Chương 45: Rời đi
Dưới đất rải rác thi thể, Nam Lê không nhìn ngang nhìn dọc, quay người đi thẳng lên lầu.
Tần Di ôm con quỳ trước thi thể Trương Hành, nghe tiếng bước chân, thẫn thờ ngẩng lên.
Ánh mắt cô ta khẽ co rụt, gắng giữ bình tĩnh nói: “Nam Lê, tôi không trách cô…”
Nam Lê bật cười khẩy, giọng lạnh nhạt: “Cô có trách tôi thì cũng chẳng làm gì được.”
Nói xong, cô không ngoảnh đầu bước vào phòng.
Trong phòng, lửa lò vẫn cháy rực, nhưng vừa mở cửa một lúc, hơi ấm khó khăn lắm mới tích tụ được đã tan biến hết.
Cô cất súng, lấy đinh và búa đưa cho Liên Uyên: “Đi phong kín cửa ra vào tầng dưới lại.”
Để tránh sau này phiền phức hết lần này đến lần khác tìm tới cửa, phiền chết đi được.
Nói xong liền đi thẳng vào nhà vệ sinh.
Trên người chẳng dính chút máu nào, nhưng cô vẫn không nhịn được mà rửa tay thật kỹ ba lần.
Ngẩng đầu lên, nhìn thấy chính mình trong gương, cô khựng lại.
Ánh mắt lạnh lẽo vô hồn, khóe môi thẳng băng, trên mặt không chút cảm xúc, có chút xa lạ.
Dạo này, thỉnh thoảng cô lại mơ thấy chiến trường đẫm máu năm xưa, bên tai không ngừng có người gọi cô là ‘quái vật’.
Cô còn nghe thấy vô số tiếng gào thét reo hò, gọi cô là ‘cỗ máy giết người’, thậm chí cô tận mắt thấy mình cắm dao vào lồng ngực chú Kỳ.
Cô biết mơ là giả, nhưng vẫn bị ảnh hưởng.
Bất lực lắc đầu, lau khô tay rồi đi ra ngoài.
Liên Uyên đã nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ, đứng bên bếp lửa nhìn cô, đưa cho cô một tách trà nóng.
Cô uống hai ngụm, rồi lại chui vào ổ chăn trên ghế sofa.
Lửa cháy đỏ rực, ánh lửa phản chiếu khiến gương mặt cô mềm mại hơn hẳn lúc nãy.
Liên Uyên không biết người khác hiểu thế nào về việc Nam Lê bắn chết Trương Hành, nhưng cậu biết rất rõ, người bị đóng băng mà không chết là kẻ chịu giày vò nhất, cô chỉ là cho anh ta một sự giải thoát.
Đồng thời, phát súng đó cũng là một lời cảnh cáo.
Cô muốn mượn phát súng này để cảnh cáo những kẻ mặt dày như đỉa ngoài kia, người quen cũng giết không tha, đừng hòng dùng ai để uy hiếp cô.
Rõ ràng đã định đóng cửa vào nhà rồi, vậy mà sao lại đột nhiên nổi giận?
Liên Uyên cẩn thận hồi tưởng lại cảnh tượng vừa rồi, dường như sau khi đám người đó gọi cô là ‘quái vật’, ‘kẻ điên giết người’, khí chất của cô liền thay đổi hẳn.
Cậu lặng lẽ nhìn chằm chằm gương mặt cô, trong lòng chợt dâng lên ý nghĩ, thật sự rất muốn biết cô đã trải qua những gì trong quá khứ.
Khẽ nhếch môi, cậu vội nằm xuống đầu kia của ghế sofa, chui vào ổ chăn.
Đường còn dài, sau này có rất nhiều thời gian để tìm hiểu.
Trong không gian tĩnh lặng, lửa lò thỉnh thoảng nổ lách tách.
Nam Lê đột nhiên lên tiếng: “Cậu nói về đội cứu hộ, là thật hay giả?”
“Không biết.” Liên Uyên lập tức hỏi, “Chúng ta qua đó thăm dò một chút?”
“Cậu muốn đi theo đội cứu hộ?” Cô không trả lời mà hỏi ngược lại.
“Tôi chỉ muốn đi theo cô, cô đi đâu tôi đi đó, không có cô tôi sống không nổi.”
Câu trả lời này có thể nói là nịnh nọt cực kỳ.
