Chương 1: Song Song Trùng Sinh.
Trong căn thiền phòng tối tăm, ánh nến lung linh chiếu rõ hai bóng người đang quấn quýt trên giường.
Bàn tay rộng lớn của người đàn ông siết chặt lấy thiếu nữ đang nằm dưới thân.
“Mở mắt ra xem, ta là ai.”
Một giọng nam chầm chầm đâm thẳng vào màng nhĩ Thẩm Ninh.
Nàng còn chưa kịp mở mắt, dây lưng đã bị giật phăng ra một cách thô bạo.
Hơi thở của người đàn ông trên người nàng gấp gáp, đôi mắt thâm thúy kia cuồn cuộn một thứ dục vọng chiếm hữu đầy nguy hiểm.
Thẩm Ninh giãy giụa hết sức, đôi môi đã bị hắn hung hãn chặn lại.
Người đàn ông thở gấp, không kiêng nể gì mà cướp đi hơi thở cùng sự ngọt ngào mềm mại của nàng.
Sự chiếm hữu mãnh liệt như vậy, khiến Thẩm Ninh chẳng mấy chốc đã nhận ra, người đang giúp nàng giải độc lúc này, không phải là Tứ hoàng tử Tạ Huyền Thần mà nàng hằng thầm thương ở kiếp trước.
Mà là vị Nhiếp chính vương nước Đại Yên, kẻ đã từng cùng nàng trên giường đắm say đến chết, rốt cuộc lại phải chịu cảnh vạn tiễn xuyên tâm, thi thể phơi khô trên lầu thành – Tạ Lâm Uyên.
Thẩm Ninh mở mắt, một khuôn mặt lạnh lùng lạnh lẽo hiện ra trước mắt.
Lông mày kiếm nhập vào tóc mai, đồng tử thâm thúy không giận mà tự uy, toàn thân tỏa ra sát ý sắc bén.
Đúng là hắn, Nhiếp chính vương Tạ Lâm Uyên!
Ánh mắt Tạ Lâm Uyên quét qua khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt của Thẩm Ninh, không chút mảy may thương xót.
“Ta là ai?” Giọng hắn băng giá.
“Tạ… Lâm… Uyên.”
“Nói một lần nữa, ta là ai?”
“Tạ Lâm Uyên…”
Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má Thẩm Ninh.
Người đàn ông không những không dừng lại vì tiếng nức nở của nàng, ngược lại còn như một con sói vừa bắt được con mồi, càng thêm hung mãnh.
Một canh giờ sau, mây tan mưa tạnh.
Tạ Lâm Uyên đứng dậy khỏi người nàng, lạnh lùng nhìn về phía nàng.
Hai người đối mặt nhau, Thẩm Ninh rốt cuộc cũng hoàn toàn tỉnh táo khỏi trạng thái mơ hồ.
Kiếp trước, tỷ tỷ Thẩm Nhu nằm mộng thấy phụ thân tử trận, liền dẫn nàng đến chùa Phổ Đà thắp hương cầu phúc, nàng bị người hãm hại trúng Hợp Hoan Tán.
Trong lúc hoảng loạn, nàng vô ý xông vào căn thiền phòng này, sau khi có quan hệ thân mật với người đàn ông xa lạ, liền lén lút bỏ đi.
Trên đường về phủ Thẩm, lại gặp phải sơn tặc.
Tứ hoàng tử Tạ Huyền Thần vì cứu nàng, bị sơn tặc chém trọng thương, nhiễm độc nặng.
Về sau nàng mang thai, Tạ Huyền Thần đến tận nhà cầu hôn, và nói với nàng rằng, người trong thiền phòng đã có quan hệ thân mật với nàng chính là hắn, nguyện ý cho nàng và đứa trẻ một danh phận.
Ơn cứu mạng, mối quan hệ thân mật, khiến trái tim nàng từ đó buộc chặt vào Tạ Huyền Thần.
Ngày nàng thập lý hồng trang gả cho Tạ Huyền Thần, lại bị Nhiếp chính vương Tạ Lâm Uyên cưỡng đoạt, trở thành Nhiếp chính vương phi.
Cũng chính đêm đó, đại phòng phủ Thẩm gặp nạn.
Nơi biên ải truyền về tin dữ phụ thân bị quân Thổ Quyết chém đầu.
Hai vị ca ca đi đón thi thể phụ thân, giữa đường bị người bắn chết.
Muội muội Thẩm Uyển, chết trần truồng giữa phố lớn.
Chỉ một đêm, chỉ còn lại nàng và tỷ tỷ Thẩm Nhu nương tựa lẫn nhau.
Nàng tin tưởng tỷ tỷ Thẩm Nhu và Tứ hoàng tử Tạ Huyền Thần đến cực điểm, xem hai người họ là chỗ dựa duy nhất.
Nhưng không ngờ, hai người họ sớm đã tư thông từ lâu.
Còn nàng bị họ cùng nhau lừa gạt, tưởng rằng cái chết của phụ thân có liên quan đến Nhiếp chính vương Tạ Lâm Uyên, trở thành quân cờ cho họ đối phó hắn.
Cuối cùng gián tiếp hại mẫu phi của Tạ Lâm Uyên qua đời sớm.
Hại thân muội của hắn là Triều Dương trưởng công chúa buộc phải viễn giá Bắc Cương, chết thảm nơi đất khách quê người.
Hơn nữa, lúc hắn giao chiến với Bắc Cương, lại tin lời dỗ ngon ngọt của tỷ tỷ mà để hắn tiến vào hoàng thành.
Hắn từ Bắc Cương ngày đêm gấp đường trở về, vốn định cứu nàng, lại rơi vào kết cục vạn tiễn xuyên tâm, thi thể phơi khô trên lầu thành.
Về sau, Tạ Huyền Thần trừ hết loạn đảng, đăng cơ xưng đế, nghênh thú Thẩm Nhu làm hoàng hậu.
Còn nàng, vào ngày tân đế đăng cơ, bị tỷ tỷ nhận chết trong hồ sen.
Sau khi chết, một tia hồn phất phơ trong hoàng cung nước Đại Yên suốt năm năm trời.
Mới biết được bọn sơn tặc ở chùa Phổ Đà, là do Tạ Huyền Thần tìm người giả trang. Thẩm Nhu cũng căn bản không phải là tỷ tỷ ruột của mình.
Về sau nữa, nàng thấy tiểu hầu gia phủ Vĩnh Ninh Hầu, khởi binh tạo phản, công phá hoàng thành, chém đầu Thần vương và Thẩm Nhu – những kẻ đã phụ nàng, rồi lên ngôi đế vị.
Lại còn sai người đào thi hài của nàng và Tạ Lâm Uyên lên, hợp táng cùng nhau.
Sau khi hợp táng với thi hài Tạ Lâm Uyên.
Không ngờ…
Lại trùng sinh.
——
“Về uống thuốc tránh thai đi.”
Giọng nói băng giá của Tạ Lâm Uyên, kéo Thẩm Ninh ra khỏi hồi ức.
Thân thể nàng khẽ run lên, khó tin nhìn về phía người đàn ông thân hình thon dài đang ngồi trên ghế.
Thuốc tránh thai?
Rõ ràng kiếp trước, khi Tạ Lâm Uyên giúp nàng giải độc đã vô cùng dịu dàng, vậy mà đêm nay lại như đang trút hết hận ý trong lòng.
Đã từng nào thô bạo như vậy?
Lại đã từng nào bắt nàng uống thuốc tránh thai?
Lẽ nào, hắn cũng trùng sinh rồi?
