Chương 48: Thịt, thật nhiều thịt
Cả tầng 16 được dùng làm phim trường, bên trong dựng đủ loại phông nền phong cách khác nhau. Ngoài quần áo dự phòng để chụp ảnh ra thì hầu như chẳng có gì đáng lấy.
Chỉ có điều, mấy bộ quần áo này phần lớn không tiện mặc hàng ngày. Người tòa 8 muốn dùng thì chỉ có thể lấy làm vải vóc về sửa lại.
Dù vậy, chúng vẫn sạch hơn quần áo và vải vóc vớt từ dưới nước.
Ở đây có kha khá nước tinh khiết đóng thùng, khoảng hơn hai mươi thùng. Giấy ăn và giấy cuộn cũng có mấy thùng lớn. Mấy thứ này cô không thiếu nên để lại hết cho tòa 8.
Mấy tầng tiếp theo chẳng có gì bất ngờ, đều là các công ty bình thường. Thứ có thể tìm thấy chỉ là mấy loại đồ ăn vặt quen thuộc với một ít nước và đồ uống.
Một cái rìu, một cái búa lớn, một cái xà beng. Phá nhiều cửa đến nỗi tay cũng mỏi.
Phàn Lâm lên tới tầng 12, cuối cùng cũng tìm được chỗ khiến cô phấn chấn.
Không ngờ ở đây lại có công ty ươm tạo người nổi tiếng trên mạng, cả một tầng là cơ sở ươm tạo của công ty đó.
Người nổi tiếng có phòng livestream riêng. Điểm cuối của người nổi tiếng là livestream bán hàng.
Hàng hóa họ bán đủ thứ. Trong từng phòng livestream, đồ ăn đồ uống đều có cả.
Thậm chí có một phòng livestream chất đầy hàng, toàn là thùng mực ống non Bắc Hải ăn liền. Đây coi như là thịt đấy!
Cô nhìn nhãn sản phẩm: 5 cân một thùng, sản xuất cách đây hơn ba tháng, hạn sử dụng còn hơn tám tháng. Tốt.
Cô thu mười thùng vào không gian riêng, số còn lại để hết cho tòa 8.
Lẩu tự sôi, bún ốc, khoai lang sấy đường phèn, bánh mì xé tay, các loại hạt rang – những thứ này cũng có người bán. Chỉ có điều, trong phòng làm việc không có nhiều hàng như phòng bán mực ống.
Nhưng cũng có vài chục thùng sản phẩm bày sẵn. Lương thực ở tầng 16 đã đủ để họ chạy vài chuyến.
Cô lập tức chạy lên tầng báo cho mọi người.
Mọi người đang lục tung từng phòng làm việc để thu gom lặt vặt. Nghe nói tầng 12 có cả nghìn thùng đồ ăn được, ai nấy lập tức phấn khích.
“Đi, xuống xem nào.”
Mọi người mang theo đống đồ đã thu gom xuống dưới, chỉ có nước là không thể khuân đi ngay.
“Kệ đi, cầm đồ trên tay đã, đi đi đi.”
Người xách tay, người vác vai, ai cũng mang theo một túi rác lớn đựng đồ, hớn hở chạy xuống lầu.
Khi thấy nhiều mực ống ăn liền như vậy, tất cả đều vui mừng khôn xiết.
“Thịt, có thịt để ăn rồi.”
Tuy trong nhà ai cũng dự trữ ít nhiều xúc xích, thịt hun khói hay đồ hộp, nhưng đã ăn hai tháng, dù có tiết kiệm cũng sắp hết.
Có đống mực ống ăn liền khổng lồ này, ít nhất nửa năm tới thường xuyên có thể đỡ thèm.
“Chở một chuyến hàng về trước.”
Trữ Dực Long lập tức quyết định, kẻo có người đến tòa nhà này tìm đồ rồi tranh giành.
Thùng giấy quá tốn diện tích. Mọi người lập tức mở thùng, đổ hết mực ống ra, dùng túi rác lớn đựng. Họ đã thu gom được rất nhiều túi rác, đủ cỡ.
Lẩu tự sôi, bún ốc, bánh mì xé tay cũng không cần thùng, dùng túi rác đựng. Riêng khoai lang sấy và các loại hạt rang khá nặng nên cần giữ thùng giấy.
Mực ống đầy 4 thuyền bơm hơi, lẩu tự sôi và bún ốc cũng cần 4 thuyền bơm hơi.
Bánh mì xé tay không nặng nhưng tốn diện tích, hơn hai trăm thùng cần năm sáu mươi túi rác lớn để đựng. Chất lên thuyền thành đống, phải dùng 3 thuyền mới chở hết, lại phải dùng vải chống thấm bọc quanh cho cố định.
Vì cần người áp tải, không thể chất đầy hết thuyền. Ba xuồng máy chở 10 người kèm theo ít hàng, các thuyền khác chở đầy.
Đồ ở tầng 12 không thể chở hết một lần, ít nhất phải ba bốn chuyến.
Có đồ tốt như vậy đang chờ, dù phải chạy thêm vài chuyến, mọi người cũng vui lòng.
Phàn Lâm và hai anh em họ Trang cùng Ngụy Đông ở lại, những người khác áp tải hàng về.
