Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Trùng Sinh Mạt Thế: Dị Năng Sao Chép Vô Hạn > Chương 88

Chương 88

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 88: Tất cả là tại tinh hạch

 

Không chỉ Thiệu Dĩnh, tất cả mọi người xung quanh đều há hốc mồm.

 

Đây là người à?

 

Năng lực phải mạnh cỡ nào mới có thể mấy đòn đánh gục con rắn khổng lồ biến dị chứ?

 

Diệp Tô Miên tháo con dao bên cạnh ba lô xuống.

 

Cô bước về phía con rắn khổng lồ biến dị.

 

Dù con rắn khổng lồ đã ngã xuống, cũng chẳng ai dám bước lên, sợ nó đột nhiên bật dậy.

 

Đi tới bên cạnh đầu con rắn khổng lồ.

 

Diệp Tô Miên còn dùng dị năng hệ lực lượng, dốc toàn lực, cùng với dị năng Lôi hệ cấp mười của mình hỗ trợ.

 

Chém mấy nhát mới tách được đầu con rắn lớn ra.

 

Da rắn này cứng thật!

 

Sau khi chẻ ra, lộ ra một thứ giống như viên đá quý lấp lánh.

 

Đây là tinh hạch của con rắn khổng lồ biến dị này.

 

Con rắn khổng lồ biến dị to như vậy, mà tinh hạch chỉ có chừng này thôi.

 

Chỉ to bằng trứng bồ câu!

 

Lại còn tỏa ra ánh sáng yếu ớt, quả nhiên cấp càng cao, tinh hạch cũng trở nên cao cấp hơn.

 

Bỗng nhiên có một suy nghĩ, rất muốn xem tinh hạch của mình trông như thế nào.

 

Diệp Tô Miên lắc đầu, đây đều là những suy nghĩ kỳ quái gì vậy.

 

Lúc này Thiệu Dĩnh cũng phản ứng lại, dẫn người của căn cứ và đội Hướng Dương tiến về phía Diệp Tô Miên.

 

“Cô bỏ tinh hạch xuống!”

 

Sao Thiệu Dĩnh có thể để tinh hạch cấp cao như vậy ở trong tay Diệp Tô Miên được.

 

Dù là Diệp Tô Miên giết con rắn khổng lồ biến dị, thì cô ta cũng phải cướp lấy, chẳng lẽ cô ta dám một mình chống lại cả căn cứ sao?

 

“Cô nói cái này à?”

 

“Đúng, mau đưa nó cho tôi.” Thiệu Dĩnh xông tới, định giật lấy tinh hạch trong tay Diệp Tô Miên.

 

“A!”

 

Diệp Tô Miên chẳng nương tay, một cước đá văng Thiệu Dĩnh ra.

 

“Cô!” Tiểu đội trưởng của căn cứ sao có thể để con gái của trưởng căn cứ chịu thiệt được.

 

Hắn liền dẫn người vây Diệp Tô Miên và Giang Thần thành một vòng tròn.

 

“Đây là do căn cứ chúng tôi dẫn dắt ra, xin hãy trả lại tinh hạch.” Tiểu đội trưởng nghiêm giọng nói.

 

“Các người đúng là mặt dày, không có họ thì hôm nay các người đều chết ở đây hết.

 

Chỉ có bọn người trong căn cứ các người mới làm ra chuyện như vậy.” Tần Duệ bất bình nói.

 

“Tinh hạch này là của chúng tôi.” Thiệu Dĩnh bò dậy lại tới nói.

 

Tiểu đội trưởng căn cứ dĩ nhiên cũng không muốn tinh hạch cấp cao này rơi vào tay Diệp Tô Miên.

 

Hắn không tin nhiều người như vậy, hai người này còn dám phản kháng.

 

Dị năng cao thì có ích gì, còn dám chống lại căn cứ sao?

 

“Cô nhìn xem cái gì rơi dưới đất kìa.” Diệp Tô Miên chỉ vào chân Thiệu Dĩnh.

 

Thiệu Dĩnh quả thật cúi xuống nhìn mấy lần, phát hiện chẳng có gì, ngoài đất với đá.

 

“Diệp Tô Miên! Mày còn dám lừa tao!”

 

“Không lừa mày đâu, mày xem có phải mặt mày rơi dưới đất không, không nhặt lên còn tưởng mày không cần mặt à.”

 

“Phụt, ha ha ha ha ha.” Tần Duệ đã cười không ngậm được miệng.

 

“Mày!”

 

“Mau đưa tinh hạch ra đây!” Thiệu Dĩnh đã hoàn toàn nổi khùng.

 

“Đám mặt dày các người, đừng có đòi nữa.

 

Con rắn khổng lồ biến dị là do họ đánh chết, các người ngoài chọc giận họ ra chẳng làm được gì.” Tần Duệ đứng bên cạnh nói.

 

“Cái nhà họ Thiệu quản lý căn cứ này, còn phát huy cái tinh thần mặt dày lên rồi.” Người nói là một người đứng cạnh Tần Duệ.

 

Diệp Tô Miên nhìn sang, hình như là người sử dụng dị năng hệ tốc độ.

 

“Tô Miên, mau đưa tinh hạch cho Tiểu Dĩnh, nó nên thuộc về că cứ.”

 

“Mày tính là cọng hành nào chứ!” Diệp Tô Miên nhìn về phía Tống Du.

 

Đúng là không có việc gì còn cố tình tìm sự tồn tại.

 

Tống Du nghe Diệp Tô Miên nói vậy, trong lòng vẫn có cảm giác chênh lệch rất lớn, trước đây Diệp Tô Miên chưa bao giờ nói to với mình như vậy.

 

Nói chuyện đều rất dè dặt.

