Chương 54: Tòa F đầm đìa máu
Bốn người cùng nhau vận chuyển vật tư nhanh hơn hẳn, trước khi trời tối đã chuyển hết đồ xuống dưới lầu. Hứa Gia Quốc còn đặc biệt chất thêm cho Vương Kỳ mấy túi vật tư.
Vì trời tối, đường lại khó đi, cuối cùng mấy người quyết định nghỉ lại một đêm ở tầng 8, sáng hôm sau sẽ đưa Vương Kỳ về trước, rồi quay lại vận chuyển đồ.
Mấy người nhóm lửa dưới lầu, mưa bên ngoài đã tạnh bớt, nhiệt độ không thấp nhưng không khí rất ẩm ướt.
Hứa Gia Quốc nấu mấy gói mì tôm, bên trong còn bỏ thêm xúc xích. Vì đã tiêu hao nhiều thể lực khi vận chuyển đồ, bữa ăn này mấy người ăn rất ngon miệng.
Sau bữa ăn, mấy người vẫn chưa buồn ngủ, Lâm Niệm bèn bắt chuyện với Vương Kỳ. Lúc này mới biết nhà Vương Kỳ chỉ còn một mẹ già. Cô ấy ra ngoài tìm vật tư thì bị người ở đây bắt giữ.
Lúc cô đến, bên ngoài trời chưa mưa. Khoảng thời gian đó có rất nhiều người đến, đàn ông đều bị người trên lầu giết chết, còn phụ nữ thì bị chúng bắt về hành hạ.
Bọn chúng mất hết nhân tính, gần như vài ngày lại có một cô gái chết. Dần dần, số phụ nữ ở đây càng ngày càng ít, chúng bèn ra ngoài cướp bóc.
Nhưng trong quá trình cướp người, bọn chúng chết mất vài tên. Sau đó, chúng phát hiện người bên ngoài rất thiếu vật tư, bèn thả lời: ba túi mì tôm đổi một cô gái.
Không ngờ lại có rất nhiều người thật sự đưa phụ nữ trong nhà đến. Trong mắt họ, phụ nữ đến đây có ăn có uống, còn họ thì nhận được một đống vật tư để sống thêm được một thời gian. Kết quả này gần như là đôi bên cùng có lợi.
Trò chuyện một hồi, mấy người bắt đầu buồn ngủ. Lâm Niệm và Vương Kỳ dựa vào tường ngủ thiếp đi, Tần Chỉ và Hứa Gia Quốc thay phiên nhau thức canh.
Trời vừa tờ mờ sáng, Tần Chỉ đánh thức Vương Kỳ, ra hiệu cô đi cùng mình.
Trước khi đi, Hứa Gia Quốc lại đưa cho Vương Kỳ một chiếc thuyền bơm hơi. Đây là thứ anh tìm được ở tầng 18 tối qua. Đồ đạc ở đây không biết đã bị ai lục soát gần hết từ trước, Hứa Gia Quốc tìm rất lâu mới tìm được một thứ như vậy.
“Cảm ơn anh, anh Hứa.”
Vương Kỳ chân thành cảm ơn Hứa Gia Quốc.
“Cảm ơn gì chứ, ra ngoài ai cũng đâu dễ dàng.”
Hứa Gia Quốc giỏi bơi, anh cố định dây thừng, Vương Kỳ và Tần Chỉ men theo dây nhảy xuống thuyền, Lâm Niệm ở trên chuyền túi xuống.
Tần Chỉ đưa Vương Kỳ về đến tòa nhà cô ở. Vương Kỳ men theo cửa sổ ở cầu thang bò vào. Lúc này trời vẫn chưa sáng hẳn, Tần Chỉ giúp Vương Kỳ xách đồ lên trên. Nhà Vương Kỳ ở tầng 20, vừa khéo không bị ngập.
Trong cầu thang có khá nhiều người, Vương Kỳ trở về gây ra động tĩnh, đương nhiên đánh thức bọn họ.
Bọn họ thèm thuồng nhìn túi đồ trong tay Vương Kỳ, có kẻ đói đến mức đứng bật dậy định giật lấy. Vương Kỳ rút con dao giấu trong người ra, chém một nhát chặt đứt bàn tay kẻ đó.
“A!”
Tiếng kêu thảm thiết vang vọng khắp cầu thang.
Vương Kỳ đứng trên bậc thang, ánh mắt lạnh lẽo. Những người phía sau nhìn túi đồ trong tay cô, chỉ dám nuốt nước bọt, tự động né ra một con đường.
