Chương 23: Những chàng trai liều mạng ra ngoài tìm đồ ăn
Ngay hôm sau khi Vương Hải Dương và Lâm Oanh Oanh ngủ với nhau, Oanh Oanh đã bị bố mẹ cô ta đánh cho một trận.
Chuyện này anh ta có lỗi, nên cũng đành chịu. Nhưng đánh xong, bố mẹ Lâm Oanh Oanh vẫn không buông tha.
Lâm Oanh Oanh cũng ra vẻ là nạn nhân, khiến tình cảm của Vương Hải Dương dành cho cô ta tan biến.
Nếu sau đó Lâm Oanh Oanh không có thai, anh ta chắc chắn sẽ không đưa cô ta về nhà mình.
Bây giờ Lâm Oanh Oanh nói muốn phá thai, anh ta hoàn toàn ủng hộ, làm sao có thể khuyên can cô ta được.
Nghe Vương Hải Dương nói vậy, Lâm Oanh Oanh khóc lóc ầm ĩ: “Anh vẫn còn thích con nhỏ Liễu Thanh đó phải không? Em biết ngay mà. Chẳng trách anh cứ muốn vào nhà nó, chẳng qua là gần nước hưởng trăng trước thôi.”
“Câm mồm! Mày còn lắm lời nữa thì cút ra ngoài cho tao. Người nhiễm côn trùng nhiều thế này, thiếu mỗi mình mày chắc?”
Vương Hải Dương nhìn Lâm Oanh Oanh với ánh mắt đầy ác độc.
Hơn một tháng nay anh ta bị bố mẹ Lâm Oanh Oanh hành hạ đến kiệt sức, lòng căm hận Oanh Oanh cũng ngày một lớn. Biết đâu để Oanh Oanh nhiễm sinh vật nguy hiểm cũng không tệ.
Lâm Oanh Oanh bị ánh mắt anh ta dọa sợ, không dám lên tiếng. Thấy anh ta cứ nhìn chằm chằm vào mình, cô ta không khỏi rùng mình.
“Bác… bác gái.” Lâm Oanh Oanh sợ hãi trốn sau lưng Lâm Phượng Tú.
Cô ta cảm thấy Vương Hải Dương không nói đùa, anh ta thực sự muốn đuổi mình ra ngoài.
Lâm Phượng Tú đẩy Lâm Oanh Oanh vào phòng, quay sang Vương Hải Dương nói: “Con dọa nó làm gì? Trong bụng nó đang mang con của con đấy.”
Vương Hải Dương hừ lạnh một tiếng: “Con còn trẻ, thiếu gì đứa con.” Nói xong, anh ta quay người vào phòng sách.
Lâm Phượng Tú bất lực thở dài. Trong nhà sắp hết gạo rồi. Không còn cách nào khác, đành phải liều mạng ra ngoài tìm đồ ăn.
Liễu Thanh đăng hết những việc Lâm Oanh Oanh đã làm lên nhóm lớp, rồi không thèm để ý nữa. Cô cùng Liễu Quốc Cường và Thẩm Ngọc Nga lên máy chạy bộ tập luyện.
Ăn sáng xong chưa được bao lâu, cửa nhà Liễu Thanh vang lên tiếng gõ. Cô ra xem, thì ra là La Đình Đình ở căn 502. Liễu Thanh không mở cửa, quay người vào phòng khách.
“Sao thế? Có ai định phá cửa à?” Thẩm Ngọc Nga vẫn còn bực vì chuyện đọc được trong nhóm sáng nay.
Liễu Thanh lắc đầu: “Là La Đình Đình ở 502.”
Liễu Quốc Cường nghĩ một lát rồi hỏi: “Cái con nhỏ đã cướp nhà mình ấy à?”
“Vâng, chính là cô ta.”
Kiếp trước, không biết La Đình Đình đã tán tỉnh thế nào mà khiến Triệu Kiến Minh giúp cô ta cướp nhà của Liễu Thanh.
Thẩm Ngọc Nga xắn tay áo đứng dậy: “Để mẹ ra gặp cô ta, xem cô ta muốn làm gì.”
Liễu Thanh ngăn bà lại: “Mẹ, đừng đi. Mặc kệ cô ta muốn gì, chúng ta không mở cửa là được. Bắt đầu tập luyện thôi, đừng để ý đến cô ta nữa.”
Liễu Thanh không sợ La Đình Đình, nhưng bây giờ bên ngoài sương mù dày đặc, có thể không ra ngoài thì tốt nhất đừng ra.
Cả nhà ba người cứ thế bắt đầu bài tập hàng ngày trong tiếng gõ cửa. Tiếng gõ kéo dài khoảng mười phút rồi ngừng hẳn.
Buổi trưa, Liễu Thanh nấu một nồi trà sữa lớn, đổ một nửa vào chai mua trên mạng rồi cất vào không gian, nửa còn lại cho vào tủ lạnh để ướp lạnh.
Sau bữa trưa, cô lấy một chai trong tủ lạnh ra uống.
Thẩm Ngọc Nga và Liễu Quốc Cường không thích trà sữa, họ thà uống nước lọc hơn. Ba người vẫn như thường lệ, ngồi nghỉ trên ghế sofa một lát rồi mới về phòng.
