Chương 76: Không Gian Thăng Cấp
Lâm Niệm cảm giác mình đã ngủ rất lâu, cô mơ thấy rất nhiều giấc mơ kỳ quái.
Khi cô tỉnh dậy, Quý Nhiên đang ngồi dưới đất khóc thương tâm, bên ngoài trời vẫn còn sáng.
“Tiểu Nhiên, đừng khóc nữa, chị không sao.”
Lâm Niệm ngồi dậy an ủi Quý Nhiên.
“Chị Lâm Niệm...”
Quý Nhiên thấy cô tỉnh lại, vui mừng nhào vào lòng Lâm Niệm.
Lâm Niệm xoa đầu cậu hỏi: “Chị ngủ bao lâu rồi?”
“Ưm... mấy phút thôi ạ.”
Mấy phút?
Nếu không phải Quý Nhiên nói, cô còn tưởng mình ngủ cả ngày lẫn đêm.
“Chị không sao, có lẽ tối qua ngủ không ngon, em đừng khóc nữa.”
Quý Nhiên gật đầu, giọng nghèn nghẹn: “Đều tại Tiểu Bạch...”
Nhắc đến Tiểu Bạch, Lâm Niệm theo bản năng nhìn xuống tay mình.
Chỗ đó chắc đã được Quý Nhiên sát trùng rồi, máu đã ngừng chảy.
Nhưng chuỗi hạt mà Tiểu Bạch tha đến thì không thấy đâu.
Tiểu Bạch trốn trong góc liếm lông của mình. Cảm nhận được ánh mắt của Lâm Niệm, nó nhìn cô một cái.
Lâm Niệm cảm giác mình đọc được sự khinh thường... trong mắt một con mèo?
Lâm Niệm lắc đầu, cố gắng gạt những suy nghĩ hoang đường này ra khỏi đầu.
“Không trách Tiểu Bạch, nó cũng không cố ý. Thôi nào, Tiểu Nhiên đừng khóc nữa, chị vẫn chưa ăn no mà.”
Quý Nhiên rời khỏi lòng Lâm Niệm, chủ động đưa nắm cơm mà Lâm Niệm ăn dở qua.
Hai người ăn xong, Lâm Niệm mở hộp pate cho Tiểu Bạch. Lần này Tiểu Bạch rất ngoan, thậm chí còn dùng đầu cọ vào tay Lâm Niệm.
Lâm Niệm quay lại giường để thu dọn đống trang sức vương vãi trên giường, cô tìm khắp cả giường vẫn thiếu một chuỗi hạt.
Lâm Niệm hỏi Quý Nhiên: “Tiểu Nhiên, em có thấy chuỗi hạt kia đâu không?”
Quý Nhiên lắc đầu: “Không ạ, vừa nãy em để tất cả ở đó mà.”
Lâm Niệm gật đầu, lại tìm dưới đất, vẫn không thấy gì.
Căn phòng nhỏ hẹp đã được tìm khắp, Lâm Niệm vẫn không tìm thấy chuỗi hạt còn lại.
Trong lòng cô âm thầm có một suy đoán.
Điều này quá giống với lúc trước khi cô ký khế ước với Hệ thống điểm danh. Cô nhắm mắt lại, bắt đầu quan sát không gian.
Trong không gian không có bóng dáng chuỗi hạt, nhưng cô phát hiện trên mảnh đất mình từng gieo hạt có thứ gì đó đã nảy mầm.
Lâm Niệm quan sát kỹ mảnh đất đó, quả nhiên là có mầm non mọc lên!
Lâm Niệm hơi kích động, cô mở mắt ra, kinh ngạc nhìn Tiểu Bạch.
Cô ôm Tiểu Bạch lên, vui vẻ nói: “Mày đúng là thần thú mà, Tiểu Bạch!”
Lúc mới có không gian, Lâm Niệm đã thấy có một mảnh đất ở đó. Khi đó cô nghĩ chắc giống như trong nhiều tiểu thuyết, có thể trồng trọt, nên trước tận thế, cô đã tích trữ rất nhiều hạt giống rồi gieo xuống đất.
Không ngờ sau tận thế, thậm chí đến hôm qua, mảnh đất đó vẫn không có động tĩnh gì.
Nhưng chỉ ngủ một giấc dậy, mảnh đất đã nảy mầm.
Nhất định có liên quan đến chuỗi hạt Tiểu Bạch tha đến!
Quý Nhiên thấy Lâm Niệm khen Tiểu Bạch thì hơi ghen: “Chị Lâm Niệm, nó cào chị đấy, chị còn khen nó.”
Lâm Niệm cốc nhẹ vào mũi Quý Nhiên nói: “Tiểu Bạch vừa mang đến cho chị một bất ngờ rất lớn.”
“Bất ngờ gì ạ?”
Quý Nhiên khó hiểu hỏi.
