Chương 85: Cúp nước
Cô gái bán sách nghe thấy giọng Liễu Thanh thì khựng lại.
Cô ấy ngồi đây hơn một tiếng rồi, chẳng có ai đến hỏi. Phần lớn mọi người chỉ lật qua vài cuốn rồi bỏ đi.
Cô ấy cũng biết bây giờ mọi người ăn còn chẳng đủ, thì ai lại đi mua sách chứ.
Nhưng nhà cô ấy thực sự chẳng còn gì để bán, ngoài mấy kệ sách đầy ắp.
Đối mặt với vị khách đầu tiên, cô gái nhiệt tình nói: “Một trăm tệ ba cuốn, chọn tùy ý, em đều bảo quản tốt, không hư hỏng gì đâu.”
Liễu Thanh hỏi: “Chỉ mua bằng tiền thôi à?”
Cô gái sững người, nhưng nhanh chóng phản ứng lại: “Cũng có thể đổi bằng đồ khác, chị muốn đổi bằng gì?”
Liễu Thanh chỉ xuống đất và một cái thùng khác: “Có thể đổi bằng gạo không? 50 cân gạo đổi hết chỗ sách này của em.”
Cô gái mừng rỡ, gật đầu lia lịa: “Được, được ạ!”
“Vậy em chờ một chút, chị về lấy gạo.” Nói xong, Liễu Thanh dẫn bố mẹ rời đi.
Nguyễn Ngọc Nhiêu cũng đã dạo gần hết, quảng trường nhỏ tuy bày bán đủ thứ linh tinh,
nhưng chẳng có thứ cô ấy cần. Khi Liễu Thanh bảo về, Nguyễn Ngọc Nhiêu cũng dẫn gia đình về luôn.
Lên đến tầng 12, tình cờ gặp nhà Tiền Quảng Sâm chuẩn bị đi nhận vật tư.
Tiền Quảng Sâm núp sau lưng mẹ, liếc nhìn Lâm Văn Hiên, rồi lại vội cúi đầu xuống trước khi Lâm Văn Hiên kịp nhìn lại.
Lâm Văn Hiên liếc anh ta một cái. Trong khu chung cư có người nói anh ta và mình học cùng trường đại học, nhưng Lâm Văn Hiên chẳng có ấn tượng gì về Tiền Quảng Sâm.
Nhưng trước đó nghe Nguyễn Ngọc Nhiêu nói Tiền Quảng Sâm từng lấy trộm mật mã cửa nhà họ, Lâm Văn Hiên cố tình nhìn anh ta một cái.
Thấy anh ta trốn sau lưng mẹ, bộ dạng nhút nhát, Lâm Văn Hiên không tưởng tượng nổi anh ta lấy đâu ra gan để trộm mật mã nhà mình.
Hai bên lướt qua nhau, mẹ Tiền Quảng Sâm thấy Nguyễn Ngọc Nhiêu và Liễu Thanh.
Nhớ lại lần trước hai người này đánh con trai mình, khi đi ngang qua bà ta hừ một tiếng thật to.
Cả hai đều không thèm chấp, ai về nhà nấy.
Liễu Thanh về đến nhà, liền lấy từ trong không gian ra một bao gạo, bỏ vào một cái ba lô khá to, rồi xách xe đẩy ra ngoài.
Liễu Quốc Cường thấy cô đeo ba lô định ra ngoài, có chút không yên tâm: “Hay là bố đi cùng con nhé! Con gái một mình nguy hiểm lắm!”
Liễu Thanh không từ chối. Với ý tốt của người nhà, cô luôn vui vẻ đón nhận, có gì to tát đâu.
Thẩm Ngọc Nga không đi cùng. Bà bảo Liễu Thanh lấy máy chạy bộ ra, chuẩn bị cho Đôn Đôn chạy mỗi ngày một lần.
Sau khi Liễu Thanh đi, cô gái bán sách hơi hối hận. Cô ấy nghĩ đáng lẽ nên xin Liễu Thanh một ít tiền đặt cọc, hoặc để lại cách liên lạc.
Nếu Liễu Thanh đi không quay lại, cô ấy sẽ đợi suốt cả buổi tối. Có tiền cọc ít ra cũng có chút thu nhập.
Cô gái không đợi lâu, khoảng mười phút sau, Liễu Thanh đã quay lại.
Liễu Thanh lấy bao gạo từ ba lô ra đặt trước mặt cô gái. Gạo là loại đóng gói chân không mà Nguyễn Ngọc Nhiêu từng mua giúp cô, mỗi bao đúng 50 cân.
