Chương 98: Tôi Sẽ Chịu Trách Nhiệm Với Cậu
Nam Lê ngồi xổm trong phòng khách, vuốt ve con chó nghiệp vụ Avatar, nhưng tâm trí lại đặt hết vào phía trong cửa.
Trước đây, khi chưa bộc lộ tâm tư, ngủ chung cũng chẳng thấy có gì không ổn. Thời buổi thiên tai khốn khó, cô chấp nhặt với thằng nhóc làm gì.
Nhưng bây giờ... lại thấy có gì đó ngượng ngùng.
Huống chi, không lâu trước cô còn hùng hồn tuyên bố sẽ dọn ra ngoài, đúng là tự đập đá vào chân mình.
Đột nhiên, có tiếng bước chân truyền đến từ phía sau.
Nam Lê cứng đờ sống lưng, giả vờ như không phát hiện, tiếp tục vuốt đầu chó.
Kết quả là tiếng bước chân lướt qua phía sau cô, đi vào phòng tắm.
Đợi năm giây, Nam Lê lén quay đầu lại, không ngờ vừa ngẩng lên đã đối diện với bóng dáng ở cửa phòng tắm.
Đồng tử co lại đột ngột, ánh mắt lập tức nhìn xuống.
Kết quả...
Không kịp phòng bị, cô thấy Liên Uyên đã cởi áo trên.
Trong ấn tượng, Liên Uyên luôn gầy gò nhỏ bé, thế mà bây giờ... thân thể ngày thường bị áo thun bọc kín, đã phát triển đến mức cô không dám tin.
Xương quai xanh theo động tác nhún vai của cậu tạo thành đường cong rõ ràng hơn, lồng ngực rộng lớn đầy cảm giác an toàn, còn cơ bụng...
Một, hai, ba, bốn, năm, sáu...
Nam Lê còn đang lặng lẽ đếm số múi cơ, thì bị một giọng nói kìm nén tiếng cười cắt ngang suy nghĩ.
“Tám múi.” Liên Uyên dùng ngón tay thon dài vỗ vào bụng mình, tay còn lại kéo nhẹ quần thể thao xuống một chút.
Nam Lê, “!”
Cô cảm thấy hơi thở trong khoang mũi trở nên nóng bỏng.
Chẳng lẽ sắp chảy máu cam?
Không đúng!
Cậu ấy biết cô đang nghĩ gì à?
“Giường đã trải xong, cậu đi ngủ đi.” Nói xong, Liên Uyên quay người vào phòng tắm, thuận tay đóng cửa lại.
Nhưng điểm khác biệt duy nhất là, cậu không khóa cửa.
Nam Lê nghe thấy tiếng nước chảy róc rách bên trong, liền ba chân bốn cẳng chạy về phòng ngủ.
So với chiếc sofa mềm như bông, cô vẫn muốn ngủ trên giường hơn...
Trước đây cũng từng ngủ chung rồi, nếu bây giờ lại đề nghị ngủ riêng, thì có vẻ cô quá kiểu cách, mà cũng hơi cố ý.
Nằm thẳng trên giường, không biết từ lúc nào cô lại bắt chước tư thế ngủ của Liên Uyên, hai tay đặt trên bụng, vô cùng an tĩnh.
Mười lăm phút sau, ngoài phòng ngủ vang lên tiếng động.
Nam Lê giật mình, cả người căng cứng.
Liên Uyên liếc nhìn căn phòng ngủ tối mờ, treo chiếc khăn đang đội trên đầu lên, rồi quay lại phòng ngủ, thuận tay đóng cửa lại.
Chặn ánh mắt tò mò của Avatar nhìn vào trong.
Cậu ngồi xuống bên giường, rồi nằm xuống gối.
Sữa tắm trong phòng tắm có mùi hoa nhài, giống như hương thơm thoang thoảng từ khu rừng sau cơn mưa, hơi nóng của cơ thể khiến mùi hương này càng thêm nồng đượm.
Nam Lê cắn nhẹ môi trong, giả vờ không để ý trở mình, quay lưng về phía cậu.
Liên Uyên rút hai tờ giấy từ tủ đầu giường, lau nhẹ lên vai.
Tiếng ma sát giữa nilon và giấy, cùng với tiếng hít khẽ của cậu truyền đến.
Nam Lê mở bừng mắt.
Đợi một lúc lâu, cô quay đầu lại, khẽ hỏi: “Cậu sao vậy?”
Liên Uyên vội vàng ném tờ giấy xuống gầm giường, lắc đầu: “Không sao.”
Bộ dạng hoảng loạn của cậu rõ ràng không giống như không sao.
Nam Lê nhanh chóng ngồi dậy, bật đèn ngủ đầu giường.
Ánh sáng dịu nhẹ chiếu lên hai người, đồng thời cũng khiến Nam Lê nhìn rõ tình trạng của Liên Uyên.
Cậu vẫn để trần nửa người trên, mặc quần thể thao dài đến đầu gối.
Chỉ là vết thương trên vai vốn sắp lành, lúc này đã hoàn toàn nứt ra, máu đang chảy xuống.
“Sao lại rách ra thế?” Nam Lê nhanh chóng lấy hộp cứu thương từ không gian ra.
Liên Uyên giơ tay che vết thương: “Lúc tắm không cẩn thận nên bị vậy.”
Cô nhìn cậu với ánh mắt kỳ lạ, sau đó gỡ tay cậu ra, lấy dụng cụ khử trùng, xử lý tỉ mỉ: “Dễ rách vậy sao?”
Giọng cô lẫn chút dò xét.
