Chương 41: Gửi con
Diệp Tô Miên và Giang Thần đi bộ khoảng hai tiếng đồng hồ, may mà bình thường cô hay tập luyện nên cũng không quá mệt.
Trong thành, Diệp Tô Miên cũng không dám tùy tiện lấy xe máy điện từ trong không gian ra, biết đâu chỗ nào đó lại có người sống sót.
Lỡ để kẻ có tâm nhìn thấy, chắc chắn sẽ gây ra phiền phức không đáng có.
Giang Thần và Diệp Tô Miên lại đi thêm nửa tiếng nữa thì nghe thấy tiếng rên rỉ thảm thiết từ xa vọng lại.
Nghe giọng sao cứ như tiếng hổ thế nhỉ?
Trong thành phố mà có hổ á?
Diệp Tô Miên cũng chẳng rảnh mà quan tâm, trong lòng chỉ nghĩ phải nhanh chóng đến căn cứ số một.
"Meo~" Tiểu Bạch chạy vụt đến trước mặt Diệp Tô Miên rồi ngồi xuống.
Tiểu Bạch dùng dị năng tinh thần nói với Diệp Tô Miên: "Chủ nhân, cứu nó đi mà, cầu xin chủ nhân đấy~"
Diệp Tô Miên lắc đầu, vòng qua Tiểu Bạch rồi bước tiếp.
Tiểu Bạch vẫn không chịu buông tha.
"Meo~ cầu xin chủ nhân, sau này con không ăn vặt nữa~" Tiểu Bạch lon ton chạy theo bước chân Diệp Tô Miên.
Diệp Tô Miên rất bất lực, dừng bước lại: "Giang Thần, hay anh đợi ở đây một lát, tôi đi xem sao rồi về ngay?"
"Đi cùng luôn đi."
Thấy Diệp Tô Miên đồng ý, Tiểu Bạch lon ton chạy trước dẫn đường.
Diệp Tô Miên bất lực đi theo.
Đi được một lúc, Diệp Tô Miên nhìn thấy một con mèo vàng siêu to khổng lồ - hóa ra là hổ, chính xác hơn là hổ biến dị. Con hổ này trông to hơn mấy vòng so với những con hổ cô từng thấy trong sở thú trước đây.
Ở Dương Thành này không có dấu vết của hổ, chỉ có thể là từ sở thú chạy ra.
Chỉ là con hổ biến dị này hình như bị thương rất nặng, toàn thân đầy máu. Có thể làm con hổ biến dị to lớn như vậy bị trọng thương, xem ra thứ chưa biết kia rất lợi hại.
Con hổ biến dị thấy có hai người và một mèo tới, không biết là địch hay bạn, chỉ cố gắng bò dậy, phát ra tiếng gầm gừ cảnh cáo.
Nhưng dù hổ biến dị có cố gắng thế nào cũng không thể đứng lên nổi.
"Meo~" Lúc này Tiểu Bạch kêu vài tiếng.
"Gầm gừ~"
...
Hai con vật này hình như đang trao đổi gì đó, dù sao Diệp Tô Miên và Giang Thần cũng không hiểu.
Sau khi hổ biến dị trao đổi đơn giản với Tiểu Bạch, nó không còn gầm gừ cảnh cáo nữa.
Tiểu Bạch lại gần cọ đầu vào đầu hổ biến dị.
"Gầm gừ~" Hổ biến dị kêu một tiếng nhẹ nhàng.
Ngay sau đó, từ đống đổ nát bên cạnh chạy ra một con hổ con, kích thước còn nhỏ hơn cả Tiểu Bạch.
Diệp Tô Miên hiểu ra, chẳng trách con hổ biến dị này lại cảnh giác như vậy.
Con hổ con chạy ra cứ cọ đầu vào đầu hổ mẹ, như đang trao đổi gì đó.
Cuối cùng, hổ mẹ dùng hết sức đẩy hổ con một cái, đẩy nó về phía Diệp Tô Miên rồi vĩnh viễn nhắm mắt, nước mắt từ khóe mắt lăn xuống, rơi trên mặt đất.
Khóe mắt hổ con cũng ướt đẫm, hình như nó cũng biết mẹ nó đã mãi mãi rời xa nó.
Diệp Tô Miên vốn là người tâm tư tinh tế, thấy cảnh tượng này cũng cảm thấy rất xót xa.
Hổ con vẫn nấn ná bên cạnh hổ mẹ.
Thấy vậy, Tiểu Bạch cũng lại gần dùng đầu húc hổ con, như đang nói gì đó.
Hổ con hình như rất biết nghe lời, cuối cùng nhìn hổ mẹ trên mặt đất một lần cuối, rồi đi về phía Diệp Tô Miên, cọ vào chân cô, tỏ ra rất ngoan ngoãn.
Diệp Tô Miên bỗng nhiên thấy rất xót xa.
"Meo~ nhận nuôi hổ con đi." Tiểu Bạch dùng dị năng tinh thần nói với Diệp Tô Miên.
