Chương 36: Chuẩn bị ra ngoài
Cuối cùng Tần Chỉ vẫn không tỉnh lại.
Lâm Niệm quay lại ghế sofa ngủ. Nhiệt độ phòng khách thấp hơn phòng ngủ một chút, cô đắp thêm một lớp chăn, ngủ cũng khá an ổn.
Sáng hôm sau, Lâm Niệm vươn vai chuẩn bị dậy thì chợt nhận ra chỗ này không đúng.
Cô lại đang tỉnh dậy trong phòng ngủ chính.
Lâm Niệm lật người xuống giường, Tần Chỉ không có trong phòng ngủ.
Anh ấy tỉnh rồi sao?
Lâm Niệm không kịp đi giày, chân trần chạy ra phòng khách.
Tần Chỉ vừa từ trong bếp bưng đĩa ra, thấy Lâm Niệm tỉnh dậy thì mỉm cười nói: “Dậy rồi à? Bữa sáng làm xong rồi đây.”
“Anh tỉnh rồi!”
Lâm Niệm chạy ào tới trước mặt Tần Chỉ, niềm vui không giấu được, đôi mắt đẹp long lanh lạ thường, như đang kể lể sự bất ngờ của cô.
“Ừ, tỉnh rồi.”
Tần Chỉ trả lời rất bình thản, cứ như anh thường xuyên như vậy.
Lâm Niệm chợt rất muốn ôm lấy người trước mặt, cô muốn nói với anh rằng một mình cô thực sự rất sợ.
Nhưng cuối cùng cô vẫn kìm nén sự xúc động của mình.
Lâm Niệm gật đầu với Tần Chỉ rồi nói: “Vậy thì tốt quá.”
Tần Chỉ mỉm cười xoa đầu cô, anh thấy Lâm Niệm đi chân trần thì trực tiếp bế cô đặt lên sofa, rồi từ tủ giày ở cửa lấy ra một đôi dép đi trong nhà mang vào cho cô.
“Dưới sàn lạnh lắm, nhớ đi dép vào.”
Động tác này của anh vô cớ khiến Lâm Niệm nhớ lại cái đêm mờ ám kia.
Mặt Lâm Niệm hơi đỏ lên, cô gật đầu, nói với Tần Chỉ một câu “Em đi rửa mặt đây” rồi chạy trốn.
Tần Chỉ nhìn bóng lưng cô, mím môi, dường như đang suy nghĩ điều gì đó.
Lâm Niệm trở về phòng ngủ, lưng tựa vào cửa, lắc đầu muốn vứt bỏ ký ức ngày hôm đó.
Một lúc lâu sau Lâm Niệm mới bình tĩnh lại, hơi nóng trên mặt cũng giảm bớt.
Xem ra Tần Chỉ không nhớ gì về đêm đó...
Nhưng như vậy cũng tốt.
Lâm Niệm rửa mặt xong, thay quần áo rồi quay lại phòng khách.
Trong phòng khách, Tần Chỉ đang xem điện thoại, bữa sáng trước mặt vẫn còn nguyên.
“Thầy Tần, thầy không cần đợi em đâu.”
Lâm Niệm ngồi xuống, nhỏ giọng nói.
“Ăn một mình hơi buồn chán.”
Tần Chỉ nhìn Lâm Niệm, có vẻ tâm trạng rất tốt.
“Thầy Tần, thầy có biết mình đã ngủ bao nhiêu ngày không?”
Lâm Niệm thăm dò hỏi.
“Hai ngày?”
“Sao thầy biết?”
Lâm Niệm hơi kinh ngạc, sau đó lại có chút sợ hãi. Tần Chỉ có khái niệm thời gian, chẳng lẽ chuyện xảy ra hai ngày nay anh cũng biết?
Vậy lúc trước anh làm vậy là cố ý sao?
Lâm Niệm không khỏi nghi ngờ.
Tần Chỉ giơ điện thoại lên, buồn cười nói: “Anh nhớ hôm em đến nhà anh là ngày 16, hôm nay đã là 18 rồi. Hai ngày này ký ức của anh trống rỗng, vậy chẳng phải là nói anh ngủ hai ngày sao?”
Lâm Niệm thở phào nhẹ nhõm, cô tự vỗ vào trán mình, ngây ngô nói: “Em quên mất là có thể xem điện thoại mà ha ha ha...”
“Lâm Niệm.”
Tần Chỉ chợt đặt đũa xuống, nghiêm túc hỏi Lâm Niệm: “Hai ngày nay anh không làm gì có lỗi với em chứ?”
Vẻ mặt anh quá nghiêm túc, anh cũng hiếm khi có bộ dạng như vậy, nhất thời Lâm Niệm sững sờ.
Sự im lặng của Lâm Niệm bị anh coi là ngầm thừa nhận. Tần Chỉ nhíu chặt mày, mười ngón tay cắm vào tóc, cúi đầu, nhưng Lâm Niệm vẫn có thể nhìn thấy vẻ đau khổ của anh.
“Anh biết ngay mà...”
Tần Chỉ không biết đang lẩm bẩm điều gì, Lâm Niệm nghe không rõ, nhưng cô biết Tần Chỉ đã hiểu lầm.
Thật ra cũng không hẳn là hiểu lầm, đúng là anh đã làm chuyện không hay với cô, nhưng Lâm Niệm biết anh không cố ý.
“Không có, thầy Tần đừng nghĩ nhiều.”
Tần Chỉ dường như chìm vào hồi ức nào đó không thể thoát ra, mặc cho Lâm Niệm giải thích thế nào anh cũng không có phản ứng gì.
“Thầy Tần! Thầy nghe em nói được không? Thầy Tần!”
Giọng Lâm Niệm như từ xa vọng tới, kéo Tần Chỉ trở về hiện tại.
“Lâm Niệm?”
Tần Chỉ nhìn Lâm Niệm đang ngồi xổm bên cạnh ghế anh, giọng đầy nghi hoặc hỏi một câu.
“Là em, là em, thầy Tần, thầy ổn không?”
Lâm Niệm lo lắng nhìn Tần Chỉ, ánh mắt anh có chút mơ hồ, cô rất sợ anh lại ngủ mê như lần trước.
“Xin lỗi...”
Tần Chỉ lẩm bẩm, ánh mắt trống rỗng, không có tiêu cự.
Lâm Niệm liên tục trấn an cảm xúc của Tần Chỉ, không biết đã bao lâu, bữa sáng trên bàn đã nguội lạnh, cuối cùng Tần Chỉ cũng tỉnh táo lại.
“Xin lỗi.”
“Không sao đâu thầy Tần, giờ thầy đỡ hơn chưa?”
“Đỡ hơn nhiều rồi, ăn cơm thôi.”
Tần Chỉ cầm đũa lên, Lâm Niệm cũng quay về chỗ ngồi thì phát hiện bữa sáng trên bàn đã nguội từ lâu.
“Em đi hâm nóng lại nhé.”
Lâm Niệm đứng dậy, chủ động mang bữa sáng của hai người vào lò vi sóng hâm nóng.
“Xin lỗi, trước đây chưa từng nói với em, anh... cơ thể anh có lúc không tự chủ được.”
Không biết từ lúc nào Tần Chỉ đã đứng bên cạnh Lâm Niệm, về căn bệnh của mình, anh có vẻ khó nói thành lời.
Lâm Niệm im lặng, chờ Tần Chỉ nói tiếp.
“Đại khái là thứ mà các em gọi là đa nhân cách. Không biết bắt đầu từ khi nào, có lẽ từ rất lâu rồi nó đã tồn tại.
Ban đầu không ai phát hiện ra, thời gian nó xuất hiện cũng không dài, anh chỉ thỉnh thoảng mất đi một đoạn ký ức, lúc đó anh không để ý. Mãi đến về sau, thời gian nó xuất hiện càng lúc càng dài, anh mới phát giác có điều không ổn.
Đi khám bác sĩ anh mới biết mình dường như có nhân cách thứ hai, bất quá sau khi điều trị thì nó đã ít xuất hiện hơn.
Lần này thật xin lỗi, không nói trước với em...”
Sự lo lắng và áy náy trong mắt Tần Chỉ không phải giả, Lâm Niệm chỉ lắc đầu: “Thầy Tần, thầy đúng là chỉ ngủ hai ngày thôi, bất quá tối hôm kia quả thực thầy có hơi khác thường, nhưng thầy không hề làm hại em.”
“Vậy thì tốt.”
Tần Chỉ như trút được gánh nặng, anh lại nói với Lâm Niệm: “Nó xuất hiện có lẽ là vì dạo này anh không uống thuốc đúng giờ.
Thuốc của anh sắp hết rồi, anh có lẽ cần ra ngoài một chuyến.”
Ra ngoài?
Trời lạnh thế này, vậy mà Tần Chỉ lại muốn ra ngoài?
“Nhưng thầy Tần, ngoài trời lạnh như vậy, làm sao chúng ta ra ngoài được?
Không còn cách nào khác sao?”
Tần Chỉ lắc đầu, giọng trầm xuống: “Bác sĩ điều trị chính của anh nửa tháng trước đã liên lạc không được, loại thuốc đó chỉ có ở viện nghiên cứu của ông ấy.”
Lâm Niệm tuy vẫn còn chút không tán thành nhưng cũng không nghĩ ra biện pháp nào tốt hơn.
“Thầy Tần, khi nào chúng ta xuất phát?”
Tần Chỉ sững người, nhận ra Lâm Niệm muốn đi cùng anh, anh không chút do dự từ chối.
“Trưa nay, nhưng anh đi một mình là được rồi, em ở nhà đợi anh.”
Giọng điệu của anh giống như lời một người chồng sắp ra ngoài nói với vợ mình, Lâm Niệm hơi ngẩn người, nhưng cô cũng không nghĩ ngợi nhiều mà từ chối Tần Chỉ.
“Thầy Tần, em đi cùng thầy. Trước giờ em luôn trốn sau lưng thầy, bây giờ em muốn đứng bên cạnh thầy, giúp thầy!”
Lâm Niệm nói rất thành khẩn, Tần Chỉ cũng sững sờ, rồi anh gật đầu: “Vậy làm phiền em rồi.”
Lâm Niệm tuy nói rất đứng đắn, nhưng cô cũng không phải không có chút tư tâm, cô cũng muốn ra ngoài xem tình hình bên ngoài thế nào, rồi xác định bước tiếp theo phải làm gì. Dù sao thì tình tiết bây giờ đã khác với trong sách, cô không thể hoàn toàn dựa vào nguyên tác.
Thế giới này cần cô tự mình cảm nhận.