“Thanh Thanh, con xem này, có người nói xác chết trong nhà đã sinh sâu rồi.” Thẩm Ngọc Nga đưa điện thoại cho Liễu Thanh.
Liễu Thanh liếc nhìn: “Lừa đấy thôi, thời tiết này chưa nóng lắm, làm sao nhanh có sâu được.”
“Dù không có sâu thì cũng thối rữa rồi. Ngày mai nhà xác sẽ đến thu dọn chứ?”
Thẩm Ngọc Nga nhớ Liễu Thanh từng nói khoảng một tuần sau sẽ có đội tình nguyện viên đến xử lý.
Liễu Thanh tính toán thời gian: “Chắc là trong hai ngày tới thôi.”
Liễu Quốc Cường nhíu mày: “Có người ra ngoài ăn trộm.”
“Ăn trộm?” Thẩm Ngọc Nga tò mò cúi lại gần xem.
Liễu Thanh cũng cúi lại gần. Thực ra không hẳn là ăn trộm. Đó là một nhóm thanh niên live stream ra ngoài tìm đồ ăn.
Họ được trang bị đầy đủ, bọc kín từ đầu đến chân. Ngoài đôi mắt ra, chẳng thấy gì khác.
Họ nói trong nhà hết đồ ăn rồi, mà trước cổng khu chung cư có một tiệm bánh mì. Họ định đến đó lấy ít đồ, và sẽ để lại tiền trong tiệm.
Trong video, một nhóm người đứng dưới tòa nhà, một người trong số đó bị buộc dây.
Sợi dây được nối từ đủ thứ linh tinh: dây nhựa, vải vụn, túi ni-lông.
Người bị buộc dây cầm một cái búa lớn, trên đầu buộc một cái đèn pin, có vẻ định dùng làm đèn chiếu sáng.
Anh ta chào ống kính một tiếng, rồi bước vào màn sương.
Thấy cảnh này, Liễu Thanh hơi nhíu mày: “Chắc họ đều sẽ bị nhiễm côn trùng đấy.”
“Sao thế? Mẹ thấy họ đã bảo hộ rất kỹ mà.”
Thẩm Ngọc Nga nhớ Liễu Thanh từng nói nếu bảo hộ tốt, nguy cơ nhiễm bệnh khi ra ngoài là không cao.
Liễu Thanh giải thích: “Vì họ định đến tiệm bánh mì. Bánh mì ở đó hầu hết không phải loại hút chân không, nên chắc chắn côn trùng đã bám vào rồi.”
“Ừ nhỉ, vậy chúng ta có nên nhắc họ dưới video không?”
Thẩm Ngọc Nga thấy mấy cậu thanh niên đó chắc cũng trạc tuổi con gái mình, nên hơi áy náy.
Liễu Thanh không quan tâm, chỉ là một lời nhắc nhở thiện chí qua mạng. Những việc không gây hại gì đến gia đình mình, cô sẽ không can thiệp.
Được Liễu Thanh đồng ý, Thẩm Ngọc Nga mới bình luận dưới video, nhắc họ nên chọn bánh mì hút chân không.
Liễu Quốc Cường thở dài: “Đợi sương mù tan, chủ tiệm bánh mì thấy tiệm mình bị phá, chắc xót xa lắm.”
“May mà tiệm tạp hóa nhà mình đã đóng cửa, không thì sương mù tan mà thấy tiệm bị phá, chắc tức chết mất.”
Liễu Thanh nhìn ông, kiếp trước tiệm tạp hóa nhà họ đúng là bị người ta phá thật.
Đồ đạc trong tiệm bị lấy sạch, lúc đó Liễu Quốc Cường và Thẩm Ngọc Nga tức đến nỗi ba ngày không ăn nổi cơm.
Phạm tội trong lúc sương mù, có báo cảnh sát cũng chẳng tìm ra ai làm. Chỉ đành nuốt cục tức vào bụng.
Chiều hôm đó, Liễu Thanh và bố mẹ đang tập luyện thì nghe tiếng gõ cửa.
Họ không ai ra mở. Từ sáng sớm đã lần lượt có người đến gõ cửa nhà họ, toàn là xin gạo xin ở nhờ, cả nhà chẳng ai thèm để ý.
Tiếng gõ kéo dài khá lâu, lờ mờ nghe thấy ai đó nói gì đó. Liễu Thanh tạm dừng video bắn cung, bước ra cửa lắng nghe, hình như không phải đến xin đồ.
Cô đeo khẩu trang rồi mở cửa, thấy một người mặc đồ bảo hộ đứng trước cửa.
Từ trong đồ bảo hộ vọng ra giọng một người đàn ông trung niên: “Xin chào, chúng tôi nhận được tin báo rằng nhà anh chị có người nhiễm sinh vật lạ, nên đến gửi thuốc diệt côn trùng. Phiền anh chị mở cửa.”
Liễu Thanh cảnh giác nhìn ông ta: “Không cần đâu, cảm ơn! Nhà tôi có thuốc diệt côn trùng rồi. Mà bố tôi không bị nhiễm côn trùng, ông ấy chỉ bị nóng trong thôi.”
Người đàn ông trung niên sững lại một chút: “Vâng, vậy anh chị chú ý, cố gắng đừng mở cửa sổ.” Nói xong, ông ta nhanh chóng rời đi.
