Chương 11: Bất thường
Thấy nó ngoan ngoãn như vậy, Vân Ương hài lòng gật đầu, lúc đi còn để lại một viên kẹo sữa Thỏ Trắng trên đầu giường nó: "Hôm nay ngoan đấy, thưởng cho em này."
A Dịch thấy viên kẹo thì bực mình: "Em có phải trẻ con đâu."
"Với chị thì em vẫn là trẻ con. Không thích thì thôi!" Vân Ương cười rời đi.
"Em chẳng thèm ăn đâu." A Dịch nói nhỏ, quay mặt đi chỗ khác.
Ba phút sau lại quay đầu lại: "Thưởng cho em, sao em không lấy!" Rồi xé vỏ kẹo, cho cả viên vào miệng.
Vân Ương rửa bát xong, mở ghi chú trên điện thoại xem còn món gì chưa mua, nhưng tin tức hiện ra trên màn hình khiến cô nhíu mày.
"Tàu cá biển X trở về tay không, ô nhiễm trái đất nghiêm trọng khiến nguồn cá cạn kiệt?"
"Phát hiện hàng nghìn con cá voi mắc cạn trên đảo XX, thối rữa bốc mùi gây khó khăn cho ngư dân."
"Rừng Amazon một đêm phát hiện hàng vạn xác động vật bị hút khô máu, có sinh vật bí ẩn tác quái?"
Vân Ương bấm vào video, những bức ảnh rõ nét trên màn hình khiến người xem rùng mình. Vậy ra thời đại Thiên Tai kiếp trước, ngay từ bây giờ đã có dấu hiệu rồi sao?
"Ghê quá, tận thế đến nơi rồi hả?"
"Tận thế tốt quá, cái thế giới chán đời này tao chả muốn sống nữa!"
"Ngày đó mau đến đi, tao mong mai là nó luôn."
"Người ta có 'đèn nháy tháng', tháng nào cũng làm một lần; còn mày là 'đèn nháy năm', năm nào cũng làm một lần. Tám trăm năm trước đã nói trái đất sắp hủy diệt, bây giờ vẫn yên ổn đấy thôi, mau đi ngủ đi."
"Mệt rồi, hủy diệt đi, tao thực sự gồng không nổi nữa."
Vân Ương trả lời trong bài đăng này.
Vân Đoá Trung Ương: "Chuyện chú bé chăn cừu xem nhiều thì mọi người cũng chán, nhưng lỡ lần này là thật thì sao?"
"Mọi người nên tranh thủ dự trữ thêm một ít nhu yếu phẩm ở nhà, dù sao cuối cùng cũng ăn hết, không lãng phí đâu."
@Vân Đoá Trung Ương: "Chính vì mấy người như cô mới gây hoang mang. Cô mua, anh ta mua, giá cả chẳng tăng lên sao? Lòng dạ hiểm độc."
@Vân Đoá Trung Ương: "Sao quản lý mạng không xử lý cái loại ăn nói hàm hồ này!"
@Vân Đoá Trung Ương: "Não tàn hả, mau đi ngủ đi."
"Người ta cũng có nói gì đâu, chuẩn bị thêm đồ có gì sai!"
"Chuẩn rồi, đâu phải dọn sạch kho lúa của cậu đâu."
Vân Ương không ngờ chỉ nhắc một câu như vậy cũng bị gán ghép. Cô quyết định không nói nữa, cô có phải cứu thế chủ đâu, sống tốt cuộc đời mình, sao phải tự rước phiền phức.
"Nói đến chuyện tích trữ đồ, chợ bọn mình xảy ra vụ lớn đấy!"
"Sao cơ?"
"Một cô gái trẻ tới chợ bọn mình mua sắm như xông pha trận mạc. Cả cái chợ đầu mối đó, hàng tồn trong đó bị cô ta mua sạch. Hôm đó tiêu xài của cô ấy ít nhất cũng chục tỷ!"
"Trời ơi, tôi biết chỗ chị nói rồi. Bố mẹ tôi cũng buôn bán ở đó, hôm đó vui quá dẫn tôi và em gái đi ăn một bữa thịnh soạn ăn mừng!"
"Nghĩ kỹ thì thấy ghê, đối chiếu tọa độ nhé: thành phố A, cao một mét sáu, dáng gầy, tóc dài ngang vai?"
"Ồ, cậu biết rõ nhỉ!"
"Hôm đó tôi và bạn học đi mua đồ ở siêu thị, một mình cô ấy gần như dọn sạch kệ hàng. Mấy chục xe đẩy xếp hàng ở quầy thanh toán, cuối cùng quản lý siêu thị phải dành riêng một quầy cho cô ấy."
"Thật vô lý!"
