Chương 66: Cậu Có Thể Có Chủ Kiến Được Không?
Sáng hôm sau, Nam Lê tắt điều hòa trong khoang, mở cửa sổ cho thoáng khí.
Kéo rèm ra nhìn, hai chiếc du thuyền màu trắng đậu cách đó trăm mét, trên boong có không ít nam thanh nữ tú đang ngồi tán gẫu, thi thoảng lại liếc về phía cô.
Nam Lê nhíu mày, kéo phắt rèm xuống.
Chỉ cần bọn họ đừng bám theo là mọi chuyện đều dễ nói.
Nhìn khuôn mặt vẫn còn đỏ ửng của Liên Uyên, cô bất lực thở dài, nghĩ thầm bữa sáng ăn thanh đạm chút vậy.
Từ không gian lấy ra hai phần cháo kê – sơn dược, bốn cái bánh bao chay thập cẩm, thêm hai quả trứng trà. Hai người lặng lẽ ăn sáng.
Sau bữa ăn, hai người phân công nhau: Liên Uyên dọn bàn, Nam Lê tháo rèm cửa sổ xuống.
Mưa lớn bên ngoài vẫn không ngừng rơi, nhiệt độ đã tăng lên ba mươi tám độ. Nam Lê đưa tay hứng một chút nước mưa.
Những giọt nước ấm chạm vào da, cô thậm chí muốn nhảy xuống nước bơi vài vòng.
Nhưng nghĩ đến những xác người sưng phù, xác động vật, phân và những thứ khác ngâm trong nước, cô lập tức từ bỏ ý định đáng sợ đó.
Chuẩn bị xong, Nam Lê lấy ra mấy tờ bản đồ, vừa nhìn vừa vẽ vẽ sửa sửa.
Ánh mắt Liên Uyên dừng trên người cô khi cô ngồi xếp bằng.
Không còn vẻ hung hăng của ngày hôm qua, lúc này mái tóc đen mềm mại buông xõa, chiếc áo sơ mi trắng rộng thùng thình che đi thân hình mảnh mai.
Những ngón tay thon dài như ngọc cầm bút ký, nhanh chóng phác họa trên giấy trắng. Đôi mày lúc nhíu lại, nhưng nhanh chóng giãn ra, khóe môi nở một nụ cười nhẹ, là niềm vui nho nhỏ khi giải được bài toán khó.
Vì ngồi xếp bằng, quần đùi bị kéo lên, để lộ đôi chân trắng nõn dài miên man.
Vô thức, trong đầu cậu lại hiện lên hình ảnh đêm qua, chân cô gác lên người cậu.
Nam Lê nhanh chóng tính toán xong phương hướng, ngẩng đầu lên, thấy cậu đang thất thần nhìn mình: "Tôi biết tôi đẹp, nhưng cậu cũng không cần nhìn chằm chằm như vậy, nhìn nữa là phải trả tiền đấy."
Liên Uyên vội vàng thu ánh mắt lại, tháo chiếc nhẫn trên cổ xuống: "Ồ... bây giờ không có tiền, vậy tôi tặng vũ khí của tôi cho chị nhé."
Nam Lê nhướng mày, hôm qua dùng thử vũ khí của cậu, cô đã thấy đồ của ngân hà thật lợi hại.
Cô hứng thú: "Cho tôi thì cậu dùng gì?"
"Tôi không cần dùng. Nếu tôi chủ động sử dụng vũ khí, sẽ bị Hội Thợ Săn phát hiện. Nhưng con người trên Trái Đất dùng thì không sao."
Nam Lê nhíu mày: "Sao tôi thấy nhiều điều khoản của ngân hà đều đang bảo vệ Trái Đất chúng tôi vậy?"
"Đúng vậy, vì các người quá nhỏ yếu, mà Lam Tinh lại là con mắt của vũ trụ, có quá nhiều sinh vật ngoài hành tinh thèm muốn nó. Nên trong Công Ước Vũ Trụ có quy định, sinh vật ngoài hành tinh không được sử dụng vũ khí hủy diệt trên Lam Tinh."
Nghe vậy, trong đầu Nam Lê chợt lóe lên điều gì đó.
Sao cô thấy câu này quen quen, hình như đã có ai đó nói với cô rồi.
Cô lắc đầu, gạt đi những nghi hoặc, đưa tay ra: "Vậy tôi chỉ cần khẩu súng hôm qua dùng thôi, còn lại cậu giữ lấy, sau này cậu đi rồi cũng cần có vũ khí bên mình."
"Tôi..." Cậu muốn nói, cậu không muốn đi, nếu có đi cũng sẽ mang theo cô.
Nhưng sợ làm Nam Lê sợ, cũng sợ bị cô mắng là 'đồ ngốc', nên cậu im lặng ngậm miệng.
Vì Liên Uyên nói loại vũ khí này không cần dùng đạn thật, mà dùng ma sát không khí tốc độ cao để tấn công, nên có thể sử dụng vô hạn lần.
Nam Lê cảm thấy đây đúng là bảo bối vô giá!
Cô ôm khẩu súng, mắt sáng rực, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve, cảm giác mát lạnh trơn nhẵn của thân súng làm bằng chất liệu không rõ, sờ vào là biết hàng cao cấp.
Cô vội vàng cất vào không gian, đặt ở vị trí cao nhất trong tủ vũ khí, nâng như nâng trứng!
Sau đó cô cầm tờ bản đồ vừa nãy, móng tay được cắt tỉa gọn gàng chấm lên đó: "Đường lên núi Mông Đồ thật sự bây giờ có bốn lựa chọn, tôi chọn đường thứ hai, cậu chọn đường nào?"
