Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Xuyên Sách Tận Thế: Ta Có Hệ Thống Điểm Danh > Chương 11

Chương 11

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 11 có bản audio.

Chương 11: Khách sạn

 

“Đưa em đi ăn nhé?”

 

Tần Chỉ ngồi trên xe hỏi Lâm Niệm.

 

“Dạ không cần đâu ạ, em muốn về trường ạ.”

 

Lâm Niệm tức no bụng rồi, nào còn tâm trạng mà đi ăn. Chỉ là cô có chút áy náy với Tần Chỉ, người ta giúp mình nhiều như vậy, kết quả Chu Đình lại giở trò trên bàn ăn, khiến mọi người không vui.

 

Nghĩ vậy, Lâm Niệm hơi áy náy nói với Tần Chỉ: “Xin lỗi thầy Tần, lần sau em mời thầy đi ăn nhé, em biết một quán rất ngon, lần sau em dẫn thầy đi nếm thử.”

 

Tần Chỉ dường như không bị ảnh hưởng bởi Chu Đình, anh vẫn như lúc đến, gật đầu nói: “Được.”

 

“Khi nào?”

 

Tần Chỉ quay đầu nhìn Lâm Niệm.

 

Lâm Niệm gần đây không có việc gì bận, liền nói: “Dạo này em rảnh, xem khi nào thầy có thời gian ạ.”

 

Tần Chỉ như đang suy nghĩ một chút, rồi nói với Lâm Niệm: “Gần đây tôi chưa chắc chắn, hay là khi nào tôi rảnh sẽ tìm em.”

 

“Vâng ạ.”

 

“Mà thầy Tần, em chưa có cách liên lạc với thầy.”

 

Lâm Niệm lấy điện thoại ra lắc lắc trước mặt Tần Chỉ.

 

Trước đây hai người liên lạc đều thông qua Trần Thần, Lâm Niệm nghĩ thêm WeChat sẽ tiện hơn.

 

Tần Chỉ đưa điện thoại của mình cho Lâm Niệm, mắt vẫn nhìn thẳng phía trước nói: “Mật khẩu 0613.”

 

“Ok.”

 

Lâm Niệm nhận điện thoại, nhập mật khẩu một cách nghiêm túc, mở WeChat, thêm bạn bè.

 

“Thầy Tần, xong rồi ạ.”

 

Lâm Niệm đưa điện thoại lại, chợt nhớ ra điều gì đó, nói với Tần Chỉ: “Thầy Tần, mật khẩu là sinh nhật của thầy à?”

 

“Không phải, sao vậy?”

 

Lâm Niệm gãi đầu, ngại ngùng nói: “0613 là sinh nhật của em, em còn tưởng sinh nhật hai ta trùng nhau, ha ha ha...”

 

Lâm Niệm cười gượng hai tiếng, Tần Chỉ nói: “Vậy đúng là trùng hợp thật, mật khẩu là sinh nhật của một người bạn tôi.”

 

“Ồ...”

 

Trong xe lại rơi vào im lặng.

 

“Đến rồi.”

 

Chẳng mấy chốc, xe đã dừng dưới ký túc xá của Lâm Niệm.

 

“Cảm ơn thầy Tần, em đi trước nhé, tạm biệt thầy.”

 

Lâm Niệm xuống xe, vẫy tay chào Tần Chỉ.

 

“Tạm biệt.”

 

Tần Chỉ hạ cửa kính xuống, vẫy tay lại một cách tự nhiên, nhìn Lâm Niệm lên lầu rồi mới từ từ lái xe rời đi.

 

Lâm Niệm về đến ký túc xá, không ngờ lại gặp Vương Mộng Nguyệt.

 

Lâm Niệm không thèm để ý đến cô ta, đi thẳng lên giường của mình.

 

“Đúng là bám được đại gia rồi, giờ chẳng thèm để bọn tôi vào mắt nữa.”

 

Vương Mộng Nguyệt nói như thể với An Dao, nhưng trong lời nói đều ám chỉ Lâm Niệm.

