào Tụ Linh
Trước mắt chợt tối sầm, khi ánh sáng trở lại, Trương Hỷ Bảo phát hiện mình đang đứng trên một tế đàn bằng đá cao ngất.
Tế đàn nằm trên đỉnh một ngọn núi cao, đứng trên đó có cảm giác thu vào tầm mắt tất cả những ngọn núi xung quanh. Chẳng hiểu sao, từ khi bước vào Dị cảnh, Trương Hỷ Bảo thấy lòng dạ thanh thản, tim đập thình thịch như người hít phải quá nhiều oxy nguyên chất.
Giữa tế đàn có một tấm bia đá, Cục trưởng Lý, Vĩ Hỏa Hổ đang đứng dưới bia ngẩng đầu xem. Trên bia khắc ba chữ lớn kỳ dị.
Trương Hỷ Bảo nhận ra, chính xác là trong “Thông Thiên Đại Bảo Giám” có ghi chép. Ý nghĩa rất đơn giản: phía đông Đại Hoang có biển, trên biển có một hòn đảo tên là Hạo Thương. Trên đảo Hạo Thương có rất nhiều bảo vật, trong đó có một món bảo vật tốt nhất đến cả Thông Thiên Lão Nhân cũng bị hấp dẫn mà tìm đến. Đáng tiếc là ông ấy tìm suốt một trăm năm trên đảo vẫn không thấy, rồi đành rời đi.
– Xem ra lần này đến đúng chỗ rồi! Dị cảnh thứ hai này không chỉ có nhiều dị bảo, mà còn có di tích của Thông Thiên Lão Nhân, mình có thể thử tìm kiếm một phen.
Trương Hỷ Bảo lẩm bẩm.
Dưới bia đá.
Cục trưởng Lý vắt óc nghĩ mãi cũng không nhận ra ba chữ lớn trên bia, đành quay lại hỏi:
– Trường An, ba chữ này đọc thế nào?
Diệp Trường An đáp:
– Đảo Hạo Thương! Đây là chữ viết bằng ngôn ngữ Dị cảnh, mọi người không nhận ra cũng là chuyện bình thường.
Cục trưởng Lý hài lòng gật gù, hóa ra không phải một mình ông không biết.
Cục trưởng Trương của Cục Quản lý Dị cảnh sốt ruột hỏi:
– Trường An à, Dị cảnh thứ hai này đạt cấp bậc nào?
Diệp Trường An giơ bàn tay ra, một luồng sáng nhạt hiện lên trong lòng bàn tay:
– Thanh khí trong Dị cảnh thứ hai vô cùng nồng đậm, diện tích hòn đảo lại cực kỳ rộng lớn, cấp bậc ít nhất từ cấp Địa trở lên. Cụ thể là cấp nào còn phải căn cứ vào mức độ phong phú của dị bảo và mức độ nguy hiểm của dị thú bên trong để đánh giá.
– Tốt! Tốt! Tốt!
Cục trưởng Trương liên tục khen ba tiếng:
– Ít nhất cũng là Dị cảnh cấp Địa! Bắc Thị chúng ta cuối cùng cũng ngẩng cao đầu rồi!
Cục trưởng Trương và Cục trưởng Lý đã bắt đầu vui mừng chúc mừng lẫn nhau.
– Đi thôi, đi khám phá Dị cảnh!
Hai vị cục trưởng kích động không kìm nổi, muốn đi dạo khắp mọi ngóc ngách của Dị cảnh.
Vĩ Hỏa Hổ bất lực nhìn Vương Kiêu một cái. Lỡ đâu đột nhiên xông ra một con dị thú ăn thịt hai vị này thì làm sao đây? May là còn có linh sủng Kỳ Kỳ.
Trương Hỷ Bảo phát hiện từ khi vào Dị cảnh, con husky này cho người ta cảm giác khác hẳn. Ở ngoài Dị cảnh, nó đúng là một con husky ngốc nghếch chính hiệu, thè cái lưỡi hồng, chảy nước dãi ròng ròng, thấy thứ gì cũng tò mò liếm hoặc cắn một cái. Vào Dị cảnh, vẻ mặt Kỳ Kỳ trở nên nghiêm túc, tai dựng thẳng, bám sát bên người Vĩ Hỏa Hổ, chỉ cần có gió lay cỏ động là lao ra ngay. Tuy cái đầu nó vẫn trọc lóc, nhưng trông oai phong hẳn lên!
Thấy Trương Hỷ Bảo tò mò nhìn Kỳ Kỳ, Vĩ Hỏa Hổ xoa đầu trọc của nó, thuận miệng giải thích:
– Đây là thiên phú chủng tộc của Kỳ Kỳ. Trong môi trường thanh khí dồi dào, nó sẽ trở nên đặc biệt cảnh giác. Nó là người bạn tốt nhất của tôi!