Vừa mới ăn một bữa lẩu tự sôi xong, Trang Dục Lâm tay cầm mấy con mực ống cố tình để dành làm đồ nhắm.
Vẻ mặt vẫn còn phấn khích: “Cảnh mua sắm không đồng thế này đúng là sướng thật.”
Ngụy Đông và Trang Dục Sơn đều cười toe toét, không ngậm được miệng lại.
“Giá mà có streamer bán dầu gạo thì hoàn hảo, ha ha ha!”
Tuy trong nhà vẫn còn lương thực, nhưng có thêm thì ăn thêm, không cần tiết kiệm há chẳng tốt hơn sao?
Phàn Lâm cũng khá vui. Có vật tư, mọi người sẽ có thêm động lực để bảo vệ an toàn cho tòa 8.
Bốn người khiêng hết nước uống đã thu gom trên các tầng xuống dưới, đóng gói cả quần áo chụp ảnh đủ loại ở tầng 17.
Phía dưới vẫn còn ba tầng chưa quét. Ba người kia không còn hứng thú với những tầng phía trên mà Phàn Lâm đã xem qua.
Họ muốn theo Phàn Lâm xuống lầu mở hộp mù.
Biết đâu lại có bất ngờ lớn.
Phàn Lâm không ý kiến. Dù sao cô cũng đã thu mấy két sắt trong phòng tổng giám đốc cùng một ít rượu thuốc trà đắt tiền, kiếm được chút đồ riêng, cũng đã thỏa mãn.
Con người không thể quá tham lam.
Bốn người tập trung đồ đã thu gom vào một chỗ rồi xuống tầng 11 mở hộp mù.
Tiếc là tầng 11 chẳng có bất ngờ gì lớn, vẫn chỉ là mấy văn phòng công ty bình thường.
Không có nhiều vật tư tích trữ.
Tầng 10 là trụ sở của một công ty bán hàng đa cấp, chuyên phân phối sản phẩm hóa mỹ phẩm gia dụng.
Phàn Lâm từng nghe mẹ nhắc tới công ty này, vì trong khu có người làm đại lý cấp một của họ, thường mời mẹ cô tham gia hoạt động.
Thực ra là muốn lôi kéo mẹ cô cùng làm, tăng thêm tuyến dưới để đẩy doanh số.
Nhưng nhà cô làm ăn truyền thống tử tế, không chấp nhận được mô hình bán hàng của họ, nên từ chối khéo.
Nhưng người làm nghề đó có sự kiên trì phi thường, bị từ chối lần này lần khác vẫn nhiệt tình mời mọc, kiên trì quảng bá sản phẩm và chế độ phúc lợi của công ty.
Chuyện này là lúc mẹ không chịu nổi sự quấy rầy, ở nhà phàn nàn thì cô nghe được.
Thì ra công ty đó ở đây!
Tìm một hồi thì thấy phòng chứa sản phẩm của họ.
Gần trăm mét vuông, bày đủ loại sản phẩm.
Mỹ phẩm, dầu gội sữa tắm, nước giặt, đồ vệ sinh răng miệng, đồ vệ sinh cá nhân... đều có cả.
Trang Dục Lâm thấy có cả thùng bao cao su nguyên thùng thì lần này không còn ngạc nhiên nữa.
“Ổn đấy, chỗ này chắc đủ cho tụi mình tòa 8 dùng năm tám năm nhỉ.” – Ngụy Đông nhìn mấy trăm thùng sản phẩm, vui vẻ nói.
Không phải để ăn, nhưng để dùng.
Chắc chắn phải lấy.
“Đâu có dùng được lâu thế, hết hạn mất.” – Trang Dục Lâm cầm một sản phẩm lên lật xem: “Hạn sử dụng toàn ba năm thôi.”
Phàn Lâm nói: “Thời tận thế rồi, còn quản nó hết hạn hay không. Có cái dùng là tốt rồi, dùng không chết người là được.”
Trang Dục Sơn gật đầu tán thành: “Chuẩn, lại không phải đồ ăn, hết hạn cũng dùng được.”
Công nghiệp ở Nam Thị cơ bản đã bị phá hủy. Muốn khôi phục chẳng biết đến bao giờ.
Nếu chỉ có Nam Thị bị thiên tai hủy hoại nặng như thế, thì tái thiết cũng không khó lắm.
Được cả nước quan tâm, các nơi hỗ trợ, sớm muộn gì cũng có thể phục hồi thịnh vượng.
Nhưng nghe nói cả nước, thậm chí toàn cầu đều bị thiên tai tấn công. Lấy mức độ thảm khốc của Nam Thị ra so sánh, chỉ cần có chút suy nghĩ là biết, muốn tái thiết thành phố, khôi phục năng lực sản xuất, trong vài năm là không thể.
“Thôi, thời tận thế thì đúng là không có điều kiện để kén chọn.” – Trang Dục Lâm nhún vai chấp nhận hiện thực.
Khi xuống đến tầng 9, Phàn Lâm bỗng nghe thấy tiếng người.
Chưa kịp ẩn nấp, cô thấy sáu người đàn ông từ đầu hành lang bước tới.
Hai đội đụng mặt nhau.