Nam Lê bất lực, lộ ra biểu cảm như thế này “o_o”.
Nam Lê cũng không biết mình đã ngủ bao lâu, cô bị 2746 gọi dậy điên cuồng.
【Chủ nhân, chủ nhân, nhiệt độ tăng rồi! Tăng rồi! Mau tỉnh dậy đi!】
Cơ thể còn chưa tỉnh táo, ý thức đã lập tức tiến vào không gian, nhìn số liệu trên màn hình khí tượng.
Nhiệt độ ngày thứ bảy quả nhiên đã thay đổi.
Từ -52°C tăng thẳng lên -23°C!
Vậy là sắp tan băng rồi!
Cuối cùng cũng không phải sống trong cảnh băng giá tuyết rơi nữa!
Cô nhảy phắt dậy khỏi ghế sofa, chạy tới bên cửa sổ.
Tuyết không còn to như trước, nhưng vẫn dày đặc che kín tầm mắt.
“Vui vậy sao?” Liên Uyên thấy cô còn chưa kịp mặc áo lông vũ đã hớn hở chạy tới bên cửa sổ, bèn xách áo đi tới.
Vai Nam Lê ấm lên, cô quay đầu định nói chuyện nhiệt độ tăng, nhưng vội phanh lại, nếu cô nói ra chắc chắn sẽ gây nghi ngờ, liền đổi chủ đề, chỉ ra ngoài cửa sổ: “Cậu có thấy tuyết nhỏ hơn không?”
“Hình như cũng hơi nhỏ thật.”
“Ước một điều, hy vọng tuần sau trời ấm lên.” Cô nhìn thế giới trắng xóa ngoài cửa sổ, nở nụ cười đầy hy vọng.
Những ngày băng giá sắp kết thúc, Nam Lê vui vẻ lạ thường, tối đến khi Liên Uyên nấu cơm, Nam Lê đứng ngoài cửa bếp nhìn chằm chằm.
Hôm nay Liên Uyên làm món mạo thái.
Đủ loại gia vị lẩu, xiên que, rau xanh, nấm, khoai tây, ngó sen, giá đỗ, đậu phụ khô, da đậu, bong bóng đậu, cùng với tiết vịt, chả cá, mực nang viên, chả cá ngọt, cuối cùng là thật nhiều thịt bò non, lòng bò và tổ ong bò!
Mạo thái tự làm đúng là nhiều và rẻ, lòng bò và tổ ong mỗi thứ lấy ra hai túi, đều được Liên Uyên nấu chín bỏ vào.
Nước dùng đỏ rực, kèm với đủ loại thịt rau đủ màu sắc, đúng là món ăn kèm cơm thần thánh.
Nam Lê nóng lòng gắp một miếng lòng bò, chấm vào bát dầu ăn rồi đưa lên miệng, cảm giác hạnh phúc như muốn trào ra từ chân tơ kẽ tóc!
Thật ra cô vẫn không hiểu mạo thái và món lẩu cay có gì khác nhau, nhưng đều ngon là được!
Liên Uyên lại dùng lửa nướng riêng cho cô một chiếc đùi gà, khiến Avatar thèm chảy cả nước dãi.
Nam Lê vừa gặm đùi gà, vừa ăn mạo thái, vừa uống sô cô la nóng, lại nghĩ đến cái thời tiết quái quỷ này cuối cùng cũng sắp kết thúc, hạnh phúc đến mức hai mắt lấp lánh!
Dường như cuộc sống nhàm chán bỗng có hy vọng.
Ăn uống no nê, Nam Lê ngồi dậy dựa vào ghế sofa, Liên Uyên vẫn nhanh nhẹn dọn dẹp bàn nhỏ.
Ánh mắt cô dõi theo Liên Uyên di chuyển, chợt nghĩ nếu cứ tiếp tục thế này, cô sẽ bị Liên Uyên nuôi thành phế vật mất.
Bây giờ nói cô há miệng chờ sung cũng không ngoa, nếu Liên Uyên khỏe lại rồi bỏ đi, chẳng phải cô sẽ thành kẻ vô dụng trong cuộc sống sao?
Ý thức nguy cơ mãnh liệt lập tức khiến cô đứng dậy khỏi ghế sofa, nhanh nhẹn dọn dẹp phòng khách, lau bàn, gấp chăn.
