Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế: Trọng Sinh Trước Bảy Ngày, Ta Tiêu Hết Trăm Tỷ > Chương 96

Chương 96

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 96 có bản audio.

Chương 96: Mày muốn chết không?

 

Chu Phong hài lòng với hiệu ứng mình gây ra, đắc ý nhìn về phía A Dịch, nhưng liền bị hắn dùng nòng súng đen ngòm chĩa vào trán: "Mày muốn chết không?"

 

Giọng A Dịch nhẹ nhàng hỏi, nếu Vân Ương quen thuộc với A Dịch mà có mặt ở đây, nhất định biết lúc này hắn đang giận đến tột cùng.

 

A Dịch có một đặc điểm: càng giận thì giọng càng nhẹ nhàng, nhưng mức độ tàn nhẫn khi ra tay lại càng cao.

 

Trước đây trên đảo hoang, không ai dám khiêu khích uy nghiêm của A Dịch. Thân là sát thủ số một đứng đầu, hắn có quá nhiều vinh quang. Kẻ nào dám gây chuyện dưới tay hắn, xác chết sớm đã bị hắn ném xuống biển, bị đám cá mập thường trú quanh đảo chờ cho ăn xơi tái.

 

Nhưng Chu Phong không biết điều đó. Gã nhà giàu mới nổi nhờ khai thác than đá đã quen với thái độ cao ngạo dùng tiền đè người. Thấy A Dịch vừa rồi làm mình mất mặt, gã càng gào thét đe dọa dữ dội hơn.

 

"Mày đừng quên thân phận của mình! Mày là đội cứu hộ chính thức, bọn tao đóng thuế thì tụi mày phải làm tròn nghĩa vụ!"

 

"Đừng tưởng khoác bộ đồ này lên là quên mình là chó rồi nhé! Là chó phục vụ bọn tao, những kẻ quyền quý này đấy!"

 

"Tao nói cho mày biết, tốt nhất nên biết điều, nếu không tao sẽ khiếu nại lên trạm giám sát, cho mày ăn không hết gói mang đi!"

 

"Tao có người trên, mày động vào tao thử xem! Nào nào, đầu của ông đây này, có giỏi thì mày nổ súng bắn vỡ nó đi!"

 

Lưu Lãng vì bị mấy con Bát Xúc Thú tấn công, lúc này cánh tay trái đang chảy máu ròng ròng, ống chân phải cong vẹo một cách kỳ dị. Nếu không có A Dịch cứu, chắc giờ anh ta cũng trở thành một trong những xác khô kia.

 

Lúc này nhìn cảnh A Dịch và người sống sót Chu Phong đối đầu, Lưu Lãng không nhịn được lên tiếng: "A Dịch, anh... anh bình tĩnh chút!"

 

Chu Phong thật sự đã chọc nhầm người. Lưu Lãng mới là nhân viên cứu hộ chính quy của chính phủ, còn A Dịch thì không!

 

Về A Dịch, ngay cả đội trưởng cũng dặn anh ta phải cẩn thận, ý là A Dịch không phải hạng vừa, ai biết hắn sẽ làm ra chuyện gì.

 

Tiếng mô tô nước từ xa vọng lại gần, có thể thấy là thấy ánh sáng ở đây nên đang lái tới.

 

Tiếng mưa và nước đọng va vào tường xung quanh càng thêm dữ dội, không ít xúc tu nhô lên khỏi mặt nước, muốn săn mồi trên du thuyền.

 

A Dịch lên đạn cho khẩu súng lục. Chu Phong đang chửi rủa bỗng im bặt, nuốt nước bọt một cách khó khăn.

 

"Đi." A Dịch dùng súng chĩa vào đầu hắn, ra hiệu hắn đi về phía cửa lớn.

 

Chu Phong cuối cùng cũng cảm thấy sợ: "Mày, mày muốn làm gì?"

 

A Dịch lười để ý, giơ chân dài đạp thẳng một cước. Chu Phong loạng choạng, quán tính khiến hắn chạy vọt về trước mấy mét mới đứng vững.

 

"Mày, mày định làm gì? Tao là công dân Tung Của, giết người là phạm pháp!" Chu Phóng hét lên vẻ ngoài mạnh mẽ nhưng trong lòng yếu đuối, ánh mắt nhìn về phía những người khác, hy vọng dư luận sẽ đè bẹp A Dịch không dám hành động.

 

Nhưng những người khác thấy A Dịch tàn bạo và cứng rắn như vậy, căn bản không dám đối diện với Chu Phong, sợ rước họa vào thân.

 

A Dịch cười lạnh bên tai Chu Phong: "Mày là, tao không phải..."

 

Chu Phong còn chưa hiểu ý câu nói, đã bị họng súng chĩa vào trán đẩy đi thêm vài bước, ngày càng gần cửa lớn của biệt thự.

 

Chu Phong sợ rồi, không dám nói nữa, dùng ánh mắt van xin nhìn A Dịch: "Cầu xin anh, tha... tha cho tôi, anh muốn gì tôi cũng cho."