 

Lâm Niệm ngồi dậy trên giường, nói với Vương Mộng Nguyệt: “Vương Mộng Nguyệt, tôi nói lại lần nữa, thầy Tần chỉ là giáo viên của tôi, và nếu cô còn bịa đặt về tôi, tôi nhất định sẽ báo cảnh sát để truy cứu đến cùng.”

 

Vương Mộng Nguyệt chẳng hề sợ sức chiến đấu của một mình Lâm Niệm, cô ta chế nhạo: “Còn giáo viên? Sao tôi không nhớ trường mình có giáo viên nào như vậy nhỉ? Mà này, giáo viên và học sinh có thể cùng ra từ một phòng, hai người đã làm chuyện gì mờ ám không?

 

Nhưng Lâm Niệm này, tôi cũng hiểu cho cô, dù sao điều kiện nhà cô cũng chỉ có vậy, nếu không phải nhờ cái gọi là giáo viên kia, cả đời cô cũng không bao giờ đụng tới được loại nhà và xe như thế.”

 

Lâm Niệm tức đến bốc khói: “Nhà đó đúng là của thầy Tần, tôi đến để thuê nhà thôi. Vương Mộng Nguyệt, đừng dùng cái tâm địa bẩn thỉu của cô mà suy đoán người khác. Còn nữa, thầy Tần là giáo viên của Hoa Thanh, tôi chỉ là trợ lý của thầy ấy.”

 

“Giáo viên Hoa Thanh? Đúng là lợi hại thật, chẳng trách cô lại muốn bám lấy.”

 

“Vương Mộng Nguyệt, cô đừng nói bậy nữa.”

 

An Dao đứng bên cạnh không nhìn nổi nữa, không nhịn được lên tiếng.

 

Vương Mộng Nguyệt chẳng thèm đáp lại lời Lâm Niệm, những lời nói ra suýt chút nữa làm Lâm Niệm tức chết.

 

Lâm Niệm bước xuống giường, Vương Mộng Nguyệt tưởng cô muốn đánh mình, sợ đến mức giọng biến đổi: “Lâm, Lâm Niệm, cô muốn làm gì?”

 

Lâm Niệm không thèm để ý, tự mình lôi vali ra bắt đầu thu dọn đồ đạc.

 

“Niệm Niệm, cậu định làm gì thế?”

 

An Dao bước tới hỏi. Lâm Niệm hít một hơi thật sâu, cố kìm nén nước mắt: “Tớ đã ký hợp đồng thuê nhà rồi, tớ muốn chuyển ra ngoài.”

 

Vương Mộng Nguyệt vẫn tiếp tục mỉa mai bên cạnh: “Ồ, định đi tìm bố nuôi để khóc lóc kể lể à?”

 

“Vương Mộng Nguyệt, cô đừng nói nữa!”

 

An Dao thật sự không nhìn nổi nữa, gầm lên một tiếng.

 

Vương Mộng Nguyệt thấy mục đích đã đạt được, biết điều dừng lại, quay lại giường ngủ.

 

“Niệm Niệm, giờ này không bắt được xe đâu, với lại đêm hôm khuya khoắt cậu đi một mình cũng nguy hiểm. Dù có chuyển nhà cũng để mai hẵng chuyển, mai tớ sẽ đi cùng cậu.”

 

An Dao dịu dàng khuyên nhủ Lâm Niệm.

 

Lâm Niệm sụt sịt mũi, lắc đầu: “Cảm ơn cậu, Dao Dao, lát nữa tớ gọi anh trai tớ đến đón.”

 

An Dao cũng không tiện khuyên thêm, đành giúp Lâm Niệm thu dọn hành lý.

 

Lâm Niệm mới đến trường chưa đầy một tháng, đồ đạc không nhiều, một vali là đủ.

 

An Dao tiễn Lâm Niệm xuống lầu. Trường có giờ giới nghiêm, Lâm Niệm sợ An Dao lát nữa bị nhốt bên ngoài, liền nói: “Dao Dao, cậu lên đi, anh trai tớ lát nữa đến đón rồi.”

