Chương 44: Cãi nhau
Khi Tần Chỉ đến Vạn Đạt thì Lý Đào và Hứa Gia Quốc đã đợi một lúc lâu.
Hai người ăn xong bữa trưa mà Lý Đào vẫn chưa thỏa mãn, lại đi lấy thêm mấy túi đồ về, rồi cả hai chuyển hết mấy túi đó ra cửa chính.
Nhìn thấy Tần Chỉ và Lâm Niệm, Hứa Gia Quốc có chút ngại ngùng, gãi gãi mũ, nói với Tần Chỉ: “Xin lỗi nhé anh bạn, đồ hơi nhiều.”
Tần Chỉ không nói gì, chỉ mở cửa xe ra hiệu cho hai người lên xe.
Hứa Gia Quốc mừng vì Tần Chỉ không so đo, bắt đầu nhét đồ vào xe, nhưng đến cả chỗ dưới chân của Lâm Niệm ngồi phía trước cũng bị nhét đầy mà vẫn không đựng hết.
Hứa Gia Quốc có ý muốn bỏ lại hai túi đồ còn lại, nhưng Lý Đào rõ ràng không nỡ.
“Đây đều là những thứ tốt nhất mà chúng ta tìm được, lần sau đến còn chưa biết tình hình thế nào đâu.”
Hứa Gia Quốc cũng rất khó xử, nhưng trong xe đúng là không còn chỗ.
“Vậy làm sao bây giờ? Mày không về à?”
Lý Đào không nói nữa, cả hai đều im lặng. Tần Chỉ mở cửa xe, nói với hai người: “Trên nóc xe vẫn để được.”
Hứa Gia Quốc làm việc nhanh nhẹn, tìm một sợi dây thừng buộc đồ lên nóc xe, sau đó cả hai chen vào trong xe.
Suốt dọc đường, Hứa Gia Quốc và Lý Đào liên tục cảm ơn Tần Chỉ, còn Tần Chỉ thì rất ít khi bắt chuyện.
Đến năm giờ chiều, mấy người đã đến khu chung cư thuận lợi.
Tần Chỉ đỗ xe xuống tầng hầm, Hứa Gia Quốc và Lý Đào lần lượt khiêng đồ xuống. Đợi họ khiêng xong, Tần Chỉ khóa cửa xe, xách đồ cùng Lâm Niệm lên lầu.
Hứa Gia Quốc bảo Lý Đào lên gọi người xuống, còn mình thì trông đồ ở dưới. Chẳng bao lâu, Lý Đào đã dẫn người xuống.
Tất cả mọi người ở phòng 502 đều xuống, kể cả Quý Nhiên cũng đi xuống.
“Theo xuống làm gì, chân yếu tay mềm thì xách được gì.”
Hứa Gia Quốc đang vui vẻ, lời nói cũng dịu dàng hơn trước không ít.
“Con xách được.”
Quý Nhiên hất hất cái đầu nhỏ, kiên quyết nói: “Con xách được.”
Hứa Gia Quốc cười cười không để ý đến cậu, mấy người đàn ông xách đồ lên lầu.
Đi ngang qua tầng ba, một bà lão thò đầu ra hỏi: “Mấy người kiếm đâu ra lắm đồ ăn thế?”
Hứa Gia Quốc cũng không giấu: “Ở cái Vạn Đạt phía đông ấy, trong đó vẫn còn kha khá đồ.”
Lý Đào và Vương Vũ không tán thành nhìn Hứa Gia Quốc một cái, nhưng Hứa Gia Quốc không thèm để ý, vẫn tiếp tục nói chuyện với bà lão.
“Thế thì tốt quá! Ôi, mấy người đi bằng cách nào thế? Bây giờ ngoài đó vẫn lạnh lắm à? Tôi bảo thằng con trai tôi cũng đi kiếm ít đồ về.”
Vương Vũ và Lý Đào đã lên lầu rồi, Hứa Gia Quốc vừa đi lên vừa nói: “Sao lại không lạnh, tôi và anh bạn tôi đông cứng cả người rồi đây này.”
Nói xong, bóng dáng anh biến mất ở góc cua.
Bà lão rõ ràng không hài lòng với câu trả lời của Hứa Gia Quốc, lẩm bẩm: “Có gì mà phải giấu.”
Nói xong liền đóng cửa.
Vương Vũ chủ động nhận việc nấu ăn, cậu ta khác hẳn ngày hôm qua, cứ một câu “Hứa ca giỏi quá”, suýt nữa thì nâng Hứa Gia Quốc lên tận mây xanh.
Cứ như thể người hôm qua cãi nhau với Hứa Gia Quốc không phải là cậu ta vậy.
Lý Đào không nhìn nổi bộ dạng đó của cậu ta, châm chọc nói: “Có người trước đây đâu có bộ mặt này, sao bây giờ lại thay đổi tính nết thế? Hôm nay tôi mới biết thế nào là ‘có sữa là mẹ’.”
Vương Vũ đang nấu ăn khựng lại một chút, cậu ta biết Lý Đào đang nói mình, dù sao cả phòng 502 chỉ có mình cậu ta công khai phản đối Hứa Gia Quốc.
Vương Vũ cảm thấy mất mặt, nhưng cũng chẳng nói lại được câu nào, vì Lý Đào nói đúng là sự thật.
