Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế: Trọng Sinh Trước Bảy Ngày, Ta Tiêu Hết Trăm Tỷ > Chương 81

Chương 81

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 81 có bản audio.

Chương 81: Nhà thi đấu thể thao

 

Ba chiếc xuồng máy nhờ hỏa lực mạnh mẽ đã an toàn trở về nhà thi đấu thể thao. Khi vừa lên bờ, người đàn ông cao lớn dẫn đầu nói gì đó qua bộ đàm, nhanh chóng có các y tá và hộ lý mặc áo blouse trắng khiêng cáng ra, đưa Trâu Ngữ đã hôn mê do mất máu quá nhiều vào bên trong để cấp cứu.

 

Nhà thi đấu thể thao nằm ở nơi cao nhất thủ đô, nhưng vẫn bị ngập đến tầng một. Vân Ương thấy bên trong có rất nhiều máy bơm nước hoạt động cùng lúc, không ngừng bơm nước ứ đọng ra ngoài. Nhà thi đấu đã được cải tạo, trên mái vòm cứ năm mươi mét lại có một tháp canh để giám sát và quan sát động tĩnh trên mặt nước, phòng ngừa cuộc tấn công bất ngờ của Bát Xúc Thú.

 

Vân Ương và mấy người theo sau ba người Hạ Trường Uyên vào bên trong. Nhà thi đấu chật kín người, họ chỉ im lặng co rúm trong góc, mắt không chớp nhìn về phía cửa chính. Khi Vân Ương và mọi người bước vào, hầu như tất cả ánh mắt trong nhà đều háo hức nhìn sang, nhưng phát hiện ra là bọn họ thì lại thất vọng cúi mắt xuống. Điều này rất dễ đoán: Bát Xúc Thú xuất hiện đột ngột, người dân trong thành tứ tán chạy trốn, hoặc bị truy sát mà lạc mất người thân. Quân đội xuất quân mong muốn cứu được nhiều người hơn nữa trong thành phố, nên mỗi khi có một đội quay về, mọi người lại hy vọng đấy là người thân của mình được cứu về.

 

Hồng Khiết tạm thời giao Vân Ương cho người điều phối trong nhà thi đấu sắp xếp, rồi nhìn chỗ phồng lên trước ngực Vân Ương, tò mò hỏi: “Trong lòng chị ôm cái gì thế?” Vân Ương kéo khóa áo khoác ra trước mặt cô ấy, để lộ ra đôi mắt xanh lá đang chớp chớp của Bé tò mò nhìn xung quanh.

 

Hồng Khiết không thể tin nổi: “Nó… nó vừa nãy vẫn luôn ở trong lòng chị sao?” Vân Ương kéo khóa lên một chút: “Đúng vậy.” Hồng Khiết nhìn lại hai người Vân Ương và A Dịch, có thể trong tình huống nguy cấp như vậy mà vẫn bình an vô sự mang theo đứa bé rút lui toàn thân, vừa có phần may mắn, nhưng thực lực cũng nghịch thiên rồi.

 

Khoan đã, Tung Của quản lý súng ống nghiêm ngặt như vậy, sao hai người họ lại có được! Hồng Khiết giấu mặt không lộ, giao người cho nhân viên điều phối rồi lập tức tìm Hạ Trường Uyên báo cáo tình hình. Lưu Lãng bên cạnh vừa nãy cũng ở trên xuồng máy, tuy không cùng một chiếc với Hạ Trường Uyên và Hồng Khiết, nhưng cũng thấy cảnh hai người Vân Ương và A Dịch cầm súng máy chiến đấu ác liệt với quái vật.

 

“Đúng vậy, sở hữu súng trái phép bị bắt phải ngồi tù, sao họ lại…” Ký ức của Hạ Trường Uyên siêu việt, nhìn thấy dáng vẻ của Vân Ương liền nhớ đến vụ việc mà ông cụ nhà mình từng sai anh đi giải quyết. “Alan của Úy Lam Khoa Kỹ để lại cho cô ấy tài sản thừa kế cả trăm tỷ, muốn mua gì mà chẳng được.” Hạ Trường Uyên lạnh nhạt nói một câu.

 

Lưu Lãng và Hồng Khiết đều kinh ngạc: “Cô ấy… cô ấy chính là…” Hiện tại kẻ thù của nhân loại đang trước mắt, Hạ Trường Uyên lười quản chuyện riêng của người khác, việc cô ấy có sở hữu súng trái phép hay không là việc cảnh sát điều tra, không cùng một hệ thống với bọn họ là quân nhân. Việc của quân nhân là cứu thêm nhiều người sống sót. Hiện tại vành đai một thủ đô đã quét sạch được hai khu an toàn, một là tòa nhà tổng hành dinh chính phủ, và còn lại là nhà thi đấu thể thao đang tiếp nhận dân thường này.