 

A Dịch nở nụ cười lạnh lẽo trên mặt, rõ ràng hắn chẳng muốn gì, chỉ muốn dùng mạng Chu Phong làm mồi nhử cho Bát Xúc Thú để chị gái hắn có thể an toàn vào được.

 

"A Dịch, anh định làm gì!" Lưu Lãng ở bên cạnh cũng nhận ra hắn không ổn, nhưng không thể ngăn cản, vì thương thế quá nặng, nói chuyện cũng thấy phổi như đang nhảy múa trên lưỡi dao.

 

A Dịch mở cửa kính cường lực của ban công, nước đã ngập đến đầu gối người. Tiếng mô tô nước ngày càng gần, kèm theo tiếng Bát Xúc Thú bơi đuổi theo cũng càng ngày càng lớn.

 

Chu Phong sợ đến mặt không còn chút máu, suýt quỳ xuống lạy A Dịch.

 

Những người sống sót còn lại cũng mặt tái mét nhìn cảnh này. Lúc này trên mặt A Dịch cuối cùng cũng lộ ra ý cười, vì mô tô nước của Vân Ương đã ngày càng gần, gần đến mức A Dịch có thể thấy Vân Ương đeo kính bảo hộ trên xe.

 

"A Dịch!" Vân Ương cũng kinh ngạc vui mừng vì thật sự gặp được em ở đây.

 

A Dịch kéo Chu Phong né vào trong, mô tô nước chở Vân Ương và Đường Viên lao thẳng vào trong nhà.

 

Bát Xúc Thú vẫn đuổi theo chúng cũng lao theo. A Dịch tiếp tục cầm súng buộc Chu Phong lùi về phía cửa kính tầng hai.

 

Chu Phong kinh hoàng, mắt mở to van xin A Dịch: "Tha, tha cho tôi!"

 

"Đoàng" một tiếng, A Dịch mặt lạnh nổ súng. Trên trán Chu Phong lập tức xuất hiện một vết thương nổ tung, mắt mở to không thể tin nổi. Thi thể bị A Dịch đá một cước bay ra xa hai mét, rơi xuống mặt nước.

 

Nghe tiếng động, Bát Xúc Thú lập tức dùng xúc tu quấn lấy thi thể Chu Phong. A Dịch nhanh chóng khóa lại cửa ban công, tắt đèn pin.

 

Nhờ ánh trăng, có thể thấy mặt nước ngoài ban công xuất hiện những xoáy nước và bọt nước khổng lồ. Bát Xúc Thú tranh giành thức ăn cuộn xúc tu thành một quả cầu to, trông vừa kinh dị vừa ghê tởm.

 

Đường Viên từ mô tô nước bước xuống, nhìn A Dịch máu lạnh tàn nhẫn như vậy, không khỏi nuốt nước bọt, nhìn Vân Ương: "Cô em, cậu ấy... cậu ấy là em trai cô à?"

 

Vân Ương gật đầu, xuống mô tô nước, kéo A Dịch ra xem xét một lượt, quan tâm hỏi: "Không bị thương chứ?"

 

A Dịch lắc đầu, khiến Đường Viên đứng phía sau trợn tròn mắt: Cô em biết không, hay là không thấy em trai mình vừa giết một mạng người để làm mồi nhử cho cô ấy vào à!

 

Ờ... mặc dù bản thân mình cũng được lợi! Nhưng hắn... hắn giết người rồi đấy!

 

Vân Ương đương nhiên thấy tình huống này, và cũng nghĩ đến. Nếu đặt mình vào vị trí A Dịch, trong hoàn cảnh tương tự, cô chắc chắn cũng sẽ làm quyết định giống vậy.

 

Cô không thể là thánh mẫu hay cứu thế chủ, trơ mắt nhìn A Dịch chết. Nhất định phải lợi dụng mọi tài nguyên có thể, bất chấp thủ đoạn để giúp em giành lấy cơ hội sống.

 

Sự ngầm hiểu trong tận thế kiếp trước khiến hai chị em hiểu nhau rất sâu.

 

A Dịch dẫn Vân Ương và Đường Viên lên sảnh tầng ba của những người sống sót. Những người khác đều sợ hãi nhìn A Dịch, chắc là hành động vừa rồi của hắn đã dọa vỡ mật bọn họ.

 

Không nói nhiều đã nổ súng giết người, rốt cuộc đây là nhân viên cứu hộ do chính phủ phái tới, hay là người đưa họ xuống âm phủ đây?

 

Lưu Lãng bị thương ở tầng ba nhìn A Dịch dẫn Vân Ương và Đường Viên lên, không khỏi nín thở nhìn phía sau hắn: "Người vừa rồi đâu?"

 

Một số người sống sót định mách tội, bị bạn bè bên cạnh kéo lại, ra hiệu im miệng.

 

A Dịch nói thẳng: "Chết rồi."

 

Lưu Lãng trợn mắt: "Anh..."

 

Lúc này Vân Ương đeo ba lô bước tới bên cạnh Lưu Lãng: "Im đi, đừng nói!"

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi