Chương 44: Bom khói & Bom hơi cay
Liễu Thanh điều chỉnh mấy lần mới làm ra được quả bom khói ưng ý.
Bom hơi cay thì hơi rắc rối, cô không tìm thấy video hướng dẫn trên mạng.
Nhưng cô có mua bình xịt hơi cay, loại có chất gây cay mắt và loại có ớt.
Cô bẻ một miếng bánh khói nhỏ, xịt ít hơi cay lên trên, rồi châm lửa thử.
Thấy có tác dụng nhưng không nhiều.
Liễu Thanh lại bẻ một miếng bánh khói nhỏ khác, ngâm vào bình xịt hơi cay, ngâm xong thì đem đi sấy khô.
Đợi sấy khô xong, Liễu Thanh châm lửa đốt miếng bánh khói đã ngâm, mùi hăng xộc thẳng vào mũi khiến cô không ngừng chảy nước mắt.
Cô vội vàng chạy vào bếp lấy nước rửa mắt.
Thẩm Ngọc Nga đang xào rau, thấy Liễu Thanh mặt mũi đầm đìa nước mắt chạy vào, hoảng quá vứt luôn cái xẻng hỏi cô bị sao.
Liễu Thanh ấm ức nói: “Mẹ, con không sao. Vừa nãy chế bom hơi cay, không cẩn thận dính phải.”
Thẩm Ngọc Nga nghe xong nguyên nhân, vừa tức vừa buồn cười: “Sao con không đeo mặt nạ phòng độc vào rồi hãy châm lửa!”
“Đeo mặt nạ phòng độc thì làm sao con biết hiệu quả cay mắt thế nào được.”
Liễu Thanh rửa mắt bằng nước sạch một lúc mới hết chảy nước mắt.
Thẩm Ngọc Nga nghĩ cũng đúng, cười hỏi: “Thế bây giờ thành công chưa?”
Liễu Thanh ngẩng đầu lên, hai mắt đỏ hoe nhìn bà: “Thì mẹ nhìn con bây giờ đi, có thành công không!”
Thẩm Ngọc Nga không nhịn được cười phá lên: “Thế thì nhất định thành công rồi!”
Liễu Thanh mặc kệ mẹ già cười cợt, ra khỏi không gian làm bánh khói bom hơi cay theo cách vừa rồi.
Liễu Thanh không mua nhiều bình xịt hơi cay lắm, chỉ 40 chai.
Cô không muốn dùng hết vào bom hơi cay. Nên chỉ dùng 20 chai có chất gây cay mắt, còn lại dùng toàn bộ loại ớt.
Liễu Thanh quá tập trung làm bom hơi cay nên quên mất Thẩm Ngọc Nga trong không gian.
Thẩm Ngọc Nga nấu xong, mãi không thấy Liễu Thanh vào đón mình ra ngoài, đành ra vườn nhổ cỏ tưới nước.
Đợi 6 tiếng hết hạn, Thẩm Ngọc Nga bị đẩy ra khỏi không gian. Liễu Thanh đang cắt bìa cứng, bỗng nhiên bên cạnh có thêm một người, làm cô giật bắn mình.
Nhìn rõ là Thẩm Ngọc Nga, cô mới thở phào. Rồi hơi áy náy nói: “Mẹ, xin lỗi nha, con quên mất giờ.”
Thẩm Ngọc Nga không trách cô: “Không sao, con và bố ăn cơm chưa?”
Nghe Thẩm Ngọc Nga hỏi, Liễu Thanh mới sực nhớ ra cả ngày nay mình chưa ăn gì.
Không biết Liễu Quốc Cường đã ăn chưa, Liễu Thanh vội chạy ra phòng khách. Thấy bố đang nghiên cứu máy phát điện năng lượng mặt trời cạnh ban công.
“Bố, bố xem gì thế? Có đói không, con quên mất phải ăn cơm rồi!”
Liễu Quốc Cường đứng dậy nói: “Không sao, bố nấu mì ăn rồi. Trưa bố có gọi con ăn cơm, thấy con không ở phòng tưởng con vào không gian ăn rồi.”
Liễu Thanh lấy đồ ăn từ trong không gian ra hỏi: “Thế bố có ăn thêm chút không?”
Liễu Quốc Cường lắc đầu: “Không cần đâu, trưa bố ăn no lắm rồi, con tự ăn đi!”
Liễu Thanh thấy bố không ăn, liền nhìn sang Thẩm Ngọc Nga.
Thẩm Ngọc Nga cũng lắc đầu: “Mẹ không ăn, trong không gian có bao nhiêu đồ ăn, còn đói được mẹ à. Con tự ăn đi!”
Liễu Thanh thấy hai người đều không ăn, đành tự mình ăn.
Thấy Liễu Quốc Cường cứ nhìn quanh máy phát điện mặt trời, cô hỏi: “Bố xem gì thế?”
“Bố xem thử máy phát điện mặt trời và máy phát điện diesel có gì khác nhau. Tiện thể xem máy phát điện mặt trời lắp thế nào, sau này tháo ra lắp lại cũng biết chút ít.”
Liễu Thanh nuốt miếng cơm trong miệng xuống rồi nói: “Thế bố có muốn con lấy bộ máy phát điện mặt trời trong không gian ra cho bố thử lắp không? Máy phát điện diesel lắp xong chưa?”
Liễu Quốc Cường phủi bụi trên tay, ngồi xuống ghế nghỉ ngơi.
“Máy phát điện diesel lắp xong rồi, máy phát điện mặt trời không cần lấy ra đâu. Bố đại khái biết cách lắp rồi, hồi ông thợ lắp bố có đứng xem.”
Liễu Quốc Cường thấy trong đồ ăn của cô có thịt kho, liền đứng dậy vào bếp lấy thêm bộ bát đũa: “Thanh Thanh, lấy cho bố chai bia.”
Liễu Thanh lấy từ trong không gian ra một chai bia ướp lạnh đưa cho bố. Liễu Quốc Cường dùng răng cậy nắp bia, rót một cốc uống hai ngụm rồi hỏi: “Bom khói của con làm thế nào rồi?”
“Bom khói thì làm ra rồi, bom hơi cay vẫn đang nghiên cứu, nhưng không vấn đề gì lớn.”
Liễu Quốc Cường gắp một miếng thịt kho ăn, lại uống thêm vài ngụm bia mới nói: “Ngày mai bố giúp con làm, làm thêm nhiều một chút.”
Mấy thứ có sức sát thương diện rộng như bom hơi cay, có thể làm thêm một ít, phòng khi cần.
Liễu Thanh gật đầu đồng ý. Hai người ăn xong cơm, mỗi người tự đi rửa mặt nghỉ ngơi.
Hôm sau, Liễu Thanh và Liễu Quốc Cường hợp tác, tổng cộng làm được 40 quả bom hơi cay và 20 quả bom khói.
Làm xong bom hơi cay và bom khói, Liễu Thanh muốn làm bom xăng.
Nhưng trong nhà không có nhiều chai thủy tinh để làm bom xăng, lúc trước cô không nghĩ tới việc làm bom xăng nên không mua chai.
Liễu Thanh lên mạng tra, bom xăng chủ yếu cần chai thủy tinh và chất lỏng dễ cháy. Chất lỏng dễ cháy có thể dùng cồn hoặc xăng.
Cô không nỡ dùng cồn, cồn có nhiều công dụng, dùng làm bom xăng hơi phí. Cô định dùng xăng làm chất lỏng cho bom xăng.
Trên mạng thành phố không có loại chai thủy tinh cô muốn, chỉ có thể đặt từ tỉnh khác, nhanh nhất cũng phải ba ngày sau mới tới.
Tạm thời chưa làm được bom xăng, Liễu Quốc Cường bảo Liễu Thanh mở video sửa chữa điện cho ông xem.
Ông muốn học kiến thức về sửa chữa điện, không thì sau này đồ điện hỏng cũng không biết tại sao, cũng không có chỗ sửa.
Liễu Thanh tạm thời rảnh rỗi, liền cùng Thẩm Ngọc Nga giết hết gà vịt ngan trong không gian.
Mấy con gà vịt ngan này chỉ mới bị cắt tiết, lông và nội tạng vẫn chưa làm sạch.
Liễu Thanh dùng hai túi rác to đựng lông và nội tạng.
Lông cô muốn giữ lại, biết đâu sau này có dùng. Nội tạng, trừ cái ăn được, còn không ăn được thì bỏ hết vào túi rác.
Rác sinh hoạt trong nhà mấy ngày nay cô tích trữ đều để trong không gian.
Đợi khi lũ côn trùng trên không biến mất, Liễu Thanh sẽ tìm chỗ xa để vứt.
Rác sinh hoạt của họ có nhiều thứ không thể cho người khác thấy, ví dụ như vảy cá với vỏ hoa quả.
Không thể vứt trực tiếp vào thùng rác trong khu chung cư, lỡ có người thấy thì không biết giải thích thế nào.
Giết gà vịt ngan thì cũng không mệt lắm, nhưng rất phiền phức, lại còn thối.
Liễu Thanh và Thẩm Ngọc Nga một ngày cũng chỉ giết được hai mươi con gà, vịt và ngan có nhiều lông tơ nhỏ, xử lý càng khó hơn.
Công việc này không phải một hai ngày là xong, Liễu Thanh và Thẩm Ngọc Nga ngày nào cũng đeo khẩu trang và găng tay, mang ghế nhỏ ra ngồi trước chậu nhổ lông gà.
Lúc chai thủy tinh làm bom xăng mang về, Liễu Thanh không có thời gian làm bom xăng, ngày nào cũng chìm đắm trong nhổ lông gà không thoát ra được.
Nhổ lông gà liên tục năm ngày, giết gần 100 con gà, Liễu Thanh và Thẩm Ngọc Nga mới không tiếp tục giết gà nữa. Mà chuyển sang xử lý vịt.
