Chương 48: Đánh nhau
Năm ngày sau, Vương Hải Dương đến trả tiền. Liễu Thanh không mở cửa, mà chỉ mở tấm thép ở cửa chính.
Cô đọc số tài khoản ngân hàng nhà mình cho anh ta, bảo anh ta chuyển khoản như vậy.
Trong lúc thao tác chuyển tiền, Vương Hải Dương thở dài, nhẹ giọng nói: "Thanh Thanh, sao chúng ta lại đi đến nông nỗi này. Em thay đổi nhiều quá, anh sắp không nhận ra em nữa rồi."
Liễu Thanh không khách sáo: "Nói nhảm gì, chuyển nhanh lên!"
"Thanh Thanh..."
"Im mồm, còn nói nhảm thì cút, chúng ta ra tòa gặp nhau."
Bây giờ Liễu Thanh nghe thấy giọng anh ta là thấy buồn nôn. Đồ cặn bã, làm người ta có thai rồi đuổi người ta đi.
Vương Hải Dương vốn định đánh bài tình cảm với Liễu Thanh, giờ không nói gì nữa, cúi đầu thao tác chuyển tiền.
Liễu Thanh luôn nhìn điện thoại, sau khi nhận được số tiền chuyển khoản, lập tức đóng tấm thép lại rồi quay người đi.
Thêm 100 nghìn tệ, tay Liễu Thanh lại rộng rãi hơn một chút.
Trừ hai vạn tệ mua túi nước và thùng nước, tám vạn còn lại vừa đủ mua một máy xới đất cỡ lớn.
Tự dưng có thêm 100 nghìn tệ, Liễu Thanh rất vui. Nhưng tâm trạng tốt của cô không kéo dài được bao lâu thì bị một kẻ thần kinh phá hỏng.
Buổi chiều Liễu Thanh không nhổ lông ngỗng với Thẩm Ngọc Nga, cô thực sự chịu hết nổi cái việc nhổ lông mỗi ngày.
Lông tơ nhỏ như vậy chỉ có thể dùng nhíp để nhổ, nhổ đến mức hoa cả mắt.
Liễu Thanh lấy cớ phải làm bom cháy để về phòng, để Thẩm Ngọc Nga một mình từ từ nhổ lông ngỗng.
Bom cháy rất dễ làm, khoan một lỗ nhỏ trên nút chai vừa đủ luồn dây dẫn, xỏ dây dẫn qua.
Sau đó đổ khoảng nửa chai nhiên liệu vào chai thủy tinh, rồi dùng nút chai đã xỏ dây dẫn đậy kín là xong.
Liễu Thanh mua năm trăm chai thủy tinh, hình dáng bên ngoài giống chai rượu vang, nhưng nhỏ hơn một chút.
Liễu Thanh định làm trước một trăm cái, đợi khi dùng gần hết sẽ làm tiếp.
Bây giờ nhiên liệu trong tay không nhiều, đợi sau này có cơ hội, cô sẽ kiếm thêm ít nhiên liệu về.
Đang lúc Liễu Thanh làm hăng say, thì nghe thấy tiếng Thẩm Ngọc Nga cãi nhau với ai đó ở ngoài.
"Cô mù à, không thấy tin nhắn trong nhóm à? Lâm Phượng Tú đã xin lỗi rồi, nói là cô ta bịa chuyện."
"Dù con gái tôi có tệ thế nào, cũng chẳng thèm để mắt tới con trai cô! Cô cũng không nhìn xem con trai cô thành cái dạng gì!"
"Lùn như củ khoai tây ấy. Lùn thì thôi, tay chân ngắn, lại mập, khác gì cụ rùa đâu."
Khi Liễu Thanh ra ngoài, thấy Liễu Quốc Cường đang đứng trong phòng khách, vểnh tai nghe Thẩm Ngọc Nga chửi người.
Liễu Thanh bước tới hỏi: "Mẹ làm sao thế bố, mồm độc thế?"
"Nhà sau lưng chúng ta, tòa 10, Trương Hiểu Yến dẫn con trai đến, bảo là mai mối cho con."
"Trương Hiểu Yến? Ai thế ạ!"
Liễu Thanh chỉ quen người trong tòa nhà mình, người các tòa khác không rõ lắm.
Liễu Quốc Cường miêu tả: "Là cái bà tóc ngắn, hồi Tết đến tiệm mua hạt dưa, bốc một nắm bỏ túi, lại bốc một nắm vừa đi vừa ăn ấy."
Liễu Quốc Cường nói vậy, Liễu Thanh liền nhớ ra.
Cửa hàng tạp hóa năm nào Tết cũng nhập ít hạt dưa kẹo bán, năm kia cô thi xong đại học, Tết có rảnh nên ra tiệm phụ giúp.
Dịp Tết, cửa hàng tạp hóa đông nghịt người, Liễu Thanh bận tối mắt tối mũi.
Vừa mới dừng tay, thì thấy một bà mặc áo bông hồng cánh sen bốc một nắm hạt dưa bỏ vào túi, lại bốc một nắm định đi.
Liễu Thanh vội vàng chặn bà ta lại, bảo bà ta bỏ hạt dưa xuống.
Bà ta lấy ra một cái túi nhỏ màu đỏ đang xách, nói mình đã mua hạt dưa ở tiệm rồi, lấy vài hạt ăn thì có làm sao!
