Chương 14: Di dời trước
Vân Ương trầm ngâm một lát, rồi nghĩ ra thứ họ cần: “Có xe nhà không?”
Chủ cửa hàng mừng rỡ: “Xe nhà tốt quá, có có có.”
“Bây giờ tôi muốn, anh có thể kiếm được không?” Cô hỏi.
Trán chủ cửa hàng đầy mồ hôi, cuống quýt vẫy tay với Vân Ương: “Chị chờ một chút, chờ một chút.” Nói xong liền bắt đầu gọi điện, lúc hỏi ngân sách của Vân Ương, lúc hỏi yêu cầu của cô.
Vân Ương không thiếu tiền, cái gì cũng muốn loại cao cấp nhất. Mỗi lần cô nói một câu, lông mày ông chủ lại càng nhíu chặt hơn.
Cuối cùng ông chủ mới chán nản nói: “Xe nhà chị muốn thì có đấy, nhưng ở thủ đô, dù có kiếm được thì cũng phải ba ngày mới tới.”
Mắt Vân Ương sáng lên: “Xe nhà hiệu gì? Gửi thông số cho tôi, tôi sẽ đi thủ đô tối nay. Không cần lái nó qua đây.”
Chủ cửa hàng vui vẻ nói: “Thế thì tốt quá. Tuy là xe đã qua sử dụng nhưng chưa bao giờ chạy. Anh bạn tôi mua về chỉ để giải trí, hết hứng thì bỏ trong ga ra cho bám bụi thôi.”
“Được, khi tôi tới thủ đô, anh sắp xếp cho chúng tôi gặp mặt giao dịch.” Vân Ương nói xong liền lái xe đi.
Thành phố A cũng là nơi tụ tập của giới nhà giàu, nên xe Vân Ương đỗ trong khu chung cư nhiều nhất cũng chỉ khiến người khác ngoái nhìn. Hơn nữa xe của cô rất đánh lừa, xe chống đạn A8L có ngoại hình hoàn toàn giống A8 thường, nếu không cố tình nói ra thì chẳng ai biết đó là xe chống đạn.
Lái xe về nhà, cô lập tức thu dọn đồ đạc, bỏ hết vào không gian.
A Dịch nghe thấy động tĩnh, ra ngoài thấy cô một bộ dạng hối hả, liền cảnh giác: “Có người đuổi theo à?”
Vân Ương lắc đầu: “Không, chúng ta phải đi rồi.”
Nhìn đồng hồ, bốn giờ chiều. Mùa hè trời tối muộn. Cô bế đứa bé từ trong phòng ra. Đứa bé mở đôi mắt đẹp ra, quan sát bốn phía, rồi há miệng định khóc.
Trẻ hai tháng tuổi hay khóc, phần lớn là do chưa phát triển hoàn thiện đường ruột, gây đầy hơi. Vân Ương đặt nó lên ghế sofa mềm, làm động tác xả hơi cho nó, sau đó dỗ ngủ rồi lại đặt vào phòng.
Hàng hóa trong nhà xưởng tối nay sẽ thu hết vào không gian. Vậy trước khi đi, ăn một bữa ra trò đi.
Cô vào bếp, làm bò cay chua, cà chua trộn đường, bánh chiên, thịt kho tàu, gà xào cay, và nấu một nồi cơm to.
Gà xào cay – A Dịch bị thương, tạm thời không thích hợp ăn đồ cay kích thích vết thương, nên Vân Ương để món đó trước mặt mình.
Cô múc chén cơm bát lớn cho cả hai. Kiếp trước A Dịch tuy gầy nhưng ăn rất khỏe, phần lớn thời gian đều đói. Còn cô sau khi trọng sinh thì khẩu vị và sức lực đều tăng lên không ít.
Hai người ăn uống no say. Vân Ương tự rót cho mình một cốc nước ngọt có ga, còn rót cho cậu ấy một cốc nước lọc.
Nhận ánh mắt oán thương của cậu, cô nói: “Cậu là bệnh nhân, khỏi rồi hãy uống gì tùy thích.”
Chuẩn bị bấy nhiêu đồ ăn đều vào bụng cả hai người. Vân Ương phải mừng là mình dự trữ đủ hàng, nếu không, với tốc độ ăn của hai người họ, e rằng chưa hết đời này lại phải đói.
Ăn xong, Vân Ương rút hết chăn và đệm trong nhà ra mang theo. Trong Thời đại Thiên Tai, những thứ này có thể đổi thành điểm vật tư.
A Dịch nhìn chồng đồ lớn bé trong phòng khách, cau mày: “Nhiều thế này, chúng ta mang đi hết được sao?”
Vừa dứt lời, cậu thấy mấy thứ đó biến mất ngay tại chỗ, liền kinh hãi kéo Vân Ương lùi lại mấy bước.