 

“Ừ, cậu cẩn thận nhé, đến nơi nhớ nhắn WeChat cho tớ.”

 

“Ừ, cảm ơn cậu, Dao Dao.”

 

Tiễn An Dao xong, Lâm Niệm mở điện thoại, bắt đầu đặt xe qua ứng dụng gọi xe.

 

Đêm khuya xe rất ít, Lâm Niệm vừa đi về phía cổng chính vừa đặt xe, nhưng đáng tiếc là đến cổng trường vẫn không bắt được chiếc taxi nào.

 

Lâm Niệm sụt sịt mũi, định đợi thêm một chút, không ngờ trên trời bắt đầu có sấm chớp.

 

Lâm Niệm lúc này mới nhớ ra dự báo thời tiết nói hôm nay có mưa, chỉ là ban ngày trời không mưa, nên cô cũng không để ý.

 

Không ngờ tối đến trời lại bắt đầu mưa.

 

Giờ này trong trường gần như không còn ai, ngoài cổng người cũng ít đến tội nghiệp. Đèn đường leo lét kéo bóng Lâm Niệm dài ra, tiếng sấm ầm ầm khiến người ta run sợ, Lâm Niệm bỗng dưng thấy hơi sợ hãi.

 

Cô lấy điện thoại ra, do dự một lúc, cuối cùng vẫn gọi cho Tô Kinh Hạo.

 

Tút tút...

 

Điện thoại nhanh chóng được kết nối.

 

“Anh trai, anh có thể đến đón em được không?”

 

“Xin lỗi nhé Niệm Niệm, A Hạo đang tắm, mà hôm nay anh ấy đã nói sẽ ở bên chị rồi, không đến đón em được đâu.”

 

“Niệm Niệm, em cũng hai mươi tuổi rồi, là người lớn rồi, chị hy vọng sau này em tránh xa A Hạo một chút. Anh ấy chỉ là anh trai kế của em thôi, em nên có chút chừng mực. Những suy nghĩ bẩn thỉu trước đây của em chị không tính nữa, bớt giả vờ đáng thương trước mặt anh trai em đi.”

 

“Cô...”

 

Lâm Niệm còn chưa kịp nói gì thì điện thoại đã bị cúp.

 

Lúc này, tại nhà họ Tô, Tô Kinh Hạo vừa tắm xong bước ra, liền thấy Chu Đình đang cầm điện thoại của mình.

 

“Sao thế? Có ai gọi à?”

 

“Ừ, là Niệm Niệm, em ấy xin lỗi anh, không có chuyện gì đâu.”

 

Tô Kinh Hạo ôm Chu Đình vào lòng: “Em ấy hiểu chuyện là tốt rồi. Niệm Niệm từ nhỏ đã được cưng chiều, sau này em rộng lượng một chút nhé.”

 

Nói xong, anh nhẹ nhàng hôn lên trán Chu Đình.

 

“Vâng, em sẽ.”

 

Chu Đình dựa đầu vào lòng Tô Kinh Hạo, ngoan ngoãn nói.

 

“Mà này A Hạo, anh xem em đã có thai rồi, chuyện nhà cửa...”

 

Chu Đình ngẩng đầu khỏi lòng Tô Kinh Hạo, ánh mắt đầy hy vọng nhìn anh.

 

“Anh cũng nghĩ rồi, em nói đúng, quả thực nên mua một căn nhà gần trường học. Tuần sau anh sẽ đưa em đi xem nhà.”

 

“A Hạo, anh thật tốt.”

 

Hai người lại trò chuyện một lúc, không ai nghĩ đến Lâm Niệm.

 

Lâm Niệm dụi dụi đôi mắt cay cay, trong lòng nghèn nghẹn.

 

Đúng lúc này màn hình điện thoại bỗng sáng lên. Lâm Niệm mở ra xem, là An Dao.

 

An Dao Dao Dao: Niệm Niệm, cậu lên xe chưa?

 

Một lòng giàu có: Ừm, anh trai tớ đến đón rồi.