Liên Uyên nhìn cô với vẻ ấm ức: “Có lẽ vì vết thương lần này trùng với chỗ bị chuột vương cắn lần trước...”
Nam Lê khựng tay, nhìn kỹ thì đúng thật.
Hai lần bị thương đều vì cô, một cảm giác áy náy dâng lên trong lòng.
Cô mím môi, nhanh nhẹn rắc bột thuốc lên.
Theo lớp bột trắng rơi xuống giữa vết thương, Liên Uyên nhíu mày, siết chặt tay đặt trên đầu gối.
Nam Lê khựng lại, do dự hai giây, cúi người lại gần cậu, nhẹ nhàng thổi hai hơi vào vết thương.
Bóng tối mờ ảo in dưới hàng mi cô, đôi môi căng mọng khẽ chu lên, không hiểu sao lại khiến người ta có cảm giác muốn hôn.
Cảm giác mát lạnh nơi vết thương kéo theo cảm giác ngứa ran.
Nhưng Liên Uyên lại cảm thấy, sau khi cơn mát lạnh qua đi, cơ thể như bị ném vào lò lửa.
Ánh mắt cậu dần trở nên u tối và sâu thẳm, lặng lẽ với tay cầm chiếc gối ôm bên cạnh đặt vào lòng.
Nam Lê vừa băng bó vừa khẽ nói: “Hồi nhỏ bị ngã, mẹ tôi đều thổi cho tôi hai cái, thổi xong là hết đau.”
“Ừm.” Yết hầu cậu khẽ động, phát ra một tiếng đáp trầm khàn.
“Xong rồi, tối ngủ cẩn thận đừng đè vào, cố gắng nằm nghiêng.”
Trong lúc xử lý vết thương cho cậu, cô cố ý không ngẩng đầu lên nhìn.
Bởi vì ánh mắt của Liên Uyên quá nóng bỏng, dường như muốn dán chặt lên người cô.
Hộp thuốc đặt trên tủ đầu giường phía cô, Nam Lê đặt tay lên công tắc đèn, thấy cậu vẫn chưa nằm xuống, liền giục: “Ngẩn người gì thế, bỏ gối ôm xuống, tôi tắt đèn đây.”
“Ồ, được.” Liên Uyên vội vàng nằm xuống, nhưng vẫn ôm gối ở bụng.
Nam Lê nhíu mày, bệnh gì thế này, hai ba trăm tuổi rồi mà ngủ còn phải ôm đồ vật?
Cô lặng lẽ tắt đèn rồi nằm xuống.
Liên Uyên lén thở phào một hơi, nghiêng đầu nhìn đường nét của cô trong bóng tối.
“Nhắm mắt lại.” Nam Lê nhắm mắt vẫn cảm nhận được ánh mắt cậu, quá nặng nề.
Liên Uyên vội nhắm mắt lại.
Trong không gian tĩnh lặng, tiếng thở nhẹ nhàng đều đặn, nhưng cả hai người đều nhắm mắt, chẳng ai có chút buồn ngủ.
Dường như hơn mười phút trôi qua, Nam Lê trở mình, dịch người về phía cậu.
Liên Uyên lập tức mở mắt nhìn chằm chằm trần nhà.
Cô muốn làm gì?
Nam Lê biết cậu chưa ngủ, kéo gối đến sát bên cậu.
Cô kéo áo ngủ và quần ngủ lên một chút, để lộ diện tích da thịt lớn hơn.
Sau đó, cô vòng tay ôm lấy eo Liên Uyên.
Liên Uyên, “!”
Chủ động... chủ động vậy sao?
Hạnh phúc đến quá đột ngột...
Nam Lê biết cậu nhất định đã hiểu lầm, nhẹ nhàng lên tiếng: “Là cậu nói, càng ở gần tôi thì thân thể hồi phục càng nhanh.”
Liên Uyên tâm trạng phức tạp, “...”
“Vết thương là do tôi gây ra, mà bây giờ cậu là bạn trai tôi, nên cậu yên tâm, tôi sẽ chịu trách nhiệm với cậu.”
Liên Uyên, “...” Chẳng lẽ họ cầm nhầm kịch bản rồi?
Da thịt chạm nhau, quả thật có thể giúp cậu hấp thụ nhiều năng lượng hơn.
Nhưng cậu nào có muốn nhanh như vậy mà hồi phục...
Nam Lê không đoán được tâm tư xấu xa của cậu, cô chăm chú cảm nhận cảm giác từ làn da cánh tay truyền đến.
Ừm...
Cảm giác cơ bụng, săn chắc lại mịn màng, rất tuyệt.
Để cậu hấp thụ năng lượng với diện tích lớn hơn, Nam Lê nhấc chân, gác lên chân cậu.
Mắt Liên Uyên sắp bốc hỏa.
Nam Lê chỉ cảm thấy thân thể cậu ngày càng nóng, đưa tay sờ trán cậu: “Cậu sốt à... cậu làm gì vậy?”
Khoảnh khắc ngón tay mát lạnh của cô chạm vào trán Liên Uyên, cổ tay cô bị lòng bàn tay nóng như sắt nung siết chặt.
Giây tiếp theo, thân thể cô đột ngột bị xoay ngược lại, một lực nặng nề đè lên người.
Nam Lê trợn tròn mắt trong bóng tối, vừa định mở miệng nói, thì môi đã bị hôn thô bạo.
Cô cảm thấy tim mình như lỡ mất một nhịp, đưa tay đẩy cậu, ngược lại bị cậu giữ chặt hai cổ tay, áp lên hai bên tai.
Sự chiếm hữu trên môi, cũng trở nên nồng nhiệt và bá đạo hơn!
