Chương 77: Máy Phát Điện Năng Lượng Mặt Trời
Liễu Thanh hơi thắc mắc, nhưng vẫn theo Nguyễn Ngọc Nhiêu về nhà cô ấy.
Lại đến nhà Nguyễn Ngọc Nhiêu, cô cảm thấy có chút khác trước, có cảm giác như một gia đình thực sự.
Trước đây nhà Nguyễn Ngọc Nhiêu cũng rất ấm cúng, nhưng thiếu đi cái hương vị gia đình.
Lần này bố mẹ anh Lâm chuyển đến, khiến cả căn nhà tràn ngập không khí gia đình.
Trong phòng khách, mẹ anh Lâm đang tập bắn nỏ vào bia, Lâm Văn Hiên đứng cạnh hướng dẫn bà cách bắn.
Nguyễn Ngọc Nhiêu cười hỏi: “Mẹ, tập thế nào rồi ạ?”
Mẹ anh Lâm cười lắc đầu: “Vẫn không được, tập lâu thế rồi mà chưa lần nào bắn trúng vòng 10. Già rồi, mắt kém rồi.”
“Để cháu xem.”
Liễu Thanh bước lên cầm cây nỏ xem xét, phát hiện các bộ phận của cây nỏ này hơi lỏng.
Liễu Thanh nhìn mẹ anh Lâm nói: “Bác ơi, cây nỏ này bị lỏng linh kiện rồi. Tí nữa cháu mang về nhờ bố cháu sửa rồi mang sang sau ạ.”
Mẹ anh Lâm cười vỗ tay cô: “Tốt tốt, vậy phiền cháu nhé!”
“Bác đừng khách, lúc đầu đã nói là bảo hành ba lần mà.”
Liễu Thanh nói xong, liền quay sang Nguyễn Ngọc Nhiêu: “Chị Nhiêu gọi em sang có chuyện gì thế ạ?”
Lâm Văn Hiên ở bên cạnh giải thích: “Là thế này, một người bạn cũ của bố anh có thể kiếm được máy phát điện năng lượng mặt trời, ông ấy nhờ anh hỏi em có cần không.”
“Máy phát điện năng lượng mặt trời!”
Liễu Thanh hơi ngạc nhiên, kiếp trước Lâm Văn Hiên hoàn toàn không lắp năng lượng mặt trời mà!
Lúc này bố anh Lâm từ bếp đi ra, ông dùng khăn lau mồ hôi rồi mới nói: “Ừ, bố có người quen, nói là kiếm được hàng năng lượng mặt trời, nhà cháu có muốn mua một cái không?”
Liễu Thanh tò mò hỏi: “Bao nhiêu tiền một cái ạ? Chú Lâm đã mua chưa ạ?”
Bố anh Lâm giải thích: “Hơi đắt, hai mươi vạn tệ một cái, có mười tấm pin mặt trời. Nhà bác đã mua rồi, tí nữa sẽ giao hàng. Nếu cháu cũng mua, bác gọi điện, có thể giao cùng lúc.”
Liễu Thanh lắc đầu: “Đắt quá, nhà cháu không đủ tiền.”
Bố anh Lâm nói thẳng: “Không đủ bác có thể cho vay. Bây giờ thứ này đang rất hot, nếu bỏ lỡ lần này, sau này có thể không mua được nữa.”
Liễu Thanh nhìn bố anh Lâm, hơi lạ vì sao ông lại tốt với nhà mình như vậy? Chẳng lẽ chỉ vì lần trước cô lái xe đưa Lâm Văn Hiên đi bệnh viện?
“Chú Lâm, cảm ơn ý tốt của chú, nhưng thực sự không cần đâu ạ.”
Nhà Liễu Thanh đã có hai cái máy năng lượng mặt trời rồi, không cần mua thêm một cái nữa, quan trọng nhất là cô không muốn mang ơn.
Bố anh Lâm hơi thất vọng, suy nghĩ một lát rồi nói: “Vậy thế này, bác mua hai bộ trước, nếu lúc nào nhà cháu muốn mua thì sang tìm bác.”
“Chú Lâm, cái này…” Liễu Thanh hơi lúng túng.
Bố anh Lâm trực tiếp quyết định, lấy điện thoại ra gọi mua thêm một bộ.
Liễu Thanh hơi bất lực, nhưng nghĩ nếu họ mua thêm một bộ cũng được, một bộ hỏng còn có bộ dự phòng để thay.
Dù không dùng đến bộ kia, sau này bán lại cũng không lỗ. Vì vậy Liễu Thanh cũng không ngăn bố anh Lâm mua thêm.
Bàn xong chuyện năng lượng mặt trời, Liễu Thanh nói chuyện với họ thêm vài câu, rồi mang bốn cây nỏ về nhà.
Bốn cây nỏ này qua thời gian dài sử dụng, đều có chút trục trặc. Liễu Thanh mang về nhà cho Liễu Quốc Cường sửa xong rồi mang trả.
Liễu Quốc Cường còn nói hay là đưa luôn bốn cây mới, nhưng Liễu Thanh từ chối, nỏ thì dùng quen tay vẫn hơn.
Giống như nhà Liễu Thanh vậy, cả chục cây nỏ mới chất trong phòng kho chẳng ai dùng, toàn dùng cây nỏ đã sửa cả chục lần trên tay.
Khi Liễu Thanh mang nỏ sang trả, vừa lúc thấy nhà Nguyễn Ngọc Nhiêu đang lắp năng lượng mặt trời.
Tiếng ồn lắp đặt khá lớn, La Nguyên hàng xóm bên cạnh Liễu Thanh dẫn cả nhà ra xem náo nhiệt.
Lưu Tiểu Ngọc dựa vào cửa, nhìn công nhân bận rộn trong nhà cười nói: “Có tiền đúng là khác thật! Mua một lần hai bộ, chúng tôi muốn mua một bộ còn không mua nổi.”
Giọng Lưu Tiểu Ngọc hơi the thé, người trong nhà đều giả vờ như không nghe thấy, tự lo việc của mình.
Liễu Thanh đến gần vừa lúc nghe thấy câu đó, ngẩng đầu lên thấy ánh mắt đầy toan tính của bà ta, không khỏi cau mày.
La Tân đứng ngoài hành lang bị nóng đến bực mình, chợt thấy cây nỏ trong tay Liễu Thanh, liền đi theo sau cô hỏi: “Này, đó là nỏ à? Cho tớ mượn chơi tí được không?”
Liễu Thanh không thèm để ý, trực tiếp vào nhà Nguyễn Ngọc Nhiêu trả nỏ.
Liễu Thanh vừa đưa nỏ cho Nguyễn Ngọc Nhiêu, La Tân đã xông lên định giật, cô nhanh tay lẹ mắt đạp một phát hất văng La Tân ra.
“A! Mày làm gì thế!” Lưu Tiểu Ngọc thấy cảnh này liền xông thẳng vào.
La Nguyên và La Vân lúc này cũng vào, La Nguyên khó chịu nói: “Sao cô có thể làm vậy? Thằng bé chỉ muốn xem cây nỏ của cô thôi, sao cô lại đánh người?”
Liễu Thanh không nhìn họ, mà tự lo đưa hết nỏ cho Nguyễn Ngọc Nhiêu: “Chị Nhiêu, nỏ đã sửa xong rồi, chị cất đi nhé!”
“Này cô bé, tôi đang nói chuyện với cô đấy!”
La Nguyên thấy Liễu Thanh không để ý mình, liền xông lên định đẩy vai cô.
Liễu Thanh mượn túi quần che mắt, lấy từ không gian ra một cây dùi cui, khi La Nguyên lại gần cô lập tức đạp một phát, La Nguyên đã chuẩn bị sẵn nên né sang bên.
Liễu Thanh nhanh chóng rút dùi cui bấm công tắc, dùi cui lập tức bung ra.
Cô cầm dùi cui đánh mạnh vào bụng La Nguyên, La Nguyên kêu thảm một tiếng ôm bụng lùi lại mấy bước.
“Bố!” La Vân nhanh bước lên đỡ La Nguyên.
La Tân và Lưu Tiểu Ngọc bị cú đánh này làm cho choáng váng, sao lại chẳng nói chẳng rằng mà đánh người thế!
La Vân tức tối nói với Liễu Thanh: “Sao cô có thể tùy tiện đánh người vậy?”
Liễu Thanh lạnh lùng nhìn họ: “Em trai cô không động tay động chân lên giật đồ, tôi cũng sẽ không đánh nó. Còn bố cô, hừ, ông ta định xông lên đánh tôi, tôi không được quyền đánh trả à?”
“Em trai tôi chỉ tò mò muốn chơi thử cây nỏ thôi, cô cho nó chơi một tí thì đã sao? Cần gì phải động tay động chân? Còn bố tôi căn bản không định đánh cô, ông chỉ muốn hỏi tại sao cô lại đánh người thôi.”
La Vân không hề thấy người nhà mình có lỗi, em trai chỉ muốn chơi nỏ, có gì to tát đâu.
Liễu Thanh cười lạnh: “Hừ, muốn chơi nỏ à? Vậy để tôi dạy các người cách chơi nỏ nhé.”
Cô quay sang Nguyễn Ngọc Nhiêu: “Chị Nhiêu, lấy cho em vài mũi tên. Thích chơi nỏ vậy, tôi sẽ đích thân dạy họ cách chơi.”
Những người khác trong nhà bị màn chẳng nói chẳng rằng đánh người của Liễu Thanh làm cho ngơ ngác. Nguyễn Ngọc Nhiêu cũng hơi ngơ, nghe Liễu Thanh nói mới phản ứng lại.
Cô ấy đoán được Liễu Thanh định làm gì, nhưng không ngăn cản, hớn hở chạy đi lấy mười mũi tên đưa cho Liễu Thanh, miệng còn nói một câu mang tính tượng trưng: “Thanh Thanh đừng xúc động nhé!”
