Chương 93: Chu Đình tìm tới cửa
Lâm Niệm nhìn thấy người trước mặt, sững người một lúc, theo bản năng muốn đóng cửa.
“Niệm Niệm...”
Tô Kinh Hạo dùng tay chặn cánh cửa sắp đóng lại, sốt ruột nói: “Em chờ đã, Niệm Niệm, chúng ta nói chuyện được không?”
“Giữa chúng ta chẳng có gì để nói cả.”
Lâm Niệm không thích cũng chẳng ghét Tô Kinh Hạo, chỉ là một người xa lạ mà thôi, giờ cô không muốn dây dưa với người lạ.
Tô Kinh Hạo giữ chặt cửa, người đàn ông bên cạnh cũng lên tiếng giúp: “Cô Lâm, anh trai cô vẫn luôn tìm cô, giữa hai người nhất định có hiểu lầm gì đó.”
Lâm Niệm thấy bộ dạng của hai người họ, biết nếu mình không mở cửa thì hôm nay họ sẽ không bỏ đi, đành mở cửa hỏi: “Anh muốn nói gì với tôi?”
Tô Kinh Hạo nhìn kỹ Lâm Niệm, trông cô sống rất tốt, mặc quần áo sạch sẽ, khuôn mặt nhỏ nhắn vẫn trắng trẻo như trước, chỉ có mái tóc là ngắn đi, nhưng tóc ngắn không hề ảnh hưởng đến khí chất của cô, ngược lại còn khiến cô trông có phần anh khí hơn.
“Niệm Niệm, lúc trước anh đi không mang theo em là có lý do, lúc đó anh ngay cả bản thân còn nuôi không nổi, em ở trên lầu rõ ràng sống rất tốt...”
“Khoan đã, Tô Kinh Hạo, giữa chúng ta từ lâu đã chẳng còn quan hệ gì nữa, bây giờ anh nói những chuyện này với tôi làm gì? Hơn nữa, cho dù lúc đó anh có tìm tôi thì tôi cũng sẽ không đi theo anh đâu.”
Tô Kinh Hạo nhìn Lâm Niệm với vẻ mặt tổn thương, nói: “Niệm Niệm, anh biết anh đã làm rất nhiều chuyện hồ đồ, bây giờ anh có thể chuộc lỗi được không?”
“Không cần đâu, nếu hôm nay anh đến chỉ để nói những chuyện này thì anh có thể đi rồi. Như anh thấy đấy, bây giờ tôi sống rất tốt, anh đừng đến quấy rầy tôi nữa.”
Nói xong Lâm Niệm định đóng cửa.
“Niệm Niệm, đi với anh đi, Chu Đình vẫn luôn tìm em, cô ta có ý đồ xấu với em, em đi với anh trước khi cô ta phát hiện ra em, anh có thể bảo vệ em.”
Nghe thấy tên Chu Đình, lông mày Lâm Niệm nhíu lại: “Cô ta không ở cùng anh à?”
Tô Kinh Hạo cười khổ một tiếng: “Sao cô ta có thể ở cùng anh được, nhưng cô ta cũng ở trong căn cứ này, vì trước đó cô ta đã dự đoán chính xác vài trận thiên tai, nên bây giờ cấp trên trong căn cứ rất coi trọng cô ta. Người của anh nghe nói cô ta vẫn luôn tìm em. Niệm Niệm, đi với anh đi, cô ta sẽ không buông tha cho em đâu.”
Lâm Niệm hít một hơi thật sâu, không ngờ Chu Đình này lại cũng ở căn cứ Đồng Sơn.
Đây là chuyện trong sách không hề viết, rõ ràng là vì sự xuất hiện của cô, mà đường đời của hai nhân vật chính là Chu Đình và Tô Kinh Hạo bây giờ đã lệch đi rất nhiều.
“Cảm ơn lời khuyên của anh, tôi sẽ cẩn thận.”
Lâm Niệm biết Chu Đình muốn cái gì, cô cũng rất cảm kích lời cảnh báo của Tô Kinh Hạo, nhưng điều đó không có nghĩa là cô sẽ đi theo Tô Kinh Hạo.
Cô không muốn dây dưa thêm bất kỳ quan hệ nào với người đàn ông trước mặt này nữa.
Cuộc sống hiện tại chính là cuộc sống mà cô hằng mong muốn, Lâm Niệm không hy vọng có bất kỳ thay đổi nào.
“Niệm Niệm, anh nghe nói bên cạnh em còn có một người thực vật, một mình em sao có thể chăm sóc nổi? Em đi với anh, anh nhất định sẽ bảo vệ em thật tốt, đây cũng là điều anh đã hứa với dì Lâm.”
Thấy Lâm Niệm không hề động lòng, Tô Kinh Hạo dứt khoát nhắc đến người mẹ đã khuất của Lâm Niệm.
“Tô Kinh Hạo, bây giờ anh làm vậy thật sự chẳng có ý nghĩa gì. Tôi đã lớn rồi, tôi có thể tự chịu trách nhiệm cho những quyết định của mình, giữa chúng ta đã chẳng còn quan hệ gì nữa, anh đi đi.”
Lâm Niệm kiên quyết đóng cửa, có lẽ nhận ra Lâm Niệm có sự bài xích rất mạnh với mình, Tô Kinh Hạo cũng không làm khó cô nữa, mà lặng lẽ buông tay ra, nhìn Lâm Niệm đóng cửa.