"Tôi nghe theo chị."
"Người trẻ tuổi à, cậu có thể có chủ kiến được không?" Nam Lê sốt ruột trừng mắt nhìn cậu.
Liên Uyên mím môi, giơ tay chỉ vào đường cuối cùng: "Đường thứ tư."
"Được." Nam Lê gật đầu, vung tay về phía trước, hùng hồn hô lớn: "Vậy chọn đường thứ hai, xuất phát!"
Liên Uyên: "..."
Chiếc du thuyền nhỏ màu trắng đột nhiên rời bến.
Đằng xa, những người trên boong thấy thuyền động, lập tức hét lớn: "Chị Nam đi rồi! Mau đuổi theo!"
Nam Lê đang điều khiển du thuyền, thì nghe thấy tiếng động cơ phía sau.
Liên Uyên từ khoang chứa đồ quay lại, nhìn Nam Lê, bình tĩnh nói: "Chị ơi, anh Hàn và mọi người đang đi theo chúng ta."
Nam Lê từ từ nhíu mày.
"Chị ơi, anh Hàn và mọi người cũng đáng thương, đi theo thì đi theo vậy. Chúng ta chỉ cần cẩn thận trong ăn uống sinh hoạt, đừng để họ phát hiện là được. Thật ra cũng không có vấn đề gì lớn."
Nghe vậy, lông mày Nam Lê lập tức nhíu chặt.
Ngày nào cũng phải rón rén như vậy, đây còn chưa phải là chuyện lớn sao?
Ăn ngon mà cũng không được yên tâm thưởng thức, không phải chuyện lớn thì còn gì là chuyện lớn!
Cô giơ tay vỗ lên bảng điều khiển, nhăn nhó khuôn mặt nhỏ nhắn, nhấc chân chạy về phía đuôi thuyền.
Liên Uyên nhìn bóng lưng cô, khóe môi nở một nụ cười đầy ẩn ý.
Sau đó khẽ thở ra một hơi, tay cầm một chiếc ô, tay kia nắm mấy viên đá nhặt được lúc nào không rõ, nhấc chân đi theo.
Nam Lê đứng ở đuôi thuyền, chiếc ô đen lớn che trên đầu.
Cô chống nạnh nhìn chiếc du thuyền lớn cách đó vài chục mét phía sau, hét to: "Hàn Phong! Lăn ra đây!"
Hàn Phong nghe thấy tiếng gọi, vội vàng chạy ra mép boong, vui vẻ vẫy tay với Nam Lê: "Chị Nam Lê! Em đây, em ở đây!"
Nam Lê giật giật khóe mắt: "Đừng đi theo tôi nữa có được không!"
"Chị..." Hàn Phong ấm ức nhìn cô.
Nam Lê đau đầu vô cùng, dù sao con đường này, trận hồng thủy này cũng không phải của nhà cô, chẳng lẽ chỉ mình cô đi được, người khác không đi được?
Liên Uyên đột nhiên đưa mấy viên đá tới.
Nam Lê cầm một viên, ném về phía du thuyền phía sau.
Bịch một tiếng.
Viên đá rơi trúng thân thuyền, không gây ra bất kỳ tổn thương thực tế nào, nhưng lại khiến tất cả mọi người trên boong đều cúi xuống trốn.
Đùa à, chị này là người đã tự tay giết chết Vua Chuột, nếu bị viên đá đó trúng đầu, chẳng phải đầu sẽ thủng một lỗ sao!
Nhưng phải nói rằng, đi theo người như vậy, trong lòng họ rất có cảm giác an toàn.
Nam Lê tức đến mức suýt nhảy dựng lên ở đuôi thuyền, quay người trở về khoang.
Cô đột nhiên tăng tốc độ du thuyền lên mức tối đa, chiếc du thuyền nhỏ lao vút đi trên mặt nước, chỉ để lại một vệt trắng dài phía sau.
Hàn Phong thấy cô muốn bỏ rơi bọn họ, vội vàng cho người đuổi theo.
Dù sao công suất của du thuyền lớn vẫn rất mạnh, không chỉ dễ dàng đuổi kịp mà còn có thể vượt qua.
Nhưng Hàn Phong không dám vượt thuyền.
Nam Lê điều khiển tay lái, trực tiếp quay đầu, du thuyền nhỏ nhờ kích thước nhỏ nên cực kỳ linh hoạt, vì vậy lại một lần nữa bỏ xa chiếc đuôi phía sau.
Nhưng không lâu sau, Hàn Phong và mọi người lại đuổi kịp.
Cuối cùng Nam Lê ngồi phịch xuống ghế lái, uể oải nhìn Liên Uyên: "Nếu tôi cho nổ du thuyền của họ, chắc sẽ có nhiều người mắng tôi vô nhân tính lắm nhỉ."
Liên Uyên thành thật gật đầu.
Nam Lê úp mặt vào lòng bàn tay: "Tôi chỉ nói vậy thôi, tôi cũng không đến mức tàn nhẫn như thế. Cậu đi nói với họ, giữ khoảng cách năm trăm mét, họ muốn đi theo thì đi theo, chỉ cần đừng làm phiền cuộc sống của tôi, đừng làm phiền tôi ăn cơm là được!"
Liên Uyên mỉm cười, đôi mắt cong thành hình trăng khuyết đẹp mắt, tốt, không cho Hàn Phong đến gần là cậu yên tâm.
"Vâng, chị ơi, em đi ngay đây."
