Chương 2: Di sản của người chồng cũ bí ẩn
Vân Ương và Lâm Lục gặp nhau hơi giống phim ngôn tình. Cô là trẻ mồ côi, thời đại học tiết kiệm ăn tiêu và vừa học vừa làm mới dành dụm được tiền mua căn nhà nhỏ này ở thành phố A trước khi giá nhà chưa kịp tăng.
Lâm Lục được cô nhặt được từ bồn hoa trong khu chung cư vào một đêm mưa. Theo lẽ thường, người lạ thì không nên dẫn về nhà, nhưng anh ta đẹp trai quá, ngay cả minh tinh truyền hình cũng không sánh bằng.
Thêm nữa, lúc đó Vân Ương luôn nghĩ đến việc mua tinh trùng để thụ tinh nhân tạo, sinh một đứa con của riêng mình. Từ nhỏ đã là trẻ mồ côi, cô quá cô đơn và cô tịch.
Sau khi Lâm Lục được Vân Ương nhặt về nhà, không hiểu sao anh mất trí nhớ, nhưng lại rất thông minh, việc gì nhìn một lần là biết. Ở cùng anh, Vân Ương không còn lo chuyện tiền bạc. Anh học lập trình xong, mỗi ngày nhận việc riêng cũng đủ bằng một tháng lương của cô.
Hai người sống hạnh phúc như vợ chồng son. Rồi một ngày, anh biến mất, lặng lẽ ra đi, không mang theo gì trong nhà. Vân Ương ngồi ở nhà đợi anh ba ngày, đến ngày thứ tư cô đã bừng tỉnh: hai mươi năm trước cô đều sống một mình, Lâm Lục chỉ là một khúc nhạc nhỏ trong đời cô. Đã quen cô đơn thì hãy tận hưởng cô đơn.
Nhưng tháng thứ hai, cô bị ốm nghén nặng, đến khi đi khám vì nôn mửa mới phát hiện ra sinh linh nhỏ trong bụng.
Vốn định một mình nuôi nó lớn, nhưng sau đó thiên tai ập đến...
Vân Ương nhìn người đó: “10 tỷ? Ông chắc chứ?”
“Đúng!” Người đó gật đầu, lời nói chắc nịch.
Cô biết Lâm Lục rất thông minh, nhưng không ngờ anh kiếm được nhiều tiền đến vậy. 10 tỷ đủ để cô và nhóc con ngồi ăn chờ chết, mấy chục kiếp cũng không tiêu hết.
“Tôi muốn thanh toán ngay.” Cô có rất nhiều chỗ cần dùng tiền, tốt nhất là tiền có mặt ngay lập tức. Nếu qua bảy ngày, thì cho cô 10 tỷ cũng chẳng còn ý nghĩa gì.
“Cái này có hơi khó... Cô biết đấy, chuyển tiền từ nước ngoài về nội địa không thể cho phép một lần với số lượng lớn như vậy...”
“Vậy tôi không bán nữa.” Vân Ương dứt khoát.
Người đó cuống lên: “Bà Vân, xin chờ một chút.” Sau đó đi ra ngoài gọi điện thoại. Chưa đầy nửa tiếng, thẻ ngân hàng của Vân Ương nhận được liên tiếp mấy chục tin nhắn, đều là các khoản chuyển tiền vài trăm triệu. Cuối cùng cô kiểm tra số dư, là 10 tỷ cộng với 30 vạn tiền tiết kiệm của mình. Cô lập tức kinh ngạc, nhìn dãy số không dài, có lẽ cả đời này cũng không tiêu hết!
Trước đây lúc nào cũng thấy thiếu tiền, bây giờ lại có nỗi lo tiêu không hết.
“Đây là tiền chuyển từ mấy chục tài khoản ở nội địa của chủ tịch chúng tôi. Cô Vân, xin ký tên.”
Vân Ương nhanh gọn ký tên. Hai người đó vứt lại đồ và phóng đi rất nhanh.
Ngoài một đống tài liệu, còn có một cái hộp mỏng, kích cỡ như lá bài, vỏ được làm bằng một loại kim loại mờ. Vân Ương cầm nó trong tay, vỏ bỗng lóe lên một lớp ánh sáng xanh nhạt, sau đó xuất hiện một trang xác thực vân tay. Cô ấn dấu vân tay lên, rồi đến xác thực mống mắt, cuối cùng còn xác thực sinh học. Xác thực sinh học là kiểm tra mùi khoang miệng và nhịp tim của người dùng để phòng bị uy hiếp, có thể nói là giám sát rất kỹ lưỡng.
Sau khi xác thực xong, hộp kim loại mở ra. Bên trong đựng một tấm thẻ màu da với các ký hiệu hình học màu xanh lam u tối?
Đây là cái gì? Vân Ương hoang mang.
Cô đặt nó trên tay, tỉ mỉ nghiên cứu, sau đó tấm thẻ màu da ấy hoàn toàn khớp với da cổ tay cô, giống như vốn dĩ đã là da của cô. Trên cổ tay hiện lên hình hình học màu xanh lam đó.
