Chương 89: Thời gian mẹ con bên Bé
Đóng cửa phòng ngủ chính, cô đi sang phòng ngủ phụ bên cạnh. Phòng ngủ phụ được trang trí theo phong cách đơn giản đen trắng, là phòng ngủ của một cậu bé.
Vì rời đi vội vã, nên chăn ga vẫn còn đó, nhưng căn phòng không thể ở được nữa. Bọ cánh cứng nhiều màu thích đẻ trứng ở những nơi không có người, lúc này trên giường và chăn đều có những con sâu béo trắng đang bò.
Các phòng khác cũng như vậy, đặc biệt là chiếc giường ở phòng kia có viền da bò thật, những con sâu và bọ cánh cứng nhiều màu bám đầy trên mỗi chỗ da.
Vân Ương tìm một vòng, cuối cùng tìm được một chiếc ghế sofa trẻ em bằng da nhân tạo trong góc để tạm dừng chân.
Mưa bên ngoài vẫn ào ào rơi, cả khu chung cư như một hang ma quái đang há miệng rộng bị Bát Xúc Thú khống chế, thu hút từng đàn người đến chịu chết.
May mà máy bộ đàm được bọc kín không bị nước vào, vẫn dùng được. Cô mở máy, chỉnh tần số: “Tôi là Vân Ương, mọi người ổn chứ?”
Một khoảng im lặng...
Vân Ương tạm thời đặt máy bộ đàm sang một bên, tìm phòng tắm ở tầng hai, dùng nước nóng và chậu trong không gian tắm qua một lượt, thay quần áo khô, vứt hết quần áo giày ướt vào không gian, dùng khăn khô lau tóc đang nhỏ nước, lúc này cô mới như sống lại.
Cô ngồi trên sofa mở máy bộ đàm, sau tiếng rè rè của dòng điện, một giọng nam trầm ổn vang lên: “Tôi là Hạ Trường Uyên, lần thống kê đầu tiên số người sống sót là hai mươi hai người, bao gồm Trương Thắng, Ngô Ưu, Lưu Lãng, A Dịch, Vân Ương, Hồng Khiết...”
“Lần giải cứu này độ khó tăng lên, xin mọi người tạm thời trú ẩn ở các khu vực khác nhau, duy trì liên lạc vô tuyến.”
Những người cầm máy bộ đàm lòng nặng trĩu buồn bã, đội lúc ra có ba mươi sáu người, chỉ một buổi sáng đã chết mười bốn người.
Vân Ương từ trong không gian bế Bé ra, lúc này cũng đến giờ Bé bú sữa. Đứa bé tuy ghét cái nôi trong không gian, nhưng vì mẹ và cậu quá bận, không thể ở bên nó cả ngày, nên nó cũng dần chấp nhận ở trong không gian.
Bé thức dậy sớm, ngồi trong nôi chơi đồ chơi nhỏ Vân Ương chuẩn bị cho nó, dáng vẻ ngoan ngoãn vô cùng.
Cảm nhận được vòng tay của Vân Ương, lập tức vui mừng múa tay múa chân, đưa khuôn mặt nhỏ ra muốn áp má với Vân Ương.
Lòng Vân Ương đã mềm nhũn từ lâu, cô ôm nó vào lòng cho bú sữa, Bé một tay cầm bình sữa một tay còn nắm tay cô, sợ bị cô bỏ vào không gian lần nữa.
Vân Ương áp trán vào con nói: “Bé, đợi con lớn thêm một chút, khi căn cứ thủ đô an toàn, mẹ sẽ cho con ra ngoài sống nhé.”
Có con rồi, người mẹ nào cũng muốn dành những điều tốt đẹp nhất trên thế giới cho con. Giờ bên ngoài quái vật hoành hành, con người đấu đá lẫn nhau, chẳng có chỗ nào là tổ ấm vui vẻ, chỉ có không gian mà bố Bé để lại cho mẹ con cô mới là nơi an toàn tuyệt đối.
Nhưng Bé là con người, không thể suốt ngày nuôi nó trong môi trường chân không, nuôi nó không biết thế sự, sau này trong thế giới người ăn người quái vật ăn người này chỉ hại nó mà thôi.
Kiếp trước, Bé và cô nương tựa nhau sống ở căn cứ, nó thông minh vô cùng, giỏi lợi dụng mọi tài nguyên khiến mẹ con họ sống sung túc. Đó là khoảng thời gian vui vẻ nhất trong đời cô, có con là đủ.
Nhưng kiếp này cô đã có lá bài tẩy, không muốn Bé phải đối mặt với bất kỳ tổn thương tiềm tàng nào.
“Bé à, mẹ phải làm sao với con đây!” Vân Ương thở dài, hôn lên mái tóc mềm mại của nó.
