Chương 54: Không Từ Mà Biệt
Khác với Lê Tô, Vương Tiểu Phi thấy có người chủ động ném cành ô liu thì cả người như sống lại.
“Chị ơi, hay là chị cân nhắc chút đi. Dù sao bây giờ chúng ta cũng đang rảnh rỗi, kiếm chút việc làm cũng chẳng sao. Hơn nữa, nếu ở đó không vui thì lúc đó chúng ta đi cũng chưa muộn mà.”
Lê Tô nhìn vết bầm trên mặt Vương Tiểu Phi, hỏi thẳng: “Nói đi, mày có ý gì?”
Vương Tiểu Phi cười toe toét: “He he, bọn họ làm việc của bọn họ, chúng ta làm việc của chúng ta, em có ý gì đâu? Em chỉ muốn xem tiểu đội 6 của họ bê bối đến mức nào thôi.”
Lê Tô nhìn vẻ mặt đó của cậu, biết ngay cậu còn có suy nghĩ khác. Nhưng nghĩ đến việc hiện tại họ đúng là không có việc gì làm, nên cô đổi ý.
“Được, dù sao các anh đang thiếu hai người, vậy chúng tôi bổ sung vào. Mong mọi người hòa thuận, hợp tác vui vẻ.”
Dù sao Vương Tiểu Phi cũng có câu nói không sai, hợp thì làm đồng đội tiếp, không hợp thì tùy lúc rời đi.
Cứ vậy, Lê Tô và Vương Tiểu Phi gia nhập tiểu đội 7. Họ đồng ý với Ngô Chí Bân, sáng mai tám giờ sẽ đến sân tập hợp.
Khi hai người gần về đến chỗ ở của Hà Tinh Châu, thì vừa lúc đụng phải lão Ngũ, người hầu của anh ta, đang đi ra ngoài.
“Lê tiểu thư, hai người đi đâu vậy? Thiếu gia đã tìm hai người khá lâu, vừa nãy còn dọa tôi, nói nếu không tìm được cô thì đêm nay tôi khỏi ngủ.” Lão Ngũ nói nửa đùa nửa thật.
Ông ta không hiểu rõ Lê Tô, chỉ nghĩ cô là chim hoàng yến mới nuôi của Hà Tinh Châu, thái độ không hẳn cung kính, nhưng cũng coi như lịch sự.
Hà Tinh Châu lúc này đang bực bội, thấy Lê Tô cuối cùng cũng về, sắc mặt mới dịu đi chút.
Anh ta chỉ nghĩ Lê Tô không thích không khí đó, với lại không thích bạn bè anh ta đùa giỡn, nên cố ý giải thích một phen.
“Lê Tô, cô đừng giận. Mấy người bạn của tôi đều tốt, chỉ là ăn nói khó nghe thôi, họ không có ác ý đâu.”
“Ừm, tôi biết rồi.” Dù sao ngày mai cô sẽ dọn khỏi đây, nên Lê Tô cũng không nói nhiều.
Thấy cô không thèm để ý đến mình, lại đi vào phòng, Hà Tinh Châu lần đầu tiên cảm thấy mình sống thật thất bại.
“Phong Cẩm, cho dù là cục nước đá cũng có lúc tan chảy. Tôi đã nhiệt tình như vậy, sao cô ấy vẫn không động lòng nhỉ?”
Phong Cẩm lắc đầu, tỏ ý mình cũng không hiểu.
“Hầy, thật không biết phải làm sao để cô ấy gật đầu. Nhưng nói lại, tôi thấy thử thách này cũng thú vị đấy, lâu rồi tôi mới thử kiên nhẫn đến vậy.”
Hà Tinh Châu vẫn rất tự tin về bản thân, cho dù hôm qua Lê Tô không thích anh ta, hôm nay không thích anh ta, không có nghĩa là ngày mai vẫn không thích anh ta.
...
Sáng hôm sau, Hà Tinh Châu thức dậy, hớn hở gõ cửa phòng Lê Tô, định hỏi cô có muốn ra ngoài dạo một vòng không.
Kết quả gõ mãi không thấy động tĩnh. Đẩy cửa vào, anh ta mới phát hiện trong phòng được dọn dẹp sạch sẽ, nhưng không một bóng người.
Hơn nữa, cũng không thấy bóng dáng Vương Tiểu Phi đâu. Nhưng trên bàn khách lại có thêm hai khẩu súng, chính là hai khẩu anh ta đặc biệt tặng Lê Tô.
Theo phản xạ, Hà Tinh Châu khẳng định Lê Tô đã dọn đi, sáng sớm đã lén lút dọn đi. Có lẽ, ngay từ hôm qua Lê Tô đã có ý định này.