Ngay khi thẻ và da trùng khớp, Vân Ương thấy một thanh tải trên cổ tay, từ 1% đến 50% rồi 100%, ý gì đây?
Sau đó, trước mắt cô bỗng mở ra một hình khối dài khoảng 163 mét, rộng 143 mét, cao 163 mét (PS: Đừng hỏi vì sao tôi nhìn chính xác thế, tôi biết là được rồi.), diện tích mặt bằng chừng ba sân bóng đá.
Đây là... không gian? Não Vân Ương bỗng hiện ra từ này.
Cô bình tĩnh một lúc, rồi thử đưa tay sờ tài liệu trên bàn, trong lòng động một cái, tài liệu lập tức lơ lửng trong không gian.
“Rơi xuống!” Tài liệu theo tiếng gọi rơi xuống, rơi vào không gian kim loại phát ra ánh sáng xanh lam.
Thật sự là không gian!
Lòng Vân Ương phấn chấn lạ thường. Đối với thế giới tận thế do thiên tai, có không gian đồng nghĩa với việc đặt tính mạng của cô và nhóc con vào vô số lớp bảo đảm.
Nghĩ đến kiếp trước, một tay bế con, một tay mang theo vật tư hạn chế di chuyển, mồ hôi đầy đầu, phổi như muốn nổ tung vì đau, cô rùng mình.
Cô không khỏi tự hỏi, chồng cũ của cô, Lâm Lục, rốt cuộc là người thế nào!
Trước đây biết anh thông minh và lợi hại, nhưng không ngờ lợi hại đến vậy, giờ đây thậm chí còn phát triển ra thứ này, lại còn khóa kỹ lưỡng trong hộp kim loại giao cho cô chờ cô kích hoạt.
Tiếc thay người thông minh tuyệt đỉnh như vậy, đến trong đời cô đột ngột, rồi biến mất không rõ nguyên do, lần nữa có tin tức về anh thì đã âm dương cách biệt.
Có chút khó chịu, nhưng dù sao cũng đã trải qua hai kiếp, nên buông bỏ thì đã buông bỏ từ lâu, ít nhất món quà tuyệt vời nhất anh để lại cho cô chính là nhóc con.
Suy nghĩ của cô lại trở về không gian.
Nếu vật chết có thể vào, thì vật sống thì sao?
Để kiểm chứng suy luận này, Vân Ương không chần chừ một lúc nào, bế nhóc con xuống chợ dưới khu nhà, cố tình mua một con gà sống về. Về nhà, cô đóng cửa, đặt Náo Náo lại lên giường, ý niệm động một cái, con gà trên tay lập tức vào không gian và ở trạng thái lơ lửng ban đầu. Ý niệm lại động một cái, khi rơi xuống, con gà vẫn giữ nguyên tư thế lúc vào không gian, bất động như một vật chết. Khoảng mười phút sau, Vân Ương mới lấy con gà ra. Nó vẫn giữ nguyên tư thế trước khi vào không gian, trong phòng nó tung tăng chạy nhảy, tiếng gáy oang oang. Vân Ương trầm ngâm, có vẻ không gian chỉ khiến sinh vật sống ở trong một không gian ổn định, nơi đây không có thời gian trôi qua, như bị lãng quên bởi quy luật vũ trụ.
Vân Ương sau đó không chịu bỏ cuộc, liên tục thử vài lần đều như vậy, lúc này mới xác nhận sự thật.
Có không gian, 10 tỷ trong thẻ ngân hàng của Vân Ương mới có thể phát huy tác dụng một trăm phần trăm. Nếu không, dù tiền nhiều, vật tư nhiều, cũng cần một nơi rộng rãi để cất giữ, sơ sẩy sẽ rơi vào mắt kẻ có ý đồ, đến lúc thiên tai thiếu ăn thiếu mặc, sẽ thành kho lương của kẻ khác.
Nếu nói nơi an toàn nhất sau thiên tai chính là thủ đô, tương lai cũng sẽ xây khu an toàn quanh thủ đô rồi dần phát triển thành căn cứ. Nơi đây quân đội đóng giữ nghiêm ngặt, là nơi trật tự và trị an an toàn nhất thời đại thiên tai.
Chính phủ Tung Của luôn chiến đấu vì nhân loại đến giây phút cuối cùng. Khi thiên tai và quái vật ập đến, quân lính luôn xông lên hàng đầu.
Vì vậy, Vân Ương quyết định, sau khi trữ đầy vật tư vào không gian, cô sẽ đưa nhóc con đi máy bay, ngay trước thời điểm thiên tai ập đến, chuyển vào khu bảo hộ của chính phủ.
Tại sao không đến thủ đô rồi tích trữ?
Dù gì cô quen thuộc thành phố A hơn thủ đô nhiều. Thời gian hiện tại là quý giá nhất, cô không muốn lãng phí một giây một phút nào.
Kiếp trước, vì tìm kiếm nhóc con, cô phải lăn lộn giữa các căn cứ nhỏ, đã thấy quá nhiều mặt tối. Chỉ có chính phủ mới là cái nôi hy vọng của nhân loại. Kiếp này, cô sẽ đưa nhóc con đến đầu quân ngay từ đầu.