 

Cả thủ đô có hơn hai mươi triệu người, nhưng số người được cứu đến nhà thi đấu và các khu vực cộng lại chưa tới năm triệu. Một nửa số người mất tích bị Bát Xúc Thú ăn thịt, còn phần lớn người sống sót hẳn đã tìm chỗ trốn. Nếu không nỗ lực tìm kiếm thêm, những người trốn tránh cũng không trụ được vài ngày, hoặc chết đói, hoặc bị Bát Xúc Thú tìm ra ăn thịt.

 

Vào thời điểm sinh tử của nhân loại, giết sạch lũ Bát Xúc Thú tràn ngập khắp nơi mới là việc chính đáng, chuyện nguồn gốc vũ khí có chính quy hay không bây giờ không phải lúc bàn. Chỉ cần nòng súng không nhắm vào con người là được. Hạ Trường Uyên chợt nhớ ra điều gì, hỏi: “À, lệnh chiêu binh thế nào rồi?” Hồng Khiết cau mày nói: “Không khả quan lắm, mọi người có tinh thần rất cao, nhưng thể lực quá kém, mười người chỉ có ba bốn người qua được bài kiểm tra.”

 

Bắt những người lao động văn phòng từng sống trong xã hội văn minh, đi làm theo quỹ đạo hai điểm một đường, lâm thời ra chiến trường đối phó Bát Xúc Thú khác nào đòi mạng họ. Một khẩu súng máy ít nhất cũng nặng mười mấy đến hơn hai mươi cân, ôm mà đi đã đủ mệt, đừng nói vừa đánh vừa lùi. “Hiện tại chính phủ đang ra sức đào tạo nhân viên cứu hộ tạm thời, chắc sẽ sớm thấy hiệu quả thôi, vì những người sống sót khác trong thành không còn nhiều thời gian chờ chúng ta.” Hồng Khiết nói.

 

Lúc này có một thanh niên mặc đồ chiến đấu rằn ri bước tới, chào theo nghi thức quân đội với Hạ Trường Uyên: “Chỉ huy, ngoài cửa có người tìm anh.” Hạ Trường Uyên đứng thẳng người, khẽ gật đầu: “Ai thế?” “Anh ấy nói là Tần Triều Nguyên.” “Không gặp.” Hạ Trường Uyên từ chối ngay. Lưu Lãng nhắc nhở một câu: “Đội trưởng, vẫn nên gặp đi, nếu không ba phần vật tư chúng ta khó lòng đòi nhà họ Tần. Xăng dầu mà xuồng máy tiêu hao đều là vật tư chiến lược, dùng một lít là mất một lít, lần sau cấp trên phân bổ xuống có thể còn ít hơn, không thể chịu thiệt được!” Hạ Trường Uyên bực mình gật đầu: “Cho cậu ta vào.”

 

Tần Triều Nguyên là một người đàn ông bụng phệ, cười lên trông như Phật Di Lặc, thường hay nói “hòa khí sinh tài”, nhưng chuyện bẩn thỉu sau lưng làm thì vô số kể. Lúc này thấy Hạ Trường Uyên, ông ta không kịp cười, vội hỏi: “Chỉ huy Hạ, lần này anh em đi ra ngoài có tìm thấy con trai tôi không?” Hạ Trường Uyên tiếc nuối lắc đầu: “Thật ngại quá, ông Tần, theo địa chỉ và phương vị ông cung cấp, lúc chúng tôi đến thì Quảng trường Thiên Đạt đã thành hang ổ của quái vật, căn bản không lại gần được.” Tần Triều Nguyên mặt biến sắc: “Không thể nào! Thằng Duyệt Dương phát tin cho tôi bảo nó đã tìm được chỗ an toàn trốn rồi, chỉ chờ tôi tìm người đến cứu.” Nói xong, ngẩng đầu nhìn Hạ Trường Uyên với ánh mắt sắc lẹm: “Các anh thậm chí còn không thử đã quay về, bây giờ dùng mấy lời này để lừa tôi!”

 

Hạ Trường Uyên cũng không còn giữ vẻ mặt dễ chịu: “Quảng trường Thiên Đạt là nơi thấp nhất toàn thủ đô. Lúc chúng tôi đến, nước đã ngập tới tầng bốn. Cái trung tâm thương mại đó tổng cộng có sáu tầng. Nếu xông vào, người của chúng tôi sẽ chết hết bên trong. Mạng con ông là mạng, mạng lính của chúng tôi không phải mạng à?” Tần Triều Nguyên đưa ngón tay mập mạp chỉ thẳng vào mặt Hạ Trường Uyên: “Nếu không làm được, thì ông đã có thể từ chối ngay từ đầu rồi!” Hạ Trường Uyên cười lạnh, đáp trả: “Từ chối có ích không? Ông đã luồn lọt gây áp lực lên tôi suốt là để có ngày hôm nay. Đi trước tôi cũng đã nói rõ: tận lực mà làm, chứ không phải đi chết thay cho con ông.”

 

Nghĩ đến bối cảnh của Hạ Trường Uyên, Tần Triều Nguyên tức run cả người nhưng không dám cứng đối, quay người định đi. Lưu Lãng còn nhắc theo phía sau: “Ông Tần, ba phần vật tư đã hứa, bao giờ thì giao đây?”

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn