Chương 75: Vào Thành
Tào Lâm, lão đại của bến tàu số ba, đột nhiên bạo bệnh qua đời. Quan Sơn thuận lý thành chương trở thành người tạm quyền ở đây.
Lính gác bắt đầu phát vật tư đến từng nhà, khiến đám người sống sót vui mừng khôn xiết!
Khi Quan Sơn gặp lại Nam Lê và Đông Linh, trong đáy mắt anh ta xen lẫn những cảm xúc phức tạp.
“Vợ và con tôi…” Quan Sơn dò hỏi.
Đông Linh đưa bộ đàm cho anh ta, liền nghe thấy giọng con gái ngọng nghịu hỏi: “Ba ngốc quá, chơi trốn tìm không bao giờ tìm thấy con, con muốn nhổ râu của ba!”
“Hy Hy!” Quan Sơn đỏ hoe mắt, trái tim đang treo ngược cuối cùng cũng thả lỏng được phần nào.
“Anh à, rốt cuộc là chuyện gì vậy? Cô Đông Linh nói bến tàu số ba sắp xảy ra bạo loạn, đưa bọn em đi trốn. Anh ở đó có bị thương không?”
“Anh không sao, em chăm sóc Hy Hy cẩn thận, anh sẽ sớm đến đón hai mẹ con.” Quan Sơn đỏ hoe mắt, nhìn về phía hai người đối diện.
Cuộc gọi qua bộ đàm kết thúc, Nam Lê đứng giữa màn mưa vươn vai một cái: “Đội trưởng Quan, đưa bọn tôi vào thành thôi.”
Quan Sơn hiểu rõ giờ đây anh ta đã hoàn toàn bị trói buộc với hai người này, vợ con vẫn còn trong tay họ, mà Tào Lâm cũng đã bị anh ta giải quyết, anh ta chỉ có thể liều một phen mà tiến về phía trước.
Thua, thì nhà tan cửa nát.
Thắng, thì một bước lên mây.
“Được!”
Thu xếp xong hơn mười bản báo cáo phân tích dữ liệu, mang theo đội ngũ nhân viên y tế, Quan Sơn tạm thời giao quyền quản lý cho tâm phúc, dẫn theo đoàn người Nam Lê tiến về trung tâm khu vực an toàn.
Mấy chục người từ Linh Nhạn Sơn đến vẫn chưa được thả ra ngay, nhưng họ có ăn có uống nên cũng không để ý nhiều.
Đoàn người vốn định đi chung một chiếc du thuyền vào thành, nhưng Nam Lê không muốn đi cùng họ.
Quan Sơn nói phải mất năm tiếng mới đến nơi, Nam Lê cảm thấy như vậy quá lãng phí thời gian cô đi lén tìm đồ ngon, nên nhất quyết đi chiếc du thuyền nhỏ của mình.
Rồi cảnh tượng quen thuộc lại diễn ra trên mặt nước.
Chiếc du thuyền nhỏ của Nam Lê bị kẹp giữa hai chiếc du thuyền lớn, giống như một cậu em suy dinh dưỡng được các anh trai bảo bọc.
Trong khoang thuyền, Nam Lê thoải mái nằm sấp trên giường, lăn qua lộn lại hai vòng.
Cô không khỏi cảm thán với Liên Uyên: “Vào thành mà cứ như Đường Tăng đi lấy kinh vậy, từ khu vực an toàn giả đến mấy chuyện vớ vẩn ở bến tàu số ba, tớ thấy mình chính là bản hiện thực của phim ‘Chuyến Tàu Định Mệnh’ vậy!”
Liên Uyên ngồi phịch xuống ghế lái, lần đầu tiên không nhiệt tình đáp lời.
Nam Lê chống tay nhìn sang: “Cậu làm sao thế?”
Liên Uyên chỉ khẽ hừ một tiếng từ mũi, không nói gì.
Nam Lê gãi đầu, hôm qua bảo cậu ấy giặt quần áo, không vui à?
Trước đây ở nhà tại Kinh Bắc Thành cậu ấy cũng đâu ít giặt giũ?
Đúng là, con người chỉ cần nhàn rỗi một thời gian là sẽ trở nên lười biếng!
Nam Lê quyết định, sau này phải giúp cậu ấy khôi phục lại thành cái ‘Viên Viên’ chăm chỉ như trước!
Gần đến trưa, Nam Lê kéo Liên Uyên đến kho chứa đồ ăn cơm.
Vì kính phía trước khoang thuyền trong suốt, có thể bị du thuyền hai bên nhìn thấy tình hình bên trong.
Cô vốn định tự nấu ăn riêng, sao có thể thoải mái ngay trước mắt người khác được.
Trên bàn, Nam Lê bày ra một phần rau cần xào thịt xông khói, một phần vịt om bia, một phần sườn hấp bột, vì sắp vào thành nên tâm trạng khá tốt, lại thêm một phần món xoài sữa chua mà Liên Uyên thích ăn.
Cô phát hiện ra, Liên Uyên thích ăn đồ ngọt.
Nam Lê đưa cho cậu ấy đũa và thìa: “Ăn nhanh đi.”
Liên Uyên nhìn món xoài sữa chua vàng óng, nỗi buồn phiền trong lòng nhất thời tan biến bởi vị ngọt ngào ấy.
Cậu thầm thở dài trong lòng, sách viết quả không sai, dù có tức giận đến đâu, chỉ cần người mình thích liếc mắt một cái là mọi giận hờn đều tan biến.
Tình yêu khiến con người đánh mất chính mình ╭(╯^╰)╮.
Nam Lê chỉ chăm chú cắm đầu ăn, gặm miếng sườn nhỏ, thơm thật ୧⍢⃝୨!
Hoàn toàn không nhìn thấy nỗi buồn trong đôi mắt xám của Liên Uyên.
Khi Liên Uyên đứng dậy dọn dẹp bát đũa, Nam Lê không khỏi cảm thán một câu, tốc độ lớn của Liên Uyên này, cứ như tre bón phân hóa học, cứ thế vọt lên!
Mới có mấy ngày, đã gần cao bằng cô rồi.
Lúc này trong lòng Nam Lê có thêm hai phần lo lắng, thân thể Liên Uyên thay đổi nhanh như vậy, liệu có gây chú ý với người khác không?
Nghĩ đến đây, cô âm thầm hạ quyết tâm, không thể tiếp tục đi cùng người khác nữa.
Chờ vào thành, giải quyết xong vấn đề thân phận, liền tạm biệt mọi người.
Ba chiếc du thuyền, hai lớn một nhỏ, đi qua mấy bến tàu. Quan Sơn vẫn như thường lệ chào hỏi những người ở đó, chỉ nói là thay Tào Lâm đưa vài văn kiện phê duyệt, người ở đây cũng chưa hề biết tin Tào Lâm đã không còn.
Đến bốn giờ chiều, Nam Lê bị Liên Uyên gọi dậy: “Chị ơi, chúng ta sắp đến nơi rồi.”
Nam Lê dụi mắt ngồi dậy, vừa nhìn ra ngoài, cơn buồn ngủ trong cô lập tức biến mất.
Từ trên giường ngồi dậy, Nam Lê ba bước thành hai lao lên khoang lái, nhìn về phía cảnh tượng hùng vĩ tráng lệ phía trước, suýt nữa thì hét toáng lên!
Đằng xa, dòng chữ màu đỏ tươi khổng lồ ---【Khu vực an toàn núi Mông Đồ】, xuyên qua bầu trời mù mịt mưa gió, thẳng tắp in vào đáy mắt.
Những tòa nhà cao tầng màu xám bạc mang đậm chất công nghệ cao san sát nhau, phía trên được bao phủ bởi một lớp màng bảo vệ khổng lồ hình đĩa bay, sừng sững trên đỉnh núi trập trùng phía xa, khiến người ta phải trầm trồ thán phục như lạc vào chốn bồng lai tiên cảnh!
Trước đó còn tưởng kiến trúc bằng gỗ của bến tàu số ba đã rất tuyệt, giờ nhìn lại, khu vực an toàn núi Mông Đồ thực sự khác biệt một trời một vực so với những nơi khác!
Đây chính là sức mạnh của cơ sở hạ tầng Tung Của!
Nam Lê trực tiếp mở cửa khoang sau, đứng ở đuôi thuyền, mắt dán vào từng nơi, nhìn không xuể!
Giờ cô càng thấm thía hơn cái cảm giác của Lưu Lão Lão lần đầu vào Đại Quan Viên!