Đẩy cửa phòng Phong Cẩm, Hà Tinh Châu sốt ruột hỏi: “Phong Cẩm, cậu có biết Lê Tô đi đâu không? Sao cô ấy đi đột ngột vậy, không thèm chào một tiếng?”
“Không biết.” Hà Tinh Châu còn không biết, thì Phong Cẩm làm sao biết được?
Hà Tinh Châu vẻ mặt lo lắng: “Đúng là, Lê Tô rốt cuộc làm sao vậy? Hôm qua tôi đâu có chọc giận cô ấy, cũng không làm gì khiến cô ấy không vui, sao cô ấy lại không từ mà biệt chứ?”
“Tòa nhà cô ấy ở đã bị phong tỏa, bây giờ cô ấy không có chỗ ở, cô ấy có thể đi đâu? Thật lo chết đi được, tôi đã đối xử với cô ấy tốt như vậy, sao cô ấy còn vội vàng rời đi vậy chứ?”
Nghĩ ngợi một lúc, anh ta lại bảo Phong Cẩm đi tìm lão Ngũ, nhất định phải nhanh chóng tìm được Lê Tô.
Phong Cẩm im lặng vài giây, rồi mới nói: “Căn cứ lớn như vậy, hiện tại có gần năm vạn người sống sót. Người đông như vậy, xung quanh lại không có thiết bị giám sát điện tử, muốn tìm một người, chẳng khác nào mò kim đáy bể.”
“Hơn nữa, nếu cô ấy thật sự có ý tránh mặt anh, thì dù anh có tìm được cô ấy về thì cũng có ích gì? Anh không thể nào còng tay còng chân cô ấy lại, hạn chế tự do của cô ấy chứ?”
Hà Tinh Châu sốt ruột xua tay: “Chuyện khác không nói, tìm được người đã rồi tính. Không biết tại sao, tôi có linh cảm chẳng lành, cứ cảm thấy cô ấy sẽ không chịu an phận ở yên.”
Phong Cẩm thấy anh ta căng thẳng như vậy, liền nhanh chóng ra ngoài, chuẩn bị sai người đi tìm tung tích Lê Tô.
Lúc này, Lê Tô đang cùng Vương Tiểu Phi và người của tiểu đội 7 vui vẻ trò chuyện, trông có vẻ tâm trạng không tốt.
Ngay gần đó, người của tiểu đội 6 đang nhìn về phía này với vẻ mặt khác nhau.
“Đội trưởng, Lê Tô và Vương Tiểu Phi đúng là không biết điều, rõ ràng biết tiểu đội chúng ta và tiểu đội 7 không được hòa thuận, vậy mà còn cố tình gia nhập bọn họ.” Lý Quốc Cường liếc Lê Tô và Vương Tiểu Phi một cái, tức giận nói.
“Im miệng, các người đừng gây chuyện nữa.” Mã Ca sốt ruột cau mày, lạnh lùng nói.
Lý Hân lại nói: “Đội trưởng, em thấy anh Cường nói không sai, hai người họ tuy chỉ ở trong đội chúng ta có một ngày, nhưng họ hẹp hòi, không có ý thức tập thể, còn...”
Nghe đến đây, Mã Ca hoàn toàn nổi giận.
“Cô có thể im miệng được không, đừng có lảm nhảm nữa? Nếu cô không muốn ở trong tiểu đội 6 thì tùy lúc có thể rời đi.”
Đột nhiên bị quát, Lý Hân lập tức á khẩu, không dám lên tiếng nữa.
Vu Hạo thấy người trong lòng mình bị mất mặt, liền cho rằng mình cũng mất mặt, lập tức lên tiếng.
“Đội trưởng, nếu họ gia nhập bất kỳ tiểu đội nào khác, chúng ta cũng sẽ không suy nghĩ nhiều. Thế mà rõ ràng biết quan hệ giữa hai đội không hòa thuận, họ còn công khai vui vẻ trò chuyện với người khác, rõ ràng là đang giáng cho anh một cái tát.”
“Thôi thôi, các người bớt nói vài câu đi. Chỉ là hai người không quan trọng, đáng để các người nói qua nói lại sao?”
Bây giờ Mã Ca cứ nghe người khác nói xấu sau lưng là thấy buồn nôn.
Phải nói, không khí của tiểu đội 7 đúng là tốt hơn tiểu đội 6. Các thành viên thẳng thắn và chân thành, không có chút quanh co lòng vòng nào, cho dù đùa giỡn cũng không khiến người khác khó chịu.
Lê Tô và Vương Tiểu Phi nhanh chóng hòa nhập, đều cảm thấy chắc chắn họ sẽ ở chung vui vẻ với người của tiểu đội 7.
Mà sự thật cũng đúng như vậy, không lâu sau, Lê Tô cuối cùng đã thấy được sức mạnh đoàn kết của tiểu đội 7, và hoàn toàn trở thành chiến hữu kề vai chiến đấu với họ.