Liên Uyên đang rửa bát, chợt thấy Nam Lê nhíu mày làm việc, liền giật mình.
Cậu ôm bát cơm đầy bọt đi ra: “Cô đừng động! Để đó tôi làm!”
Nam Lê liếc cậu một cái: “Rửa bát của cậu đi.”
Liên Uyên mím môi, chợt có linh cảm chẳng lành, chẳng lẽ cậu sắp bị đuổi việc sao?
“Tôi làm sai gì à? Tôi sửa.”
Lúc này Liên Uyên, yếu đuối vô cùng đáng thương.
Lúc này Nam Lê, mơ hồ không biết phải làm sao.
Sao cô làm chút việc cũng không được à?
“Được được được, cậu làm, cậu làm, cậu làm hết đi! Có giỏi thì làm cả đời đừng nghỉ!” Nam Lê tức giận ném cây chổi xuống đất.
Vẻ mặt Liên Uyên lập tức chuyển từ mây mù sang nắng đẹp, vui vẻ quay lại rửa bát, rửa xong lại quét nhà, lau bàn, lau bệ cửa sổ.
Nam Lê cảm thấy đau cả đầu, không hiểu sao Liên Uyên lại thích làm mấy việc nhà này.
Nghĩ đến nghề nghiệp của Liên Uyên, là một nhân viên văn phòng vũ trụ, áp lực thường ngày chắc cũng không nhỏ, dùng việc nhà để giải tỏa áp lực, cũng không phải không hiểu được.
Một tuần sau, nhiệt độ quả nhiên bắt đầu tăng, cảm nhận rõ nhất là buổi sáng thức dậy, mũi không còn bị lạnh đến đau nhức.
Nam Lê nhìn thời tiết tuần tới, chìm vào suy nghĩ.
Bây giờ là -23°C, ngày mai sẽ tăng lên 0°C, băng tuyết tan chảy, tuyết lớn chuyển thành mưa đá, sau đó là nhiệt độ tiếp tục tăng và mưa.
Chỉ là tại sao biểu tượng mưa trên màn hình khí tượng lại màu đỏ?
【2746, đây là biểu tượng mưa cực lớn à?】
【Không phải đâu chủ nhân, đây là biểu tượng mưa lửa.】
Mưa lửa? Lửa gì? Mưa gì?
Nam Lê ngạc nhiên chớp mắt.
【Ý là nhiệt độ nước mưa rất cao, việc nhiệt độ tiếp tục tăng cũng do mưa gây ra.】
Nam Lê sống hai kiếp rồi mà chưa từng nghe đến khái niệm mưa lửa.
Kiếp trước chỉ có mưa lớn kéo dài vài tháng, chứ đâu có mưa lửa gì.
【Nhiệt độ của mưa lửa có thể lên tới bao nhiêu?】
2746 tiếp tục giải thích, 【Cái này không cố định, nhưng sẽ cao hơn nhiệt độ không khí một chút, ví dụ nhiệt độ ngoài trời là ba mươi độ, thì nhiệt độ nước mưa sẽ khoảng bốn mươi độ.】
Nam Lê không khỏi rùng mình, vậy ngoài trời năm mươi độ, nước mưa chẳng phải sẽ lên tới sáu mươi độ sao?
Trực tiếp luộc chín người luôn…
Cô thở dài một hơi, đúng là vừa ra khỏi hố băng, lại rơi vào hố lửa!
Ba ngày sau, nhiệt độ đã từ âm năm sáu mươi độ tăng vọt lên dương mười lăm độ, sự chênh lệch nhiệt độ lớn gây ra thay đổi áp suất không khí, khiến con người khó thở.
Bầu trời trên đầu tối sầm như sắp sập xuống, mưa lớn rơi lộp bộp, thế giới trắng xóa không còn nữa, tuyết dày chất đống đã sớm tan thành nước ngay từ trận mưa đầu tiên.
Nam Lê đứng bên cửa sổ nhìn ra ngoài, mấy ngày nay mực nước liên tục dâng cao, giờ đã lên tới độ cao bảy tầng lầu.
Cô mở cửa sổ, đưa tay ra ngoài, hơi ẩm nóng ập vào mặt, nước mưa rơi trên lòng bàn tay cũng ấm nóng.
Cô đã có quyết định trong lòng, quay người nhìn Liên Uyên phía sau: “Chúng ta rời khỏi đây thôi!”