"Con có thể ăn ít đồ ăn vặt cho mèo lại."
Diệp Tô Miên còn biết làm sao, mình đã bị gửi con rồi.
Huống hồ con hổ con này trông rất đáng yêu.
Mình còn chưa nuôi hổ bao giờ.
Diệp Tô Miên thở dài, lắc đầu: "Thôi..."
Nhìn đôi mắt to hai màu long lanh của Tiểu Bạch.
Không chỉ Tiểu Bạch, hổ con cũng lại gần, đôi mắt to long lanh nhìn Diệp Tô Miên.
Cứ như hổ con cũng biết đây sẽ là người nuôi nó sau này.
"Được rồi." Diệp Tô Miên bế phắt hổ con lên.
Giang Thần nhìn cảnh một người một mèo tương tác, thấy rất thú vị, bèn quay mặt đi cười trộm.
Diệp Tô Miên tình cờ nghe thấy tiếng cười của Giang Thần.
"Anh muốn nuôi không?" Diệp Tô Miên ôm hổ con hỏi Giang Thần.
"... Thôi khỏi." Giang Thần vội xua tay, hổ mẹ này rõ ràng là gửi con cho Diệp Tô Miên mà.
Thấy phản ứng của Giang Thần, Diệp Tô Miên cũng quay đi cười trộm.
Xử lý xong chuyện này, Diệp Tô Miên lập tức lên đường.
Diệp Tô Miên không để xác hổ mẹ ở lại, trực tiếp thu vào không gian.
Giang Thần thấy vậy, cũng biết chuyện không gian của Diệp Tô Miên, không nói gì.
Hổ con thấy hổ mẹ trên mặt đất đột nhiên biến mất, cũng hoảng hốt chạy đi tìm tung tích hổ mẹ.
Tiểu Bạch lúc này lại chạy tới, không biết hai con nhỏ nói gì với nhau.
Hổ con cũng không sốt sắng tìm kiếm nữa, chỉ bám chặt sau lưng Diệp Tô Miên.
Nơi này vẫn không nên ở lại lâu, thế là hai người một mèo một hổ lập tức lên đường.
Lại đi thêm khoảng hai tiếng nữa, hai người cuối cùng cũng đến vùng ngoại ô, đã cách xa những tòa nhà cao tầng rồi.
Nhưng rác rưởi trên đường vẫn rất nhiều, may mà không có rác quá to.
Lúc này trời đã hửng sáng.
"Có xe không?" Giang Thần hỏi Diệp Tô Miên.
"Có."
"Hay là hai ta đi một xe cho đỡ tốn xăng." Giang Thần nói với Diệp Tô Miên.
Diệp Tô Miên suy nghĩ một lát: "Cũng được." Vừa hay cô muốn cho hổ con ăn.
Thế là Giang Thần lấy xe từ trong không gian ra. Xe của Giang Thần cũng là một chiếc xe địa hình. Diệp Tô Miên không chiếm lợi không, cũng góp một phần xăng.
Diệp Tô Miên ngồi ghế phụ chỉ đường, để Tiểu Bạch và hổ con ở ghế sau.
"Đi thêm một đoạn nữa, chúng ta nghỉ một lát ăn cơm nhé."
"Được."
Lái xe ngắt quãng khoảng hơn tiếng, Giang Thần đỗ xe ở một chỗ hơi vắng vẻ.
Giang Thần lấy từ trong không gian ra một hộp cơm tự sôi và một hộp thịt bò.
"Cô ăn một hộp không?" Giang Thần hỏi Diệp Tô Miên.
"Không cần, tôi có." Diệp Tô Miên nói.
Rồi cô xuống xe, ra ghế sau chuẩn bị đồ ăn cho Tiểu Bạch và hổ con.
"Nào, Tiểu Bạch." Diệp Tô Miên chỉ đổ cho Tiểu Bạch một ít pate hạt cho mèo. Có Giang Thần ở đây, cô không thể cho Tiểu Bạch ăn ngon quá, không thể khoe giàu.
Diệp Tô Miên nhìn hổ con, thấy nó đang nhìn mình chằm chằm.
Đôi mắt to long lanh khiến Diệp Tô Miên sắp tan chảy.
"Nào, hổ con, lại đây ăn đi." Diệp Tô Miên chỉ có thể lấy ra hai hộp thịt hộp, cho hổ con ăn tạm, chờ đến căn cứ sẽ cho nó ăn một bữa ra trò.
Có Giang Thần ở bên, cô không thể trực tiếp lấy thịt sống ra được. Tuy đã lộ không gian, nhưng giải thích thế nào về việc không gian của mình có nhiều chức năng như vậy, còn có thể lấy cả thịt sống ra? Đây chẳng phải nói rõ là cô đã tích trữ hàng từ trước khi tận thế sao!
Hổ con kêu một tiếng, rồi lại gần ăn ngấu nghiến.
Có vẻ nó đã đói lâu lắm rồi.