“Núi Mông Đồ, ta đến đây!” Cô phấn khích vẫy vẫy cánh tay.
Đến cả khi nhìn thấy một con rết đang bò lên mu bàn chân, cô cũng chẳng buồn bận tâm.
Chỉ cần hất chân một cái, trực tiếp đá nó xuống nước.
Quan Sơn sau khi trao đổi đơn giản với người ở cảng, liền giao giấy chứng nhận thân phận mới cho Nam Lê và Đông Linh.
“Trong thẻ chứng nhận thân phận có một trăm điểm cống hiến có thể sử dụng. Từ nay, các cô có thể đi lại trong khu vực an toàn như người bình thường.”
Nam Lê nhận lấy hai tấm thẻ trong suốt, ngắm nghía qua lại, cũng chẳng khác gì thẻ ngân hàng.
Mấy người vừa định rời đi, liền nghe giọng Quan Sơn vọng lại: “Nam tiểu thư, Đông tiểu thư, vợ và con gái tôi…”
Nam Lê vẫy vẫy tấm thẻ trong tay, hất cằm về phía Đông Linh: “Hỏi chị Đông của tôi ấy! Đi thôi!”
Nói xong, dẫn theo Liên Uyên và Avatar nhanh chóng rời đi.
Khi ra khỏi cảng, chiếc du thuyền nhỏ cần phải làm thủ tục gửi.
Liên Uyên bắt đầu tán gẫu với nhân viên công tác: “Anh ơi, cho em hỏi, bọn em mới đến núi Mông Đồ, cần chú ý những gì ạ?”
Nhân viên công tác cũng rất nhiệt tình: “Đừng tiếp xúc với người từ Linh Nhạn Sơn, nhớ bảo vệ bản thân. Giờ dịch bệnh đang hoành hành, không chừng có người trúng chiêu.”
Liên Uyên không chút ngại ngùng gật đầu: “Vâng vâng vâng, vậy bọn em nên ở đâu ạ?”
“Kìa, bên ngoài có xe đến đón các cậu. Vì các cậu tạm thời chưa có điểm cống hiến, nên chỉ có thể ở trung tâm nhà thi đấu tập thể.”
Nam Lê không chờ được nữa, kéo chặt chiếc ba lô leo núi trên vai, dắt theo chú chó Avatar đã được buộc dây, dẫn Liên Uyên đi ra ngoài.
Chiếc xe đón khách được ngăn cách giữa khoang trước và khoang sau. Nam Lê cứ như một đứa trẻ tò mò, dí sát mặt vào cửa kính nhìn ra ngoài.
Những tòa nhà cao tầng nhìn thấy trên thuyền tưởng gần mà hóa ra lại xa vời vợi.
Xung quanh có rất nhiều tòa nhà thấp, hai bên đường thỉnh thoảng lại có những quầy hàng nhỏ dựng mái che mưa, bán đủ thứ đồ lặt vặt.
Thậm chí còn có cả hàng bán cá nướng và đồ chiên rán!
Trông hơi giống khu chợ đêm trước đây.
Nam Lê thu lại tầm mắt, không khỏi cảm thán, đây mới là bộ dáng một xã hội bình thường nên có.
Xe dừng lại ở cổng vào của mấy nhà thi đấu xếp liền nhau.
Ở đây mọi thứ đều phải quẹt thẻ khi ra vào, vì vậy tấm thẻ chứng nhận thân phận nhất định phải cất giữ cẩn thận.
Nhân viên tiếp tân dẫn mọi người đi đo nhiệt độ trước, mọi thứ bình thường rồi mới đưa vào bên trong trung tâm nhà thi đấu.
Vừa bước vào đây, liền cảm thấy hoàn toàn khác biệt với sự ẩm ướt nóng bức bên ngoài, mát mẻ và dễ chịu.
“Vì các bạn chưa có điểm cống hiến, nên sau này khi tích lũy được một ít, có thể chọn ở lại đây, hoặc cũng có thể chọn các loại hình như chung cư, nhà phẳng, nhà liền kề, biệt thự song lập và biệt thự đơn lập của chúng tôi, chỉ khác nhau về giá cả thôi.”
Nam Lê thu lại ánh mắt đang nhìn ngó xung quanh, khẽ hỏi: “Xin hỏi, làm thế nào để kiếm điểm cống hiến ạ?”