Mưa càng lúc càng lớn, Vân Ương thấy nước đọng đã ngập đến tầng hai của biệt thự, sắp sửa lan rộng.
Cô đeo ba lô đồ, ôm Bé lên tầng ba. Trong lòng Vân Ương, Bé vui vẻ không ngừng vỗ tay nhỏ, Bé rất thích động tác Vân Ương và A Dịch ôm nó đi lại chơi đùa.
Cô ôm Bé chặt hơn, nhẹ nhàng bước lên tầng ba.
Biệt thự có tổng cộng năm tầng, hai tầng hầm và ba tầng trên mặt đất, vậy nên tầng ba đã là tầng trên cùng.
Tầng ba có lẽ ít khi có người lên, bên trong bày biện đơn giản, chỉ có một bàn trà và ghế sofa nhung san hô, một căn phòng được đập thông thành phòng thay đồ hơn một trăm mét vuông.
Vân Ương ôm Bé đến xem, phòng thay đồ có khá nhiều quần áo, xuân hạ thu đông cả người lớn trẻ em đều có, riêng chủ nhà nữ đã chiếm một nửa chỗ, bên trong toàn áo lông thú thượng hạng.
Khu trang sức còn khủng hơn, kim cương to bằng trứng bồ câu, lam ngọc hồng ngọc, trang sức phỉ thúy và đồ vàng đủ kiểu dáng khiến người hoa mắt.
Cô nói có tiền sướng thật!
Còn tiền của cô đều dùng để tích trữ vật tư rồi, túi xách hiệu và trang sức đá quý cô chẳng mua cái nào.
Vân Ương không quên mình chỉ mượn ở tạm đây thôi, khi nước rút, thủ đô thu hồi lại đất, chủ nhà sẽ phải dọn về.
Vậy nên cô không động ý xấu với đồ trong đó, không hỏi mà lấy là ăn trộm. Nếu muốn, hiện tại một bao gạo mười kg trong không gian của cô trên thị trường có thể đổi hết những thứ này.
Chẹp chẹp, tận thế rồi còn gì thực tế hơn lương thực no bụng.
Mắt Bé không chớp nhìn chằm chằm vào mấy món trang sức lấp lánh, Vân Ương lấy cái trống nhỏ ra dụ nó, cuối cùng cũng chuyển hướng nhìn của nó.
Vân Ương nằm trên ghế sofa, dùng thân mình tạo thành một vòng cung, đặt Bé vào trong vòng cung chơi.
Bé sáu tháng đã có thể ngồi vững, cúi đầu chơi cái trống nhỏ trong tay, thỉnh thoảng quay lại nhìn Vân Ương, như sợ cô lại đột nhiên rời đi.
Vân Ương hơi chạnh lòng, dùng tay nắm bàn chân nhỏ của Bé: “Mẹ không đi, mẹ ở với con.”
Đứa bé như hiểu được, cuối cùng yên tâm chơi đồ chơi của mình.
Mùi sữa thơm trên người Bé luôn khiến cô mê mẩn như một bà cô kỳ quái, cô thực sự yêu con mình biết bao!
Bụng cô kêu òng ọc, Vân Ương từ trong không gian lấy ra xiên bát bát kê, mở một lon Sprite, vừa cay đến xì xà xì xụp vừa ăn rất đã, còn không quên dùng lon Sprite cụng ly với bình sữa của Bé, khiến Bé ngơ ngác.
Mẹ con hai người hòa thuận, thời gian riêng tư hiếm hoi, dù là trong trạng thái đang làm nhiệm vụ.
“Rắc rắc...” Khi Vân Ương ăn no uống say đang ợ thì truyền đến tiếng động sột soạt.
Âm thanh phát ra từ trần nhà trên đầu cô, trước đó Vân Ương tưởng là chuột gây ra.
Nhưng tiếng rắc rắc không ngừng, còn có tiếng túi ni lông phát ra. Tiếng động không lớn, nhưng trong không gian chỉ có một mình Vân Ương thì có chút đáng sợ.
Có người! Vân Ương lập tức cảnh giác, nhẹ nhàng dỗ Bé rồi đặt vào không gian, xóa sạch mọi dấu vết Bé đã xuất hiện trong phòng.
Người đó lên đó bằng cách nào? Hay là phía trên còn có một gác xép?
Vân Ương tìm quanh, phát hiện ở hành lang nhà vệ sinh tầng ba có một cái vòng được buộc bằng dây thừng gai. Cô với tay kéo mạnh cái vòng, trần nhà hành lang lập tức rơi xuống một cái thang.
Vân Ương theo thang leo lên, thấy chính là một người béo miệng nhồi đầy khoai tây chiên đang há hốc mồm nhìn mình...