 

An Dao Dao Dao: Vậy thì tốt, ngoài trời sắp mưa rồi, cậu có mang ô không?

 

Một lòng giàu có: Mang rồi nè.

 

An Dao Dao Dao: Ok.

 

Lâm Niệm nhìn điện thoại, những giọt nước mắt lớn rơi xuống màn hình.

 

Cô lau nước mắt, định tìm một khách sạn nào đó qua đêm.

 

Gần đó chỉ có ba khách sạn, Lâm Niệm hỏi từng nhà một, nhưng đều đã hết phòng.

 

Khách sạn gần trường vốn đã ít, thường phải đặt trước hai ngày. Lâm Niệm nửa đêm đến tất nhiên là không có phòng.

 

Có một ông chủ khách sạn thấy Lâm Niệm là con gái, nửa đêm còn ở ngoài đường, sợ cô không an toàn, liền nói: “Cháu gái, nếu cháu không tìm được chỗ ở thì cứ ngồi trong sảnh một lúc, ngoài kia không an toàn đâu.”

 

“Cháu cảm ơn.”

 

Lâm Niệm khẽ cảm ơn.

 

Cô ngồi trên ghế sofa ở sảnh, lướt điện thoại vô định. Không hiểu sao cô lại nhắn cho Tần Chỉ một câu: “Thầy Tần, thầy có thể đến đón em được không ạ?”

 

Tin nhắn vừa gửi đi, Lâm Niệm đã hối hận. Hai người vừa mới kết bạn, màn hình trò chuyện trống rỗng chỉ có một câu như vậy, thật sự quá đột ngột.

 

Lâm Niệm vội vàng thu hồi, may mà chưa đầy hai phút, vẫn có thể thu hồi được.

 

Còn chưa kịp thở phào nhẹ nhõm, đối phương bỗng nhắn lại: “Em đang ở đâu? Ký túc xá à?”

 

Một lòng giàu có: Xin lỗi thầy Tần, em nhắn nhầm ạ.

 

Tần Chỉ: Em đang ở đâu?

 

Lâm Niệm vẫn đang phân vân không biết trả lời thế nào, giây tiếp theo điện thoại của Tần Chỉ đã gọi video tới.

 

Lâm Niệm như bị thôi miên mà bắt máy, khuôn mặt điển trai của Tần Chỉ hiện lên trên màn hình điện thoại của cô.

 

“Em đang ở đâu?”

 

Tần Chỉ không ở nhà, bên anh hơi tối, trông như đang ở trong hành lang.

 

“Em, em đang ở khách sạn cạnh trường.”

 

Lâm Niệm thấy không giấu được nữa, đành báo vị trí của mình.

 

“Đừng cúp máy, gửi vị trí cho tôi, tôi đến ngay.”

 

Tần Chỉ chắc đã lên xe, ánh đèn vàng vọt chiếu lên khuôn mặt anh, khiến người ta thấy yên tâm.

 

“Vâng.”

 

Lâm Niệm bỗng thấy muốn khóc, cô sụt sịt mũi, ngẩng đầu nhìn lên trần nhà để ngăn nước mắt rơi xuống.

 

“Khóc rồi à?”

 

Tần Chỉ nhìn điện thoại, thấy cô gái nhỏ mắt đỏ hoe, còn ngẩng đầu lên.

 

“Không có.”

 

Lâm Niệm giọng nặng nề, có vẻ càng che giấu thì càng lộ.

 

Có lẽ chính cô cũng không nhận ra, không biết từ lúc nào khoảng cách giữa cô và Tần Chỉ đã rất gần, gần đến mức cô không nhận ra mình đang làm nũng với Tần Chỉ.

 

“Hừm...”

 

Giọng nói trầm ấm của người đàn ông truyền từ tai nghe vào tai Lâm Niệm, khiến tai cô tê rần.

 

Lâm Niệm không nói gì nữa, cô úp điện thoại xuống bàn, lau đi những giọt nước mắt nơi khóe mắt.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi