Chương 9: A Dịch tỉnh dậy
Điện thoại lại reo: “Chào cô Vân, đồ giao nhanh cô đặt đã tới, tôi gõ cửa nhà cô nhưng không ai mở.”
Vân Ương lập tức khởi động xe điện: “Đợi tôi mười phút, tôi về ngay.”
Khi xe về tới nhà, đã có mấy nhân viên giao hàng chất cả đống hộp đựng đồ ăn đầy hành lang, may là lúc này đang rạng sáng ai cũng ngủ, nếu không chắc đã gây náo loạn.
Vân Ương dìu A Dịch lên thang máy, nhân viên giao hàng trong hành lang thấy cô cuối cùng cũng thở phào, vội bước tới: “Cô Vân…”
Vân Ương nở nụ cười áy náy: “Chờ chút nhé, em trai tôi say rượu, tôi để nó vào phòng trước.”
Cô dìu anh vào phòng ngủ phụ đặt nằm xuống, rồi ra ngoài ký nhận mấy đơn hàng. Nhân viên giao hàng khiêng từng thùng vào nhà cho cô.
Đợi họ đi rồi, Vân Ương lập tức bỏ hết đồ vào không gian.
Cô bế bé con từ không gian ra, lau người cho nó, nghĩ tới dáng vẻ già dặn sau này của nó, trong lòng càng mong nó mau lớn.
Đặt bé con lên giường lớn của mình, cô cầm tủ thuốc gia đình vào phòng ngủ phụ, dùng kéo cắt áo của A Dịch. Bụng phẳng và ngực không có vết thương, vậy chỉ có thể là lưng.
Cô dùng sức lật người anh lại, quả nhiên trên lưng có một vết thương sâu tới xương do dao nhọn cứa, máu tươi đã nhuộm đỏ ga giường.
Vân Ương lập tức dùng cồn y tế sát trùng mép vết thương, rắc bột cầm máu lên trên.
Không phải không muốn đưa anh tới bệnh viện, mà cô từng nghe A Dịch nói về tổ chức mang tên “Đảo” này – thế lực chằng chịt, có chi nhánh ở nhiều nước, chuyên làm nhiệm vụ ám sát.
Trường hợp của anh chắc hẳn là sau khi ám sát mục tiêu thành công thì bị vứt bỏ, cũng là sát thủ xuất thân từ Đảo, vì giết người diệt khẩu che mắt thiên hạ mà muốn trừ khử anh cho xong.
Lúc này các bệnh viện ở thành phố A hẳn có tai mắt của bọn chúng, đến bệnh viện mới thực sự là đường chết.
Vân Ương lập tức đứng dậy tìm kim chỉ dưới bàn trà ở phòng khách, nhúng vào cồn y tế để sát trùng. Điều kiện có hạn, vết thương của anh rách quá lớn, không khâu lại thì chẳng những lâu lành mà còn có thể bị hoại tử.
Cô cuối cùng cũng biết vết sẹo dữ tợn trên lưng anh kiếp trước từ đâu mà có. Không thể đến bệnh viện, thì anh đã vượt qua ở góc khuất nào vậy?
Thể chất của A Dịch khác người thường ở chỗ tốc độ hồi phục cực nhanh, nhưng cơn đau tại thời điểm bị thương vẫn giống như người bình thường.
Cô tìm một cái khăn cuộn lại cho anh ngậm trong miệng, để tránh lúc khâu đau dữ dội cắn vào cuống lưỡi. Ở đây không có thuốc tê, đành phải khâu sống, cái đau khi kim chỉ xuyên qua da thịt chỉ nghĩ thôi đã khiến cô dựng tóc gáy.
“A Dịch, chị đang cứu em, lúc khâu vết thương dù có đau thế nào cũng phải nhịn, chị không hại em đâu.” Cô khẽ nói bên tai anh.
Kiếp trước, sau khi cô cứu anh về, có nửa năm anh luôn đề phòng cô, nhưng khi người ngoài bắt nạt cô, anh lại lao ra bảo vệ.
Đó là một thứ tình cảm mâu thuẫn: muốn tới gần, lại sợ bị tổn thương. Anh luôn sống trong hòn đảo cô lập, tiếp nhận huấn luyện và tư tưởng chỉ có hoàn thành nhiệm vụ và giết chết đối thủ mới nhận được phần thưởng vật chất sinh tồn.
Hành động của Vân Ương: cứu anh mà không cần báo đáp, là hành động khó hiểu nhất trong mười sáu năm tư tưởng sát thủ của anh, nhưng lại không nhịn được mà chìm đắm trong cảm giác được quan tâm, được yêu thương này.
Mãi tới khi hai người trải qua thêm mấy chuyện sinh tử, tình cảm chị em mới vững chắc, ba năm sau sống nương tựa nhau.