 

Tiểu Bạch ở bên cạnh cũng có vẻ mặt hóng chuyện, dù sao những người này cũng không đánh lại hai chủ nhân của nó.

 

Thiệu Dĩnh cũng chắc mẩm Diệp Tô Miên dù gan lớn, cũng không dám chống lại căn cứ, huống chi bên cạnh mình còn có đội căn cứ và đội Hướng Dương.

 

Hoàn toàn quên mất lúc nãy nhiều người như vậy còn không đánh lại một con rắn biến dị, mà Diệp Tô Miên và Giang Thần mấy đòn đã đánh gục con rắn.

 

Thiệu Dĩnh lại xông lên.

 

Phát động dị năng hệ thực vật ở giới hạn năng lực của mình, cây cối xung quanh vươn cành lá như nanh vuốt tấn công Diệp Tô Miên.

 

Định cướp lấy tinh hạch trong tay.

 

Diệp Tô Miên nhìn Thiệu Dĩnh lại xông lên.

 

Người này thiếu dây thần kinh à?

 

Lúc nãy mình chưa đá cô ta ra à?

 

Lần này Diệp Tô Miên không đá cô ta ra nữa, mà đấm cho cô ta một cú vào mắt phải.

 

“Tiểu Dĩnh!”

 

“Thiệu tiểu thư!”

 

Tống Du và tiểu đội trưởng căn cứ đều kêu lên kinh hãi, nếu Thiệu Dĩnh có chuyện gì, trưởng căn cứ chắc chắn sẽ không tha cho họ.

 

Thì ra vết thương ở mắt trái của Thiệu Dĩnh còn chưa lành hẳn, dù đã dùng kem nền che đi cũng có thể thấy mơ hồ.

 

Bây giờ càng là vết thương cũ chưa lành, lại thêm vết thương mới.

 

Cú đấm này làm Thiệu Dĩnh choáng váng, trong phút chốc mắt phải của Thiệu Dĩnh đã tím bầm một vòng.

 

Lại còn nằm dưới đất hồi lâu mới hoàn hồn.

 

Tiểu đội trưởng căn cứ cũng không quan tâm nhiều nữa, cầm vũ khí xông lên.

 

Còn Diệp Tô Miên thì một chân giẫm lên người Thiệu Dĩnh.

 

Một cú dẫm này, miệng Thiệu Dĩnh phun ra một ngụm máu tươi, trong miệng lập tức lan tràn mùi tanh của máu.

 

Cảm giác xương sườn của mình sắp bị dẫm gãy đến nơi.

 

Giang Thần thì đánh cho tất cả người của đội căn cứ nằm sõng soài.

 

Tống Du cũng dùng dị năng hệ hỏa tấn công tới, đội căn cứ và Thiệu Dĩnh đều bị thương, nếu mình bình an vô sự trở về, trưởng căn cứ càng không tha cho hắn.

 

Còn chưa kịp giải phóng dị năng, đã bị Giang Thần đánh cho mặt mũi bầm dập, như một cái đầu heo.

 

Nghĩ đến người đàn ông dưới chân mình trước đây đã hại chết Diệp Tô Miên, mỗi cú đấm mỗi cước của Giang Thần đều dùng hết sức lực.

 

Đều muốn một phát kết liễu hắn.

 

Nhưng Giang Thần biết, mối thù này nên để Diệp Tô Miên tự mình báo, tự tay giết hắn!

 

Bây giờ mặt Tống Du nhìn còn buồn cười hơn cả Thiệu Dĩnh.

 

Diệp Tô Miên thấy cái đầu heo của Tống Du, tâm trạng cũng thoải mái hơn nhiều.

 

Chỉ tiếc là bây giờ tổ chức kia còn chưa lộ diện, Diệp Hân Nhiên cũng chưa lộ mặt, nếu không thật sự muốn lập tức giết hắn!

 

Thiệu Dĩnh ngất một lúc lâu, cuối cùng cũng hoàn hồn.

 

Tỉnh dậy, liền thấy Diệp Tô Miên rút dao ra, kề vào cổ mình.

 

Còn có cảm giác rất lạnh.

 

Diệp Tô Miên đứng trên cao nhìn xuống Thiệu Dĩnh dưới chân: “Còn muốn tinh hạch này không?”

 

“Có!” Thiệu Dĩnh vẫn là bộ mặt đó.

 

Cô ta không cam tâm!

 

Chân Diệp Tô Miên càng dẫm mạnh hơn, con dao kề vào cổ Thiệu Dĩnh cũng mạnh thêm vài phần.

 

Đúng là một tên cứng đầu.

 

Cổ Thiệu Dĩnh nhanh chóng chảy máu.

 

Cô ta quả thật hoảng rồi, trong khoảnh khắc này, Thiệu Dĩnh cảm nhận rất rõ, Diệp Tô Miên nhất định sẽ giết cô ta.

 

“Dừng tay! Chúng tôi không cần tinh hạch nữa.” Tống Du nói lắp bắp vội vàng gọi Diệp Tô Miên lại.

 

Lúc nãy bị Giang Thần đánh thành đầu heo, bây giờ nói chuyện còn có chút khó khăn.

 

“Thế à? Thiệu đại tiểu thư!” Chân Diệp Tô Miên lại dùng thêm vài phần lực.

 

Thiệu Dĩnh phun ra một ngụm máu: “Không, không cần nữa!”

 

Bây giờ quan trọng nhất là sống sót!

 

Tuy miệng nói vậy, nhưng lòng hận ý đã lên tới đỉnh điểm!

 

Diệp Tô Miên! Tao sẽ khiến mày chết không toàn thây!

 

Diệp Tô Miên rời chân, dao cũng rút khỏi cổ Thiệu Dĩnh.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn