**Chương 16: Nổi Giận Đuổi Lũ Hút Máu**
Phàn Lâm cúp máy, mím chặt môi, đạp ga một cái, rẽ qua hai con phố, vài phút sau đã lái xe tải đến cổng khu chung cư chờ.
Chẳng bao lâu, mấy người kia vui vẻ đi ra.
Thấy họ đang ngó nghiêng tìm người, Phàn Lâm kìm nén xung động muốn rút dao, ngồi trên xe tải bóp còi.
Đợi họ nhìn sang, cô mới xuống xe.
“Sao chị lái xe tải đến đón bọn em?” Phàn Siêu không thèm gọi chị, lập tức tỏ vẻ không hài lòng.
Phàn Chí Thông cũng đen mặt: “Lâm à, bố mày đâu sao không lái xe tới?”
Bà nội Phàn và chị dâu thứ hai cũng không vui: “Bắt bọn này ngồi xe tải đi ăn ngoài, thành ra cái gì thế này.”
Nhưng Phàn Lâm như không nghe thấy, nhanh nhẹn mở cửa thùng xe phía sau, mặt vô cảm nói: “Phía trước chỉ ngồi được hai người, ai muốn ngồi thùng xe?”
Chỉ có mỗi chiếc xe này, muốn đi ăn thì lên.
Không muốn đi? Ấy không phải không muốn, chỉ là họ thấy ngồi xe tải không đủ sang.
Nhưng lại tiếc tiền túi bắt taxi đi theo, thế thì đành ngồi xe tải thôi.
Cả nhà ca thán, cuối cùng vẫn lên xe.
Bà nội Phàn là gia chủ, bà ngồi ghế lái là đương nhiên; em dâu thứ hai Chu Diễm Bình mặc váy khó leo lên thùng xe, nên cũng ngồi ghế lái.
Được rồi, quý bà ưu tiên.
Hai cha con bực tức đầy bụng, đành chui vào thùng xe ngồi.
“Lâm à, sao con lái xe tải thế, xe này nhà mình mua à?” Chu Diễm Bình vừa lên xe đã hỏi.
Ngồi xe tải đi ăn tuy không sang, nhưng nếu có xe tải thì chứng tỏ nhà anh cả có thêm đường làm ăn, may ra có thể giúp đỡ nhà mình.
Phàn Lâm nén sát khí trong lòng, giọng đều đều đáp: “Cuối tuần cháu chở hàng thuê, kiếm thêm tiền tiêu vặt.”
“Hả? Một sinh viên đi chở hàng á?” Chu Diễm Bình ngạc nhiên pha chút hả hê.
Con trai bà học hết cấp hai chẳng xong, cháu gái lại đỗ vào trường đại học tốt nhất Nam Thị, nhưng đỗ đại học thì đã sao, bây giờ chẳng phải vẫn làm cái việc mất mặt này sao.
Bà nội Phàn cau mày: “Học nhiều có ích gì, việc như thế này thằng em còn chẳng thèm làm.”
Trừ phi là xe tải của nhà.
Con trai cả bỏ nhiều tiền nuôi một đứa con gái không đáng.
Nuôi lớn cũng là người nhà người ta.
Chẳng bằng giúp đỡ cháu trai ruột, như thế về già cũng có nhiều người dựa.
Phàn Lâm đánh vô lăng, rẽ vào đường vành đai cao tốc, cười khẩy trả lời bà: “Hơn thằng Phàn Siêu suốt ngày ở nhà chơi game thì vẫn tốt chán, chí ít cháu vừa học vừa tự kiếm tiền chi tiêu.”
Lời châm chọc này khiến hai mẹ chồng nàng dâu đều biến sắc.
“Em mày còn nhỏ…”
Phàn Lâm cắt ngang lời bà không khách khí: “Cũng chỉ nhỏ hơn cháu vài tháng thôi.”
“Thằng Siêu không có bằng cấp, khó xin việc.” Chu Diễm Bình gân cổ: “Bảo bố mày kiếm cho em mày một chỗ làm tốt trong thành phố chắc cũng không khó lắm nhỉ?”
“Hê hê! Bố cháu mà có năng lực ấy thì đã chẳng phải chạy xe công nghệ rồi, thím hai đùa vui nhỉ.”
Đã biết không có bằng cấp khó xin việc, lại còn chê cháu gái học vô dụng?
Đôi mẹ chồng nàng dâu này đúng là một giuộc.
Hút máu nghiện rồi, còn muốn nhà chúng nó lo tương lai cho thằng Phàn Siêu.
Kỳ quặc đến mức nói chuyện với họ cũng là sỉ nhục IQ của mình.
Kiếp trước cô quá ngu ngốc, bị PUA, chẳng nhìn ra những người máu mủ ruột rà này đầy toan tính.
Từng trải qua thế giới tận thế người ăn thịt người mới biết, có những kẻ, không phải đến tận thế mới ăn thịt người.