Vân Ương cũng không loại trừ việc ban đầu cô có thành phần dời tình cảm lên A Dịch. A Dịch có khuôn mặt thanh tú tuấn lãng, hoàn toàn là hình dáng cô tưởng tượng khi con trai mình lớn lên.
Kim chỉ khâu chăn xuyên qua da thịt, khiến A Dịch đau đến căng cứng người. Bàn tay ấm áp của Vân Ương ấn lên vai anh: “Đừng sợ, chị đang cứu em, bọn chúng không tìm thấy em đâu, em rất an toàn rồi, nhịn một chút được không?”
Có lẽ sự an ủi của cô có tác dụng, thân thể A Dịch thả lỏng hơn, nhưng vẫn hôn mê trong tiềm thức, cho tới khi cô khâu xong mũi cuối cùng, lại dùng cồn sát trùng vết thương rồi dùng gạc băng lại.
Sau khi làm xong, trán A Dịch lấm tấm mồ hôi, Vân Ương dùng khăn ướt lau sạch cho anh, tìm một tấm chăn mỏng đắp lên lưng. Lúc này vì vết thương anh chỉ có thể nằm sấp.
Vân Ương lập tức vào phòng tắm rửa nhanh như chiến đấu, mặc quần áo xong, nhìn đồng hồ đã là bốn giờ sáng, trời sắp sáng mất rồi.
Đang định ngủ, lại có điện thoại: “A lô, cô Vân, tôm hùm đất của cô đã làm xong, tới lấy hàng nhé!”
Vân Ương bất đắc dĩ, đành phải đặt bé con vào không gian, khóa cửa rồi lại xuống lầu lái xe điện tới tiệm tôm hùm.
Thanh toán xong tiền còn lại, bà chủ đặc biệt dùng xe tải thùng của tiệm chở hàng, giao thẳng tới nhà.
Vui vẻ trao đổi phương thức liên lạc với Vân Ương, nói lần sau có nhu cầu cứ trực tiếp tìm họ, số lượng lớn sẽ có giá ưu đãi.
Vân Ương cười giả lả đáp lời, cuối cùng đưa được người đi.
Cô bận cả một đêm, lại đặt cho mình một cái báo thức, lúc này mí mắt đã sụp xuống không nhấc lên nổi. Cho con bú sữa xong, thay tã rồi đặt nó bên cạnh giường, ngửi mùi sữa thơm của con, một phút sau đã chìm vào giấc mơ.
Lần nữa tỉnh dậy đã gần trưa, tiếng em bé khóc ọ ẹ đánh thức cô. Cô cho con bú, thay tã nhưng nó vẫn không ngủ, tiếp tục ọ ẹ, mặt đỏ bừng, hình như rất khó chịu.
“Làm sao thế con?” Vân Ương vội cởi áo con ra xem xét cơ thể nhỏ nhắn.
Trắng trẻo mềm mại, không có vấn đề gì!
Đầy hơi! Vân Ương nghĩ tới điều này, con đã bước vào tháng thứ hai, là giai đoạn dễ đầy hơi nhất. Kiếp trước đối mặt với tình huống này cô chỉ biết luống cuống, nhưng giờ cô mở điện thoại, tìm video bài tập xả hơi rồi học theo.
Xoa bụng, ấn chân một lúc, con liên tiếp đánh vài cái rắm, rồi mới ngủ ngon lành.
Vân Ương yêu quý không rời tay ôm con vào lòng, hôn lên bộ quần áo nhỏ của nó. Không có cách nào, sợ vi khuẩn người lớn lây cho con, mặt và tay nhỏ cô không dám chạm.
Vừa lúc cô đặt con xuống giường, bên giường kế vọng ra tiếng vật nặng rơi xuống sàn.
A Dịch tỉnh rồi!
Mắt Vân Ương ánh lên niềm vui, vội qua phòng bên xem anh.
A Dịch quả thực đã tỉnh, nhưng vừa tỉnh thấy mình ở chỗ lạ lập tức cảnh giác, vì giãy giụa mà vết thương sau lưng truyền tới cơn đau dữ dội khiến mặt anh trắng bệch như phủ phấn, mồ hôi to bằng hạt đậu lăn dài xuống, vết thương Vân Ương vừa khâu cũng lại rỉ máu thấm đỏ băng gạc.
“Ê ê ê, đừng cử động!” Vân Ương sợ hãi vội chạy tới ấn anh xuống.
A Dịch theo phản xạ định rút dao găm từ tay áo ra phòng thân, nhưng trận chiến hôm qua quá thảm liệt, hơn mười người vây đánh một mình anh, khiến anh đã dùng hết mọi lá bài tẩy.
Né được chết thoát thân đã là chuyện phi thường khó tin rồi!
Vân Ương thấy lòng phòng bị của anh giống hệt kiếp trước, cẩn thận đưa tay sang, anh liên tục phòng bị lùi lại, cho tới khi chạm mép giường không còn đường lui.