– Chẳng lẽ nó bị đa nhân cách chó à?
Đoàn người men theo một con đường mòn tự nhiên giữa núi xanh để tiến sâu vào đảo Hạo Thương. Trong khu rừng rậm rạp, chỉ cần có chút gió thổi cỏ lay, Kỳ Kỳ lại đưa ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía đó. Nếu có sinh vật nào lén nhìn trộm, nó còn phát ra tiếng gầm gừ để nhắc nhở Vĩ Hỏa Hổ. Trong rừng nhiệt độ thấp, hơi ẩm nặng, thỉnh thoảng còn vọng tới tiếng gầm của những dị thú không biết tên.
Hai vị cục trưởng vừa nãy còn hăng hái giờ đã hạ nhiệt, bắt đầu rụt vào giữa đội ngũ tìm kiếm sự bảo vệ. Đội hình tiến lên là Kỳ Kỳ và Vĩ Hỏa Hổ mở đường, hai vị cục trưởng cùng Trương Hỷ Bảo ở giữa, Diệp Trường An và Vương Kiêu phụ trách cảnh giới phía sau.
Diệp Trường An hữu ý vô ý liếc về phía Trương Hỷ Bảo. Anh ta rất tò mò, không biết thiếu niên thần bí này còn có bí mật nhỏ nào khác. Trương Hỷ Bảo lại lặng lẽ tiến lên phía trước, thà chen cạnh con husky Kỳ Kỳ còn hơn phải đến gần Diệp Trường An.
Diệp Trường An mặt đần ra: ???
Cây trong rừng đều là những cây cổ thụ cao thẳng tắp, cả chục người ôm cũng không xuể, đi giữa rừng bỗng thấy con người thật nhỏ bé. Đi một hồi lâu, những cây cao ngất xung quanh biến mất, thay vào đó là những cây cổ thụ thấp lùn. Cứ như có một ranh giới vô hình: cây cao đồng loạt biến mất, cây thấp đồng loạt hiện ra.
Một mùi hương lạ bỗng xộc vào mũi.
– Nhìn đằng kia kìa!
Vĩ Hỏa Hổ đi đầu chỉ vào ngọn núi không xa.
Mọi người ngẩng đầu nhìn, thấy một dãy núi màu hồng. Khắp núi đồi đều là những cây hoa hồng.
– Đến đó xem thử!
Diệp Trường An, người phụ trách đánh giá Dị cảnh, lên tiếng. Cả đoàn liền hướng về dãy núi hồng đó.
Dưới chân núi, những cây cổ thụ treo lủng lẳng đầy quả xanh, quả xanh mướt trông rất mọng nước.
– Kỳ quan thật, cổ thụ mà vừa nở hoa vừa kết quả cùng lúc!
Cục trưởng Lý kinh ngạc thốt lên.
Do vị trí của những cây cổ thụ khác nhau, càng lên cao càng lạnh, càng xuống thấp càng ấm. Khi những cây ở chốn lạnh vẫn đang nở hoa, thì những cây ở chốn ấm đã kết trái rồi.
– Ôi chà, cảnh đẹp đấy chứ!
Trương Hỷ Bảo lấy dị bảo lưu ảnh ra, tách tách chụp liên hồi.
– Tiểu Bảo, lại đây lại đây, chụp giúp tôi với Cục trưởng Trương vài kiểu!
Hai người đàn ông trung niên bụng phệ bắt đầu tạo dáng trước rặng hoa, nhìn mà Vĩ Hỏa Hổ chỉ muốn lắc đầu. Trương Hỷ Bảo tiện tay chụp cho hai người một tràng, sau đó lén xoay ống kính về phía mình.
– Ơ, đúng rồi đúng rồi, Cục trưởng Trương dáng đẹp lắm!
Tách!
Trương Hỷ Bảo chụp cho mình một kiểu tự sướng.
– Ôi chao, Cục trưởng Lý quả là oai phong lẫm liệt!
Tách!
Trương Hỷ Bảo đổi góc độ, lại chụp thêm một kiểu tự sướng nữa.
Cục trưởng Lý vui đến mức không khép được miệng, Cục trưởng Trương cũng hớn hở. Hai người tạo dáng nửa ngày, hóa ra Trương Hỷ Bảo chụp toàn ảnh của mình.
– Ơ, Tiểu Bảo khá lắm chứ!
Cục trưởng Lý cười hề hề:
– Phí đại sứ hình ảnh 5000 điểm, tôi thấy trả ít quá. Về bổ sung thêm 3000 điểm nữa vậy!
CÁI GÌ CƠ?!
Trương Hỷ Bảo suýt làm rơi dị bảo lưu ảnh xuống đất.
Cục Giám bảo mời mình làm đại sứ hình ảnh, Cục trưởng Lý cấp tận 5000 điểm?
Thế mà Chủ nhiệm Vương chỉ trả cho mình 300 điểm một tháng!
Tốt, tốt lắm! Đúng là một tay môi giới ăn chênh lệch!
Cần gì phải hỏi Chuột Lông Gấm xem Trương Hỷ Bảo ta là ai?
Giám bảo sư trung cấp, biệt hiệu “Bảo Gia”!
Nỗi ác mộng của lũ dị thú!
Đầu bếp thượng hạng chuyên chế biến thịt dị thú năm sao!
Vị cha đỡ đầu nhân hậu của những bảo vật lâm nạn!
Xưa nay chỉ có ta lừa thiên hạ, chứ không bao giờ để thiên hạ lừa ta!
Chờ khi ra ngoài, không chỉnh cho lão hồ ly kia một trận thì cái tên Trương Hỷ Bảo của ta viết ngược!
Trương Hỷ Bảo lặng lẽ không vạch trần trò của Chủ nhiệm Vương, nhưng đã ghi thật đậm một gạch vào cuốn sổ nhỏ trong lòng.
– Mấy quả này ăn được không?
Cục trưởng Trương đột nhiên chỉ vào đám quả xanh hỏi.
Ngoại trừ Trương Hỷ Bảo, tất cả mọi người đều nhìn về phía Diệp Trường An. Mặt Diệp Trường An hơi đỏ lên. Dù là giám bảo sư cao cấp, anh ta cũng không nhận ra những quả này. Vì những quả xanh trước mắt, anh ta chưa từng thấy ở Dị cảnh nào khác.
Đột nhiên, một giọng nói vang lên:
– Đây chắc là đào Tụ Linh.
Mọi người quay đầu nhìn Trương Hỷ Bảo.
Trương Hỷ Bảo giới thiệu:
– Quả màu xanh, to bằng nắm tay, vỏ dày, hạt nhỏ, nhiều nước. Ăn vào có thể tụ linh tăng trí, dưỡng nhan kéo dài tuổi thọ.
– Tiểu Bảo, kiến thức cũng uyên bác phết đấy chứ!
Cục trưởng Lý khen một câu, rồi nhờ Vĩ Hỏa Hổ hái giúp mọi người một ít:
– Đào Tụ Linh này ở bên ngoài không dễ gặp, càng không thể tùy tiện ăn. Hôm nay cả cây đều chất đầy những quả này, không ăn thì phí!
Diệp Trường An đứng nguyên tại chỗ, chìm vào suy nghĩ. Vĩ Hỏa Hổ và Vương Kiêu nhảy lên cây cổ thụ, hái mấy quả đào Tụ Linh to rồi ném xuống. Hai vị cục trưởng nhặt quả lên, cũng chẳng thèm ngại bẩn, lau qua quần áo rồi gặm ngay.
Phụt!
Hai vị cục trưởng mặt mày nhăn nhó.
– Quả này nước thì nhiều đấy, nhưng đắng quá!
Vĩ Hỏa Hổ cũng dè dặt cắn thử một miếng, quả nhiên đắng thật, nhưng đã là dị quả hiếm có thì ai nỡ nhổ ra, đành cắn răng gặm tiếp.
– Đây chính là thần quả giúp tăng trí thông minh và tuổi thọ đấy!
– Ăn đi, ăn đi, đừng phí!
Hai vị cục trưởng an ủi lẫn nhau, nhíu mày gặm ngấu nghiến. Diệp Trường An đang chìm trong suy nghĩ thì không động đậy, Trương Hỷ Bảo cũng không.
Chẳng bao lâu, hai vị cục trưởng cùng Vĩ Hỏa Hổ và Vương Kiêu đã giải quyết mấy chục quả, hạt trên mặt đất chất thành một gò nhỏ.
– Nhưng quả này... không thể ăn nhiều đâu.
Trương Hỷ Bảo chậm rãi lên tiếng.
Phụt!
Phụt phụt!
Phụt!
Bốn người trợn tròn mắt nhìn Trương Hỷ Bảo.
– Chẳng lẽ ăn nhiều có hại cho cơ thể?
Trương Hỷ Bảo nói:
– Ăn nhiều quá thì khó tiêu thôi.
– Hầy, tôi cứ tưởng gì chứ!
Bốn người lại gặm tiếp.
– Hơn nữa...
Động tác của bốn người lại khựng lại. Trương Hỷ Bảo nhặt một cái hạt đào, bóp vỡ vỏ, ném nhân hạt vào miệng:
– Đào Tụ Linh phải ăn nhân hạt mới có tác dụng tụ linh tăng trí. Ăn thịt quả thì vô dụng.
Lời tác giả:
Chuyện tắc văn này, tắc mãi thành quen. Cứ gọi tôi là Cát Cát – Phò Tê Tô – Ca Đang Phu. Sợ quá, đành phát luôn chương dự trữ của ngày mai ra. Lần này hết thật, bảo đảm không còn đâu!