Hai nắm hạt dưa này cũng phải ba bốn lạng, đâu phải chỉ vài hạt! Liễu Thanh đương nhiên không chịu, cãi nhau với bà ta.
Liễu Quốc Cường vừa giúp một khách đóng gói đồ, thấy cảnh này thì nói thôi.
Tết nhất không cần vì chuyện nhỏ này mà nổi nóng.
Lúc Liễu Quốc Cường và Liễu Thanh nói chuyện, Thẩm Ngọc Nga đã về bếp bưng một chậu nước ra, mở cửa xối thẳng về phía hai mẹ con Trương Hiểu Yến.
Trương Hiểu Yến khác Lâm Phượng Tú, bà ta không quan tâm có bẩn hay không.
Bị xối một thân nước, sau khi hoàn hồn liền xông lên đánh nhau với Thẩm Ngọc Nga.
Thẩm Ngọc Nga tuy đã học tán thủ và đao pháp một thời gian, nhưng đây là lần đầu đánh nhau, chưa có kinh nghiệm.
Thêm con trai Trương Hiểu Yến là Lưu Tiến Tài cũng xông lên giúp Trương Hiểu Yến, nên nhanh chóng rơi vào thế yếu.
Liễu Quốc Cường và Liễu Thanh tưởng Thẩm Ngọc Nga xối nước xong sẽ về, không ngờ một lát sau đã nghe thấy tiếng đánh nhau bên ngoài. Hai người vội vàng chạy ra, chưa kịp đeo khẩu trang.
Vừa ra tới cửa, đã thấy Trương Hiểu Yến một tay nắm tóc Thẩm Ngọc Nga, một tay nắm cánh tay Thẩm Ngọc Nga, dùng chân đá Thẩm Ngọc Nga.
Lưu Tiến Tài nắm cánh tay kia của Thẩm Ngọc Nga, không cho bà cử động. Thẩm Ngọc Nga giơ chân đá về phía hai người, nhưng không ăn thua.
Liễu Quốc Cường và Liễu Thanh thấy cảnh này, giận không kìm được, cả hai cùng xông lên.
Liễu Quốc Cường đấm một quả vào mặt Lưu Tiến Tài, Lưu Tiến Tài đau quá buông tay đang nắm Thẩm Ngọc Nga ra.
Liễu Thanh thì đi tới bên Trương Hiểu Yến, nắm vai bà ta, co gối đá mạnh vào bụng bà ta.
Bụng Trương Hiểu Yến đau dữ dội, tay nắm Thẩm Ngọc Nga lập tức buông lỏng.
Sau khi được thả ra, Thẩm Ngọc Nga liền giơ cánh tay tát bà ta mấy cái thật mạnh, vừa tát vừa chửi: "Mày dám nắm tóc tao, mày dám đá tao, con mẹ nó!"
Liễu Thanh thấy Thẩm Ngọc Nga không sao, trong lòng thở phào. Cô không ra tay đánh nữa, mà đứng bên cạnh nhìn, để Thẩm Ngọc Nga tự xả giận. Nếu Thẩm Ngọc Nga yếu thế, cô sẽ ra tay.
Lúc này cửa nhà 1201 mở ra. Người bước ra là Nguyễn Ngọc Nhiêu, tay cầm một cây gậy gỗ, hỏi: "Cần giúp không?"
Cô ấy vừa nãy ở trong phòng vẽ hình, nghe thấy động tĩnh liền mở điện thoại xem camera.
Mở camera thấy cảnh Thẩm Ngọc Nga đang đánh nhau với người khác, liền đứng dậy cầm gậy ra cửa.
Liễu Thanh ngẩn ra, lắc đầu nói: "Không cần đâu, bọn tôi giải quyết được, cảm ơn chị!" Cô không ngờ Nguyễn Ngọc Nhiêu lại ra giúp.
Nguyễn Ngọc Nhiêu thấy họ dễ dàng chế ngự hai người kia, liền vung vẩy cây gậy cười nói: "Có chuyện thì gọi nhé, tôi lúc nào cũng ở nhà."
Liễu Thanh cười gật đầu, Nguyễn Ngọc Nhiêu thấy cô nhận lời, liền quay người vào nhà.
Trương Hiểu Yến bị đánh mấy cái, liền ngồi bệt xuống đất khóc lóc: "Đánh chết người ta rồi! Tôi sắp bị đánh chết rồi! Cả nhà bắt nạt kẻ cô thế cô nhi này!"
"Bố, tháo khẩu trang và đồ bảo hộ của họ ra, vứt ra ngoài. Loại cặn bã xã hội này, sống cũng chỉ phí không khí."
Lưu Tiến Tài bị Liễu Quốc Cường đấm một quả, lại bị đá mấy cước, nằm dưới đất giả chết.
Nghe Liễu Thanh nói vậy, hắn nhanh chóng lật người dậy. Chạy về phía cầu thang thoát hiểm, bỏ mặc Trương Hiểu Yến ở lại.
Liễu Quốc Cường không ngăn hắn, lời Liễu Thanh nói chỉ là dọa họ thôi, chứ đâu có muốn lấy mạng họ thật.
Trương Hiểu Yến ngồi dưới đất nhìn con trai bỏ mình chạy mất, cả người ngây dại.