May mà Hứa Gia Quốc là người rộng lượng, trong mắt anh, anh em thỉnh thoảng có xích mích là chuyện bình thường, không cần phải căng thẳng như kẻ thù. Anh châm một điếu thuốc ngậm trong miệng, nói với Lý Đào: “Thôi được rồi, Đào à.”
Lý Đào trong lòng có chút không vui, cậu làm vậy chẳng qua là muốn trút giận giúp Hứa Gia Quốc, vậy mà Hứa Gia Quốc lại đi nói cậu, khiến cậu đứng giữa chẳng ra làm sao.
Hứa Gia Quốc không để ý đến những suy nghĩ vụn vặt của bọn họ, anh ngậm điếu thuốc, tìm một cái túi rồi bắt đầu nhét đồ vào.
“Hứa ca, anh làm gì thế?”
Trương Kiến Châu bên cạnh khó hiểu hỏi.
“Cho người trên lầu.”
Hứa Gia Quốc chỉ lên trần nhà, nói tiếp: “Nếu không có họ, chúng ta còn chẳng có nổi một hạt gạo.”
Lý Đào thấy Hứa Gia Quốc cứ nhét mãi mà thấy xót, những thứ này đều do cậu tỉ mỉ chọn lựa, còn những gì Hứa Gia Quốc nhét đều là đồ tốt nhất.
Tốt nhất lại đem cho người ngoài, không biết Hứa Gia Quốc nghĩ gì nữa.
“Hứa ca, thôi được rồi.”
Hứa Gia Quốc không nói gì, lại lấy thêm một cái túi khác ra bắt đầu nhét.
Lần này không chỉ Lý Đào, ngay cả Trương Kiến Châu nhìn cũng thấy xót: “Hứa ca, chúng ta tổng cộng chỉ mang về có 10 túi, anh định cho người trên lầu bao nhiêu thế?”
Hứa Gia Quốc ngẩng mắt lên nhìn bọn họ: “Sao, xót à?”
Anh dập điếu thuốc xuống đất, nói tiếp: “Các cậu chỉ ăn một bữa này thôi à? Chỉ nhờ người ta một lần này thôi à?”
“Cũng đâu đến mức phải cho nhiều như vậy, bọn họ chỉ có hai người, trong đó còn có một người phụ nữ, ăn được bao nhiêu chứ.”
Trương Kiến Châu không phục nói.
“Ăn được bao nhiêu là chuyện của người ta, cho bao nhiêu là tấm lòng của chúng ta.”
“Lần này cậu không đặt nền móng tốt, lần sau ai còn cho cậu mượn xe nữa!”
Hứa Gia Quốc nói xong không thèm nhìn hai người nữa, tập trung nhét đồ.
Lý Đào và Trương Kiến Châu thấy Hứa Gia Quốc kiên quyết như vậy cũng không nói gì thêm.
Hứa Gia Quốc chợt nhớ ra điều gì đó, anh vẫy tay với Quý Nhiên đang ngồi trong góc đọc truyện tranh: “Lại đây.”
Quý Nhiên đặt cuốn truyện tranh xuống, ngoan ngoãn đi tới.
Hứa Gia Quốc móc từ trong túi ra một nắm kẹo hoa quả, vỏ kẹo trông có vẻ bẩn, như thể đã bị ai đó giẫm lên, trên đó còn dính đất.
“Kẹo!”
Sau tận thế, Quý Nhiên ngay cả ăn no cũng đếm trên đầu ngón tay, huống chi là kẹo.
“Ăn tiết kiệm thôi, cả cái siêu thị chỉ tìm được có chút này thôi, muốn nữa thì khó đấy.”
Hứa Gia Quốc đặt kẹo vào tay Quý Nhiên, lại sờ soạng túi áo, sợ còn sót lại.
Quý Nhiên cầm kẹo vui vẻ đi vào nhà, Hứa Gia Quốc đứng dậy thay quần áo, định xách đồ đi ra ngoài.
“Hứa ca, anh đi đâu thế?”
Vương Vũ ra ngoài thì thấy Hứa Gia Quốc xách đồ đi ra ngoài, cậu ta vừa nãy ở trong bếp không nghe thấy mấy người nói chuyện, không nhịn được hỏi một câu.
“Cho người trên lầu, chúng ta dùng xe của người ta.”
“Cái gì! Cho nhiều thế à? Tôi không đồng ý, chúng ta mới mang về được mấy túi.”
“Cút! Mẹ nó, đồ tao mang về, tao muốn cho ai thì cho, mày không quản được.” Nói xong liền định đi ra ngoài.
“Không được! Đồ là của chung, nơi này không phải chỗ để anh muốn làm gì thì làm!”
Vương Vũ sốt ruột, tiến lên giật lấy cái túi trong tay Hứa Gia Quốc.
Bình thường Hứa Gia Quốc rất ít khi so đo với đám anh em này, bọn họ ngày thường luôn tranh thủ vơ vét chút lợi từ anh, anh cũng chỉ nhắm một mắt mở một mắt cho qua.
Nhưng Vương Vũ gần đây hết lần này đến lần khác khiêu khích anh, bây giờ còn dám nhúng tay vào chuyện anh đã quyết định, Hứa Gia Quốc thực sự nổi giận.
