Chương 7: Mua nhà
Anh môi giới nam sửng sốt một lúc, lại nhìn chằm chằm người đàn ông trước mặt từ trên xuống dưới.
Trong lòng anh ta vô cùng khó hiểu, nhìn cách ăn mặc cũng không giống người có tiền, vậy mà miệng lưỡi lại lớn lối như vậy, chẳng lẽ đến để chọc mình chơi sao?
Anh môi giới rất muốn kiếm cớ đuổi thẳng Ninh Phi đi, nhưng sự chuyên nghiệp sau mười năm hành nghề mách bảo anh ta, tuyệt đối không được trông mặt mà bắt hình dong.
Hiện tại rất nhiều đại gia đều vô cùng kín tiếng, ngược lại những cô nàng danh tiếng khoe khoang, đeo đầy vàng bạc, hận không thể viết chữ “tao giàu” lên mặt mới là những kẻ chỉ hào nhoáng bên ngoài, thực chất nợ một đống, trong WeChat có khi còn không có nổi 5000 tệ, thậm chí đến cả mua đôi tất cũng phải gom góp mấy người, rồi mỗi người mặc một ngày.
Suy nghĩ một hồi, anh môi giới quyết định thử dò xét, trực tiếp tung ra một quân bài chiến lược.
“Anh à, hay là xem căn này đi, căn hộ cao cấp nhất trong khu biệt thự của chúng tôi.” Anh môi giới vừa nói vừa chỉ vào bảng vẽ căn hộ treo trên tường.
“Căn biệt thự này có diện tích 800 mét vuông, ba tầng trên, hai tầng hầm, có sân trước và sân sau, là căn biệt thự đơn lập duy nhất trong khu. Ngoài giá hơi đắt ra, tuyệt đối không chê vào đâu được.”
Căn biệt thự này, Ninh Phi tất nhiên biết, khu họ gồm có nhà cao tầng và khu biệt thự, căn biệt thự mà anh môi giới nhắc đến chính là căn hộ cao cấp nhất khu, nhưng vì giá đắt nên vẫn chưa bán được.
“Được, chọn căn đó đi, ký hợp đồng thôi.” Ninh Phi gật đầu đồng ý.
“Hả?” Anh môi giới ngẩn người, “Anh còn chưa hỏi giá mà.”
“Ừ nhỉ.” Ninh Phi gật đầu, hỏi: “Vậy, bao nhiêu tiền?”
Anh môi giới bất lực...
“45 triệu tệ!!”
“Được, ký hợp đồng.” Ninh Phi vẫn dứt khoát như cũ.
Anh môi giới vừa kinh ngạc, trong lòng lại càng vui mừng, may mà lúc nãy không nói năng lung tung, không thì đắc tội với vị thần tài này rồi.
“Không cần xem nhà trước sao?”
“Không cần, dù sao cũng phải phá đi.” Ninh Phi thản nhiên đáp. “Anh nhanh lên, tôi đang vội.”
Cái gì? Phá?
Anh môi giới thật sự hơi ngớ người, nhưng chỉ hơi nghi ngờ một chút rồi nhanh chóng trở lại bình thường.
Người giàu mà, sở thích nhiều cũng là chuyện bình thường, hoàn toàn có thể hiểu được.
Dù sao anh ta chỉ cần nhận được hoa hồng là được, còn Ninh Phi muốn phá hay muốn cho nổ tung căn nhà đều là việc của anh ta.
Mà nhìn dáng vẻ Ninh Phi chẳng thiếu tiền, như vậy phí môi giới chắc chắn phải lấy đủ 2%.
Chỉ riêng tiền hoa hồng đã có thể kiếm được vài trăm nghìn tệ.
Sướng rơn!
Cứ như đang mơ vậy.
Chuyện này khác gì nhặt được tiền đâu.
Mấy câu nói đơn giản như vậy mà đã xong, chẳng lẽ Ninh Phi đang có ý đồ gì khác sao?
Anh môi giới lập tức thót tim, vội vàng sờ mông mình, rồi lén nhìn Ninh Phi một cái.
Ừm, cũng khá điển trai, một chàng trai tràn đầy nắng ấm.
Cho dù đối phương có thèm khát thân thể mình, thì cũng có thể chấp nhận được...
Ninh Phi mà biết anh môi giới lúc này đang nghĩ gì, chắc một cái tát đánh anh ta dính vào tường, gỡ cũng không ra.
Đợi nửa tiếng, chủ nhà cũng đến.
Ninh Phi không trả giá, cũng không có bất kỳ yêu cầu nào khác, nên hai bên trực tiếp đạt được giao dịch.
Đặt cọc 5 triệu tệ, sau đó cầm chìa khóa rời đi.
Còn về việc sang tên gì đó, thì ủy thác cho môi giới lo, anh không có nhiều thời gian như vậy.
Ký xong hợp đồng, anh lại thuê một căn nhà trong khu chung cư Ánh Nguyệt, biệt thự cần phải sửa chữa, khoảng thời gian này cũng cần có chỗ trú chân.
Anh môi giới tiễn Ninh Phi ra cửa, lúc sắp rời đi, đối phương không hiểu sao lại nói một câu: “Cậu Ninh, khi nào cần tôi cứ gọi, tôi, tùy gọi tùy đến.”