“Sở trưởng Tô...”
Tô Kinh Hạo nói với người phía sau: “Tìm mấy người đến bảo vệ cô ấy, cẩn thận người của Chu Đình.”
Lâm Niệm trở về phòng, có chút do dự.
Cô rất thích căn cứ này, ở đây có rất nhiều người, đông đến mức dù thỉnh thoảng cô có lấy ra vài chục cân lương thực thì cũng chẳng ai có thể chú ý đến cô.
Hơn nữa ở đây rất an toàn, sống ở đây lúc nào cô cũng thấy thư giãn. Tần Chỉ vẫn chưa tỉnh lại, cô ở lại đây chắc chắn là lựa chọn tốt nhất.
Nhưng ở đây có Chu Đình, mọi thứ đều thay đổi.
Lâm Niệm vô cùng chắc chắn rằng Chu Đình biết bí mật của cô, sau lần bị cô chơi cho một vố, Lâm Niệm biết cô ta sẽ không bỏ qua dễ dàng.
Lúc đó Lâm Niệm cũng chỉ muốn chơi cô ta một chút, không ngờ hai người còn có cơ hội gặp lại, không ngờ quanh đi quẩn lại vẫn gặp nhau.
Nhưng nhìn Tần Chỉ vẫn còn đang ngủ say trên giường, cô lại do dự.
Cô nghĩ không ra với tình trạng hiện tại của mình và Tần Chỉ, rời khỏi căn cứ Đồng Sơn thì có thể đi đâu tốt hơn.
Cũng đành đi bước nào tính bước đó.
Nhưng Lâm Niệm không ngờ, hành động của Chu Đình lại nhanh đến vậy.
Ba ngày sau, vào buổi trưa, Lâm Niệm vốn đang vui vẻ chờ Vương Kỳ trở về, không ngờ người tìm tới cửa lại là Chu Đình.
Chu Đình mặc một bộ quần áo chỉnh tề, mái tóc mềm mại buông xuống vai, trên mặt trang điểm tinh tế, cả người trông thật cao quý lịch sự, hoàn toàn không hợp với khung cảnh xung quanh.
“Lâm Niệm, lâu rồi không gặp.”
“Chị dâu, lâu rồi không gặp.”
Lâm Niệm đứng đó, không hề khúm núm.
Chu Đình xoay chiếc nhẫn trên tay, đánh giá Lâm Niệm từ trên xuống dưới: “Dùng đồ của tôi, cô sống khá sung túc đấy nhỉ, Lâm Niệm.”
“Không biết tôi đã dùng thứ gì của chị dâu?”
“Cứ phải nói rõ ràng ra sao? Lâm Niệm, cô cướp không gian của tôi, còn hại chết con tôi, dựa vào đâu mà sống sung sướng như vậy!”
Nhắc đến đứa con, Chu Đình rõ ràng có chút mất bình tĩnh.
“Không gian gì chứ? Con của chị không phải vì Vương Phương đẩy chị ngã nên mới mất sao? Liên quan gì đến tôi? Hơn nữa chị một hai lần hại tôi, tôi còn chưa tính sổ với chị, chị đúng là mặt dày vô liêm sỉ, Chu Đình.”
Mặt Chu Đình có chút méo mó, cô ta chỉ vào mũi Lâm Niệm hét lên: “Cô không có không gian thì sao trong thẻ của cô lại có nhiều điểm đến vậy? Tôi đã cho người tra thẻ của cô rồi, gần 3000 điểm, 600 cân lương thực! Cô một giáo viên tiểu học một tháng chỉ có 200 điểm, nếu không phải có không gian thì làm sao có nhiều điểm đến vậy!”
“Đó là số điểm tôi đổi từ chiếc xe RV trước kia, chị không tin thì có thể đi hỏi đội trưởng Từ trên lầu, tôi đi cùng anh ấy đến đây. Còn về chuyện không gian mà chị nói, chắc chị xem tiểu thuyết nhiều quá rồi, đầu óc có vấn đề, ngày nào cũng nghĩ mấy chuyện viển vông.”
Chu Đình thấy bộ dạng Lâm Niệm không giống giả vờ, nhà cô trông cũng rất đơn sơ, ngay cả một cái bàn tử tế cũng không có, giữa phòng ngủ chính và phòng ngủ phụ còn treo rèm, trông đúng là không giống người có nhiều vật tư.
Cô ta hắng giọng, nói với Lâm Niệm: “Cái vòng tay cô đưa cho tôi trước đây vẫn còn chứ?”
“Vòng tay? Vòng tay nào?”
Chu Đình vẻ mặt không tự nhiên nói: “Là cái vòng tay lần trước cô bắt tôi chọn một trong hai ấy, cô ra giá đi, bao nhiêu điểm tôi cũng mua.”
Sau khi đến căn cứ, Chu Đình dựa vào ký ức kiếp trước của mình để dự đoán vài trận thiên tai lớn, cấp trên rất coi trọng cô ta, nhưng cô ta mơ hồ phát hiện ra rằng, dù xu hướng cơ bản vẫn giống nhau, nhưng ở giữa đã xảy ra rất nhiều chuyện không thể khống chế, thêm một thời gian nữa, một khi dự đoán của cô ta không còn chính xác, cô ta sẽ trở thành quân cờ bị vứt bỏ.