Vân Ương nhìn vẻ phòng bị của cậu, khua khua cổ tay: “Sức mạnh của công nghệ.”
A Dịch muốn nói gì đó nhưng lại nhịn, nhắm mắt rồi mới nói: “Loại sức mạnh này, ngoài tôi ra, không được nói cho ai cả.”
Vân Ương gật đầu: “Tôi biết. Cậu là người nhà của tôi, mà tôi vẫn chưa biết tên cậu.”
A Dịch nhìn cô: “Tôi tên A Dịch.”
Phải rồi, chính là A Dịch, một sát thủ mười sáu năm sống trên hòn đảo cô độc. Cậu cắt gân tay chân và cắt họng giết người còn thuần thục hơn ăn cơm uống nước. Cậu là công cụ giết người được đào tạo đặc biệt, chỉ cần một cái mã số là đủ.
Nhưng hôm nay, Vân Ương ban cho cậu một cuộc đời mới: “Tôi họ Vân, cậu là em trai tôi. Tôi tên Vân Ương, cậu tên Vân Dịch.”
“Vân Dịch…” A Dịch lặp đi lặp lại cái tên đó, giống như một đứa trẻ nhận được món đồ chơi yêu thích, gật đầu thật mạnh.
Ăn xong, cô chọn ra hai hộp vật tư lớn trong không gian: một hộp thức ăn, một hộp đồ sinh hoạt và thuốc men.
Riêng để một khu vực trong không gian.
Thấy A Dịch vẫn mặc bộ quần áo đã bị thương lần trước, Vân Ương lấy nước ấm, khăn mặt, dùng kéo cắt áo khoác ngoài của cậu, để lộ da thịt bên trong.
A Dịch đỏ mặt: “Chị… chị định làm gì!”
Dù là sống lại lần nữa, cô vẫn bị sự ngượng ngùng của cậu thiếu niên làm bật cười: “Còn định làm gì nữa. Người cậu bẩn sắp thành mốc rồi, tôi lau cho cậu một chút.”
Đoạn cảnh nữ chính nhẹ nhàng lau người cho nam chính trong tiểu thuyết không xuất hiện, vì vảy máu trên người cậu quá dày, tay Vân Ương nặng hơn khá nhiều, lau đến nỗi cậu nhăn nhó kêu la.
“Xong rồi, tự vào nhà tắm xả nước ở chân là được. Quần áo tôi để trên giá trong nhà tắm rồi.” Cô nói.
Khi A Dịch mặc quần áo xong, Vân Ương hơi sững người. Quần áo cô mua cho cậu đã để ở nhà xưởng, bây giờ cậu mặc chính là đồ của Lâm Lục còn để lại nhà.
A Dịch mặc vừa vặn. Thấy cô nhìn chăm chú, cậu nghi hoặc ngắm mình: “Có chỗ nào kỳ không?”
Vân Ương lắc đầu: “Không, đi thôi.”
A Dịch cũng là mục tiêu. Cô dùng mũ, khẩu trang, kính râm, trang bị cho cậu kín mít. Hai người đi thang máy xuống, rồi cô cẩn thận dìu cậu vào xe.
Đứa bé cô luôn để trong không gian.
Khởi động xe, chiếc ô tô lướt ra ngoài, chạy thẳng tới cửa nhà xưởng.
Lúc này trời đã tối, đèn đường sáng lên. Cô đỗ xe trước cổng nhà xưởng.
Xuống xe, lấy từ không gian hai thùng vật tư, nghĩ ngợi rồi lấy thêm một con cua hoàng đế.
“Từ Thúc.” Cô tới phòng bảo vệ, cười gọi.
Từ Thúc đang chuẩn bị nghỉ ngơi, nghe tiếng cô liền vội mở cửa: “Cô Vân, sao cô lại tới đây giờ này?”
Vân Ương cười: “Tối nay có việc, có người tới lấy hàng. Từ Thúc, tối nay chú về trước đi, chúng cháu e là phải làm tới tờ mờ sáng.”
Từ Thúc là người nhiệt tình: “Về gì chứ, tôi ở đây phụ luôn. Việc nặng thì không làm nổi, nhưng khuân vác hòm, bốc dỡ hàng thì không vấn đề gì.”
Vân Ương lắc đầu: “Nhân công đủ rồi ạ. À, cháu cũng chuẩn bị chút quà cho chú. Hải sản này còn sống, chú phải mang về ngay, tốt nhất là ăn với người nhà ngay, không thì chết đi là không ăn được nữa, mà nó cũng khá đắt đấy.”
Từ Thúc: “Trời ơi, cô trẻ này, khách sáo làm gì thế!” Ông nhìn vào hai thùng to Vân Ương chuẩn bị, cùng với một con cua hoàng đế buộc gọn trên đó.
Úi giời ơi, đây chính là hải sản thấy trên mạng, đắt lắm! Một con thế này chắc phải cả nghìn tệ ấy chứ!