Cô đi đến trước cửa nhà tầng 20, hồi hộp gõ cửa.
“Két” một tiếng, cửa mở. Vương Kỳ căng thẳng không dám nhìn vào trong.
“Kỳ Kỳ!”
Là giọng mẹ.
Vương Kỳ cầm đồ vội vàng bước vào nhà, hai mẹ con ôm nhau khóc nức nở.
Tần Chỉ đưa Vương Kỳ về xong thì đi đón Lâm Niệm và Hứa Gia Quốc. Hứa Gia Quốc và Lâm Niệm cũng không rảnh rỗi. Lâm Niệm từ tầng 18 đi xuống lại lấy thêm một chiếc thuyền bơm hơi. Vật tư nhiều quá, cô lo thuyền nhỏ không chịu nổi trọng tải, không chở hết được.
“Cô em tìm ở đâu vậy? Hôm qua tôi lục tung cả tầng 18 chỉ tìm được một cái.”
Lâm Niệm không thể nói với anh là cô lấy từ không gian ra được.
Cô ậm ừ cho qua: “Chính là ở cửa hàng đồ dùng ngoài trời đó, trong một góc. Chắc tối qua trời tối quá nên anh không nhìn thấy.”
Hứa Gia Quốc cũng không nghi ngờ gì. Anh bơm căng thuyền, Lâm Niệm còn tìm được cả cái bơm, thế là khỏi phải để Hứa Gia Quốc thổi bằng miệng.
Trời mới biết lần trước thổi xong một cái, anh choáng váng bao lâu.
Hứa Gia Quốc bơm thuyền xong thả xuống nước, cố định lại, rồi hai người bắt đầu buộc vật tư lên trên.
Hứa Gia Quốc để một nửa số vật tư lên thuyền bơm hơi, số còn lại anh định để lên thuyền nhỏ.
Nhà Vương Kỳ không xa, Tần Chỉ rất nhanh đã quay lại.
Ba người chất đồ lên thuyền, nổ máy bắt đầu quay về.
Lúc về mất nhiều thời gian hơn, gần đến cổng khu thì máy hết điện. May là sắp về đến nhà rồi, ba người lượm mấy cành cây dưới nước, buộc túm lại rồi chèo từ từ về.
Ba người về đến nhà thì trời vẫn chưa tối. Kỳ lạ là đám người trước đó giúp họ buộc thuyền lại không có ở đó. May là dây thừng vẫn còn, không cần buộc lại.
Hứa Gia Quốc vừa trèo lên vừa nói: “Đây là kiểu buôn bán gì vậy? Chẳng phải bao cả đi lẫn về sao? Mới có mấy ngày mà người ta đã chạy hết rồi.”
Hứa Gia Quốc trèo vào trong cầu thang, lại phát hiện bên trong toàn máu, ngoài những vết máu bắn tung tóe ra thì chẳng còn gì khác.
“Khoan đã, khoan đã.”
Hứa Gia Quốc chỉ cảm thấy toàn thân lạnh toát, chân đã run rẩy, nhưng anh vẫn cố giữ bình tĩnh, bảo Tần Chỉ và Lâm Niệm đừng vào.
Lâm Niệm đứng trên thuyền bơm hơi, khó hiểu hỏi: “Sao vậy?”
“Để tôi lên xem.”
Giọng anh run rẩy, giây tiếp theo như phát điên, vội vã chạy lên trên.
Tần Chỉ giữ Lâm Niệm đang định chạy lên xem lại.
Hứa Gia Quốc chạy một mạch lên tầng 24. Cứ mỗi tầng đi qua, máu trên tường và dưới đất lại khiến tim anh run lên. Điều duy nhất khiến anh thấy an ủi là ở tầng 24 anh không nhìn thấy vết máu hay dấu vết đánh nhau nào. Anh run rẩy gõ cửa phòng 2401, gõ từng tiếng một, nhưng không có ai trả lời.
“Lão Lý! Kiến Châu! Tiểu Nhiên!”
Giọng anh càng lúc càng to, sự tuyệt vọng trong đó cũng càng lúc càng lớn.
Hứa Gia Quốc áp cả người vào cửa, tuyệt vọng quỳ sụp xuống. Giây tiếp theo, theo tiếng “két”, cửa mở ra.
“Hứa ca?”
Là giọng Lý Đào.
“Mọi người… không sao chứ?”
“Không sao! Chúng tôi đều không sao!”