"Chịu thôi, bây giờ thịnh hành viết tiểu thuyết ngay trong bình luận à?"
"Chán chả buồn nói..."
Vân Ương nhìn với vẻ mặt nghiêm trọng. Cô không ngờ có người lại tiết lộ thông tin của mình ở đây.
May là mỗi lần làm việc cô đều bịt kín mít, không để ai thấy mặt mình, nếu không lại tự chuốc họa vào thân.
Việc gì cũng không chịu nổi sự suy luận. Hồi đó xe giao hàng ở chợ trúng thưởng đều đưa thẳng tới xưởng Kim Qua, nếu có kẻ hữu tâm muốn dò hỏi, lập tức tìm ra manh mối.
Trên màn hình, mấy người đó vẫn tiếp tục thảo luận, có người càng hỏi càng hứng thú, thậm chí có tổ chức muốn đi xem thực tế.
Lúc này trang bình luận bị ngắt bởi cuộc gọi đến: "Xin chào cô Vân, hàng cô đặt ở xưởng bọn tôi đã tới, mời cô qua ký nhận."
Vân Ương mặc áo khoác, tiếp tục đội mũ, đeo khẩu trang và kính râm, đặt nhóc con vào không gian, cầm chìa khóa xe định ra ngoài.
Khi ra tới cửa, cô lại quay vào, nhìn cậu bé đang nằm nghỉ trên giường. Nghe tiếng cửa mở, A Dịch quay mặt sang nhìn cô.
Cô cười: "Chị ra ngoài có chút việc, lát về ngay. Em ở nhà nghỉ ngơi nhé."
"Ừm." Cậu đáp lại một tiếng ấm ức. Vân Ương thấy viên kẹo sữa Thỏ Trắng để ở đầu giường đã biến mất, cười rồi quay người đi.
Vừa ngồi lên chiếc xe điện nhỏ định nổ máy, cô phát hiện pin yếu đến mức báo động. Mấy hôm nay cứ chạy không sạc, trụ được tới giờ cũng tốt rồi.
Đường Nhuận Thành cách khu cô không xa lắm, cô liền quét mã một chiếc xe điện chia sẻ rồi đạp tới.
Đến nơi, Từ Thúc đã giúp mấy người kia bốc dỡ hàng. Từng thùng từng thùng đồ được chuyển hết vào kho.
Vân Ương ký tên ngay, đoàn xe mới rời đi.
"Cháu cảm ơn chú Từ." Nói xong, cô lấy từ túi ra năm trăm tệ, đó là tiền mặt cô cố tình mang theo để phòng khi cần.
Từ Thúc đẩy tiền lại: "Chà, chuyện nhỏ thôi, dù sao chú cũng rảnh rỗi."
Rồi ông lại lo lắng nói với Vân Ương: "Buôn bán thực phẩm dạo này khó làm lắm. Chú thấy cháu trữ nhiều hàng, cẩn thận kẻo ế nhé."
Vân Ương sững người: Buôn thực phẩm? Rồi cô cười, cô đang lo chuyện che mắt thiên hạ đây, làm tay buôn thực phẩm cũng tốt.
"Trước khi cháu tới, có mấy cậu thanh niên tới hỏi thăm ở đây làm gì. Chú bảo là buôn bán thực phẩm, có muốn hàng thì đợi chủ tới rồi tính. Đòi lưu số điện thoại thì đứa nào chạy nhanh hơn thỏ." Từ Thúc kể.
Vân Ương trầm xuống: Bọn họ đến còn nhanh hơn cô, không biết lời của chú Từ có đuổi được bọn họ không.
Nhưng hai ngày nữa, xưởng rèn này cũng chẳng dùng được gì nữa. Hàng hóa cô cần đã tích trữ xong, chỉ cần quét hết vào không gian là xong.
Dầu gió, nhang muỗi và thuốc do cậu thanh niên pha chế ở công ty thương mại được gửi đến cùng lúc, đều dỡ hết vào kho.
"Chú Từ, cháu còn mua nhiều thứ online sắp tới dần, phiền chú trông coi thêm."
"Yên tâm, yên tâm." Từ Thúc cười nói.
Tất cả các thùng được xếp gọn gàng một góc kho, vẫn còn hơn nửa kho trống và một xưởng trống bên cạnh, đủ chỗ cho đống đồ mua online.
Ra khỏi xưởng, bụng cô đã réo ầm ĩ. Cô tìm một quán mì, gọi một tô mì bò lớn và ăn.
Điện thoại lại reo, cô lấy ra xem, mắt đỏ hoe. Tên gọi đến chính là Hà Miêu.
Sau khi trọng sinh tỉnh lại, cô cứ mải mê chuẩn bị đồ đạc suốt, suýt quên chuyện phải đích thân xử lý cặp nam nữ chó má đó.