Liễu Thanh đưa gạo cho cô ấy, hỏi: “Em có muốn cân thử không?”
Cô gái nhìn bao gạo, trên túi ghi 25KG, cô ấy cười lắc đầu: “Không cần đâu ạ, em tin chị.”
Sách trên đất nhiều lắm, cô gái dùng hai thùng nhựa kéo xuống, sơ sơ cũng phải tám chín mươi cuốn.
Bây giờ đổi hết chỗ sách này lấy 50 cân gạo, không biết là cô ấy thiệt hay Liễu Thanh thiệt.
Liễu Thanh không mang thùng xuống, cô dùng hai cái bánh lương khô mua lại thùng nhựa của cô gái, rồi xếp sách vào thùng, dùng xe đẩy chở đi.
Liễu Thanh và Liễu Quốc Cường cùng đẩy xe vào hành lang. Liễu Quốc Cường ra ngoài ngó quanh một lát.
Xác định không có ai, ông bảo Liễu Thanh thu cả xe lẫn sách vào không gian.
Về nhà nghỉ ngơi một lát, rồi dẫn Đôn Đôn vừa chạy bộ xong vào không gian hái bông.
Ngày 11 tháng 9, 5 giờ chiều, Thẩm Ngọc Nga dậy rửa mặt, phát hiện trong chậu tắm không một giọt nước, bà ngạc nhiên vặn thử vòi, xác định vòi vẫn mở.
Từ hồi nước trong nhà chỉ đầy hơn một xô, họ đã để một cái chậu tắm lớn dưới vòi, mở vòi 24/24.
Trước đây thức dậy, nước trong chậu đã được nửa chậu, hôm nay lại chẳng có giọt nào.
Thẩm Ngọc Nga vào phòng, mở điện thoại xem trong nhóm có thông báo cúp nước không.
Quả nhiên, vừa mở điện thoại đã thấy thông báo trong nhóm.
Vì thời tiết nắng nóng hạn hán, tài nguyên nước cực kỳ khan hiếm, lượng nước cung cấp ngày càng ít, hai tiếng chỉ được chưa đến 50 lít.
Nhà nào đông người, 50 lít nước một ngày chẳng đủ. Nhà nào ít người, một mình dùng 50 lít lại không hết.
Trước tình hình đó, quyết định ngừng cấp nước, mỗi tối 8 giờ sẽ có xe nước đến địa điểm chỉ định phân phát nước.
Quy trình giống như phát vật tư, mỗi người mang theo chứng minh thư và đồ đựng đến nhận 15 lít nước, trường hợp đặc biệt báo với ủy ban khu phố.
Tin này là tin tốt cho nhà đông người, nhưng là tin xấu cho nhà ít người.
Nhà ít người, ví dụ chỉ có một mình. Ngoài lượng nước cần dùng, số còn lại có thể bán đi hoặc đổi lấy tài nguyên.
Có người không phục, nhưng chỉ dám nói trên mạng. Mọi người giờ đều mơ hồ cảm nhận được thời thế đã khác trước.
Liễu Thanh thức dậy nghe tin này, liền lấy từ không gian ra ba cái xô nhỏ để ở cửa ra vào, định khi nào ra ngoài thì xách luôn.
Trước khi ra ngoài, Nguyễn Ngọc Nhiêu nhắn tin hỏi cô mấy giờ đi. Liễu Thanh báo giờ, Nguyễn Ngọc Nhiêu liền trả lời đi cùng.
Khi Liễu Thanh ra ngoài, đã thấy Nguyễn Ngọc Nhiêu và mấy người xách những cái xô to nhỏ đứng ở hành lang.
Nguyễn Ngọc Nhiêu nhìn xô của cô, kêu lên: “Xô của cậu vừa khéo quá! Còn có nắp, nhà cậu còn xô nào thế không?”
Liễu Thanh lắc đầu: “Hết rồi.”
Thật sự hết rồi, nhà chỉ có ba cái xô như vậy, là cố tình mua.
Dung tích 13 lít, đựng 10 lít nước vừa vặn, lại có nắp, không sợ nước bắn ra ngoài.
Nguyễn Ngọc Nhiêu hơi thất vọng: “Thôi vậy, tí nữa mình bảo Hiên Hiên tìm xem có mua được xô như nhà cậu không.”
Mấy người vừa đi vừa nói chuyện về phía ủy ban khu phố. Lần này đi lấy nước khá đông, gần giống như lần đầu lĩnh vật tư.
Chắc là nhà không còn nước, đều đợi đến lúc phát nước.