Suốt dọc đường cô đều lạnh mặt, bà nội Phàn không phải không nhận ra.
Trước đây cháu gái chưa từng nói chuyện như vậy, dù không vui cũng phần lớn là im lặng, hôm nay như ăn phải thuốc nổ, nói gì cũng sặc mùi thuốc súng.
Chẳng lẽ vì sắp có bão, tụi nó không vui khi bà lên thành phố?
Nhưng bà không lên thì tiền mua điện thoại mới cho thằng cháu cả làm sao mà xin của thằng cả được.
Bà phải lên xin thêm tiền cho thằng cháu cả tiêu, nếu không thì uổng.
Quan hệ căng thẳng khó xin tiền, bà cụ trong lòng không vui, nhưng vẫn nhịn sự bất kính của cháu gái, lại ra hiệu cho con dâu thứ hai đừng nói nhiều.
Phóng như bay ra khỏi khu nội thành, hai mẹ chồng nàng dâu mới thấy không ổn.
“Sao lại đi đường này? Bố con định ăn ở nhà hàng đồng quê hả?”
Cả tháng đi xe khách qua đường này một lần, họ đương nhiên nhận ra, đây là hướng về huyện Tân.
“Ừm.”
Phàn Lâm mặt vô cảm đáp một tiếng, không thêm một lời nào.
17:53, Phàn Chí Minh liên tục xem thông báo từ trung tâm cảnh báo, đứng ở lối vào đường cao tốc chờ xe tải của con gái đến.
Thấy con trai cả chờ ở đây, bà nội Phàn hơi bất ngờ: “A Minh, con định dẫn mẹ đi ăn ở đâu thế?,”
Dùng lý do ra ngoài ăn để lừa người rời khỏi chung cư là chủ ý của con gái, dựa vào sự hiểu biết về gia đình, Phàn Chí Minh cũng biết cách này có hiệu quả.
Bây giờ xem ra hiệu quả thật đấy.
Cả khu chung cư đang hoang mang, họ thì coi như không thấy, còn tích cực mơ tưởng ăn tiệc.
“Lên xe con trước đã.” Phàn Chí Minh mở cửa xe giục mẹ lên.
Đợi Phàn Chí Thông và Phàn Siêu từ thùng xe tải nhảy xuống, thì không dễ lừa như vậy.
Vừa thấy biển báo đường họ đã biết mình đang ở đâu.
“Anh cả, anh định làm gì?” Phàn Chí Thông tức giận: “Chúng em cả người đến rồi, cửa còn chưa vào đã bắt về? Anh có ý gì?”
“Bắt chúng tôi về?” Bà nội Phàn và Chu Diễm Bình đã lên xe kêu lên không tin nổi.
Lập tức tức giận định xuống xe lí luận.
“Không muốn chết thì cút hết cho tao!”
Phàn Lâm gầm lên một tiếng, làm tất cả chấn động.
Hai mẹ chồng nàng dâu muốn xuống xe đều khựng người, không hiểu sao cô đột nhiên mất lịch sự gào thét như vậy.
Phàn Lâm một tay cầm một con dao bầu, cả người đầy sát khí bước tới: “Không có thời gian nói nhảm với các người, cút không? Không cút thì đi chết.”
Mấy chữ cuối cô đỏ mắt gào lên.
Như muốn trút hết oán hận bi phẫn tích tụ trong thế giới tận thế vào giây phút này.
Cô thực sự muốn giết đám người này.
Dù trên đường có xe cộ qua lại.
Cô hung tợn giơ dao chém tới hai cha con đang sững sờ chưa kịp phản ứng.
Phàn Chí Minh biết con gái đang thực sự liều, để xảy ra án mạng ở đây thì không thoát được, gần lối vào cao tốc xe đông người nhiều.
Dù bão sắp đến cũng không thể liều lĩnh.
Anh vội vàng ngăn con gái lại: “Lâm à, đừng làm bậy, bố đưa họ đi ngay, ngay bây giờ.”
Anh cuống quýt quay sang giục em trai và cháu: “Lên xe mau, mau!”
Phàn Siêu bất mãn gào lên: “Có gì mà phải về? Con chưa mua điện thoại mà.”
Nó mới không tin chị họ dám chém nó, điên cái gì, đúng là bệnh.
Phàn Chí Minh nổi khùng, xô thằng cháu một cái mắng: “Điện thoại cái gì, không muốn chết thì mau lên xe.”
Trai luôn thằng cháu vào xe, rồi đẩy luôn thằng em đang càm ràm vào.
“Đừng nói nhảm, ngồi im.” Phàn Chí Minh mặt đen lại gầm lên.
Những người bị nhồi vào xe vừa bực vừa ngơ ngác, la hét phản đối.
Phàn Chí Minh đã lên xe khóa cửa, một cước đạp ga, xe lao vút đi, để lại cô con gái vẫn cầm dao đầy sát khí đứng tại chỗ.