“Đây là bí mật. Thôi ngủ đi, tối nay chúng ta còn phải ra ngoài nữa.”
Quý Nhiên gật đầu, nếu chị Lâm Niệm không muốn nói thì cậu cũng sẽ không hỏi, cậu ngoan nhất mà.
Ngoan hơn cả Tiểu Bạch.
Hừ!
Buổi tối, Lâm Niệm dẫn Quý Nhiên ra ngoài dạo các quầy hàng. Có quầy bán đồ chơi, Lâm Niệm thấy Quý Nhiên rất thích, liền dùng bánh mì đổi mấy món cho cậu. Hai người đi tiếp thì lại gặp cặp mẹ con hôm qua.
Lâm Niệm lấy từ trong cặp ra mấy ổ bánh mì có mùi lạ, nói với người phụ nữ: “Mấy cái này hơi có mùi rồi, nhưng vẫn ăn được. Nếu chị không ngại thì tặng cho chị.”
Người phụ nữ sao có thể chê được chứ, mấy cây xung quanh đây đã bị họ lột sạch vỏ để ăn rồi, bánh mì hơi hỏng một chút thì đã sao.
“Không ngại, không ngại, cảm ơn hai người quá. Hai người thích gì cứ lấy thoải mái.”
Người phụ nữ vui vẻ nhận bánh mì, đưa cho con một gói mới, còn mình thì bắt đầu ăn gói đã mở.
Lâm Niệm cũng không khách sáo, ngồi xổm xuống xem đồ trên quầy.
Cô lại lấy thêm mấy món, rồi đưa cho người phụ nữ hai gói mì sợi.
“Không được đâu, tôi đã nhận nhiều đồ của cô quá rồi.”
Người phụ nữ nhất quyết không nhận, tuy đói nhưng chị vẫn có nguyên tắc của mình.
Lâm Niệm đặt vào tay chị nói: “Mấy thứ trước đã hỏng rồi, không tính. Đây là tiền mua đồ của chị.”
Người phụ nữ mím môi, suy nghĩ một lát, rồi từ trong túi áo lấy ra một pho tượng Phật bằng ngọc, đặt vào tay Lâm Niệm nói: “Đây là miếng ngọc bích tốt nhất của tôi, tặng cho cô. Tôi biết cô là người tốt, cô nhất định phải giữ lấy.”
Lâm Niệm gật đầu, miếng ngọc này nhìn là biết chất lượng rất tốt, dù không có công dụng thần kỳ gì, mang về làm mặt dây chuyền cho Quý Nhiên cũng rất tốt.
Lâm Niệm dẫn Quý Nhiên đi thêm hai vòng, thấy chán thì định về. Những người ở khu bình dân nhìn Lâm Niệm và Quý Nhiên với ánh mắt ngưỡng mộ, nhưng họ cũng không dám ra tay, dù sao mấy tên vệ sĩ lực lưỡng bên ngoài không phải để trang trí.
Lâm Niệm chợt nhớ đến địa chỉ Phì Đầu Ngư đưa hôm qua, nghĩ bây giờ cũng chưa có manh mối gì, chi bằng đến chỗ Triệu Hàn xem sao, biết đâu có thể nghe ngóng được tin tức gì.
Theo địa chỉ Phì Đầu Ngư đưa hôm qua, Lâm Niệm nhanh chóng tìm được nơi Triệu Hàn và mọi người ở.
Lâm Niệm gõ cửa, rất nhanh đã có người ra mở.
Người mở cửa là Phì Đầu Ngư, nhưng bây giờ gọi là Phì Đầu Ngư thì không còn hợp nữa, anh ta đã gầy đi nhiều, trông khá là nam tính.
“Chị Lâm Niệm! Còn bé Tiểu Nhiên nữa! Vào nhanh đi.”
Phì Đầu Ngư vui vẻ chào đón hai người.
“Triệu Ca, xem ai đến này.”
Triệu Hàn chắc vừa ngủ dậy, anh mặc quần đùi, để trần nửa người trên, đầu tóc bù xù như tổ quạ mà bước ra từ phòng ngủ.
Nhìn thấy Lâm Niệm, anh sững người một lúc, rồi Lâm Niệm thấy tai anh đỏ dần lên, cuối cùng như nhớ ra điều gì đó, chưa kịp nói câu nào đã chạy về phòng ngủ.
“Bọn em ở đây toàn con trai, hơi bừa bộn...”
Phì Đầu Ngư đóng cửa, ngại ngùng gãi đầu.
Chỗ Phì Đầu Ngư ở rõ ràng rộng hơn nhà Lâm Niệm nhiều, nhưng cũng chỉ khoảng sáu bảy mươi mét vuông, hai phòng ngủ một phòng khách một nhà vệ sinh.
Đúng như Phì Đầu Ngư nói, ở đây đúng là rất bừa bộn...