Nói xong, còn liếc mắt đưa tình với Ninh Phi.
“Cút!!!”
Ninh Phi suýt nôn ra tại chỗ.
Trước đây nghe nói ở Cẩm Thành có rất nhiều người cong, anh còn không tin.
Mẹ kiếp, hôm nay lại để anh gặp phải, biết là loại người như vậy, hôm nay nói gì cũng không mua nhà ở đây.
Kinh tởm!
“Cậu Ninh, cậu là khách hàng lớn của chúng tôi, tôi còn có thể cung cấp miễn phí dịch vụ dọn dẹp tận nhà nữa nha.”
“Cút, mày mà dám đến, ông đây liền báo cảnh sát!!”
Ninh Phi mắng một câu, không ngoảnh đầu lại rời đi.
Đây là xâm phạm ý chí của trai tân rồi còn gì.
Báo cảnh sát, nhất định phải báo cảnh sát!
Anh môi giới vui như mở cờ trong bụng, chưa đầy hai tiếng đồng hồ mà đã kiếm được mấy trăm nghìn tiền hoa hồng, còn nhiều hơn cả lương một năm trước đây.
Còn đi làm cái quái gì nữa!
Trực tiếp xin nghỉ một tháng, đi ăn nhậu, cờ bạc, gái gú.
Chuyện này nhanh chóng lan truyền đến trung tâm tình báo của khu chung cư Ánh Nguyệt.
Đúng vậy, chính là những bác gái, bác trai thích tám chuyện ấy.
Ly hôn, chơi cổ phiếu, mua biệt thự.
Những sự kiện này, truyền qua trung tâm tình báo còn nhanh hơn cả dịch bệnh, chẳng bao lâu cả khu đều biết hết.
Ninh Phi lúc này đến căn nhà mới thuê.
Cũng ở khu chung cư Ánh Nguyệt, nhưng là một tòa nhà khác.
Nằm trên ghế sofa, lúc này mới nhớ ra mình còn chưa ăn cơm, bụng đã bắt đầu phản đối.
Anh lấy điện thoại ra, nhanh chóng đặt đồ ăn.
Xong xuôi, lại liên hệ với công ty cải tạo nhà lớn nhất thành phố, hẹn gặp sau nửa tiếng.
Cúp điện thoại, anh vội vàng tắm rửa, rồi thẳng tiến đến khu biệt thự.
“Xin chào, anh Ninh, tôi là giám đốc của tập đoàn xây dựng Hoa Tinh, Diệp Kiến Nam.”
Một người đàn ông trung niên bắt tay với Ninh Phi.
Phía sau ông ta còn có hai trợ lý, mang theo đủ loại dụng cụ đo đạc, nhìn rất chuyên nghiệp.
“Vậy chúng ta xem nhà trước, rồi đưa ra phương án cải tạo cho anh, được không?” Diệp Kiến Nam nói.
“Không cần.” Ninh Phi xua tay, “Tôi nói ngắn gọn.”
“Tôi muốn các ông trong vòng hai tháng phá bỏ căn biệt thự này, sau đó dùng vật liệu hợp kim xây dựng một căn nhà an toàn có kích thước tương tự, làm được không?”
Căn biệt thự này là sản phẩm của mười năm trước, kết cấu đổ bê tông cốt thép đơn giản nhất, ngoài phần chịu lực ra đều là gạch đỏ, bên ngoài trát một lớp vữa.
Bất kỳ ai cũng có thể cầm búa đập thủng, hoàn toàn không có giá trị cải tạo.
Tại sao không khảm vật liệu hợp kim dọc theo tường?
Không thể nào.
Kết cấu chịu lực không chịu nổi.
Cũng giống như một ông chú 50 tuổi đẹp trai phong độ, một đêm có một lần là quá đủ rồi, mà anh lại cứ phải bỏ ra 900 tệ gọi ba cô gái đến cho ông ta, ông ta làm sao mà chịu nổi?
Không quá ba ngày là lăn quay ra chết.
Cho nên, cách tốt nhất chính là phá bỏ biệt thự rồi xây lại.
Thật ra mua đất trực tiếp sẽ nhanh hơn và đỡ tốn công hơn, nhưng đất phải qua đấu thầu, mà cá nhân không được tham gia đấu thầu, phải là công ty.
Cả quy trình này mà làm xong, không có một năm rưỡi thì không thể nào xong.
“Làm thì có thể làm, chỉ là... động tĩnh lớn như vậy chắc chắn sẽ kinh động đến sở xây dựng.” Diệp Kiến Nam nhíu mày, “Còn nữa, nếu phải xong trong vòng hai tháng, thì vấn đề kinh phí...”
“Mấy chuyện này ông không cần lo, ông chỉ cần nói hai tháng có xây xong không?”
Diệp Kiến Nam tính toán một hồi, dứt khoát đồng ý.
Ninh Phi nhìn qua là biết không phải người thiếu tiền, theo cách anh ta làm, không mất mấy trăm triệu thì không xong, đơn hàng này mà làm thành công, ít nhất cũng kiếm được một mục tiêu nhỏ.
“Đã không có vấn đề về thời gian, vậy tôi nói yêu cầu của tôi đây.”
