Chương 52: Hoàng Hậu.
Sắc mặt Ngu thị đột nhiên cứng đờ, toàn thân khựng lại.
Bà chỉ đành dẫn Thẩm Ninh lặng lẽ theo sau bà mụ.
Trên đường đi, bà khẽ kéo tay áo Thẩm Ninh, hạ giọng nói:
“Ninh nhi, nếu còn muốn Uyển nhi được yên ổn sống trong nhà họ Thẩm, một lát nữa gặp Hoàng hậu nương nương, đừng có nói lung tung.”
“Cháu đừng quên, cháu với ta đều là người nhà họ Thẩm.”
Khóe miệng Thẩm Ninh khẽ nhếch lên, cố ý đáp: “Vâng, cháu nghe lời nhị thẩm.”
Không lâu sau, hai người đến một tẩm điện ở phía nam hành cung.
Vừa bước vào điện, đã thấy Hoàng hậu khoác phượng bào ngồi ở vị trí cao, ánh mắt lạnh lùng đổ dồn xuống hai người đang quỳ phía dưới.
Thẩm Ninh liếc nhìn.
Người quỳ đó không ai khác, chính là Thẩm Nhiễm và Triệu thị.
Đôi mắt Thẩm Nhiễm đỏ hoe vì khóc, trên má hiện rõ một vết tát in hằn.
Triệu thị thì cúi đầu dập xuống đất, toàn thân run lẩy bẩy không ngừng.
Trên ghế bên cạnh Hoàng hậu, tùy ý vắt một chiếc áo choàng.
Đúng là chiếc áo choàng mà Ngu thị đã chuẩn bị cho Thẩm Ninh hôm nay, sau bị Thẩm Nhiễm lấy mất.
Tình hình trước mắt, bà mụ bên cạnh Hoàng hậu hẳn đã phát hiện ra vấn đề với chiếc áo choàng này rồi.
Thẩm Ninh theo Ngu thị bước vào, lập tức quỳ xuống hành lễ:
“Thần nữ, bái kiến Hoàng hậu nương nương.”
Hoàng hậu ngẩng mắt, đưa mắt ra hiệu cho bà mụ bên cạnh.
Bà mụ liền cầm chiếc áo choàng lên, đưa đến trước mặt Thẩm Ninh:
“Nhị tiểu thư họ Thẩm, chiếc áo choàng này nàng có nhận ra không?”
Thẩm Ninh tiếp nhận áo choàng, xem xét kỹ lưỡng:
“Bẩm nương nương, chiếc áo choàng này là nhị thẩm hôm qua sai người chuẩn bị cho thần nữ, dặn thần nữ hôm nay đi Xuân săn mặc đến.”
Hoàng hậu khẽ nheo mắt: “Vậy tại sao nàng không mặc?”
Thẩm Ninh cúi đầu, cắn chặt môi mỏng: “Bẩm nương nương, vừa hay mấy hôm nay cữu mẫu nhà họ Diệp cũng gửi áo choàng đến, thần nữ liền mặc món nhà họ Diệp tặng trước.”
“Chiếc áo nhị thẩm chuẩn bị tinh xảo, thần nữ vốn để dành phòng hờ, nghĩ nếu trời lạnh có thể khoác thêm. Không ngờ bị ngũ muội muội trông thấy, cướp mất.”
Nàng ngẩng đầu lên, để lộ vẻ mặt hoàn toàn không hiểu chuyện.
“Nương nương, không biết chiếc áo choàng này có gì không ổn sao?”
Lại quay sang Thẩm Nhiễm đang đẫm lệ, cố ý quan tâm hỏi:
“Ngũ muội muội đây là làm sao? Mặt vì sao lại…”
Thẩm Nhiễm cắn chặt môi dưới, đôi mắt mờ lệ liếc Thẩm Ninh một cái, lại cúi đầu khóc nức nở.
“Vết thương trên mặt nó, là bổn cung sai người tát.” Hoàng hậu nói giọng bình thản.
“Đồ không biết trên dưới.”
Thẩm Ninh cúi đầu sâu, nín thở, không dám nói thêm lời nào.
Trước mặt Hoàng hậu, nàng đương nhiên phải luôn thận trọng.
Nhưng nhìn dáng vẻ của Thẩm Nhiễm, e rằng không chỉ một cái tát đơn giản như vậy.
Mặt sưng vều như thế, ít nhất cũng chịu chục cái.
Ngu thị quỳ một bên, sắc mặt trắng bệch như giấy, ngẩng đầu lên đúng lúc đối diện với ánh mắt băng giá của Hoàng hậu.
Hoàng hậu chậm rãi mở miệng: “Nhị phu nhân họ Thẩm, chi bằng nàng nói cho bổn cung nghe.”
“Chiếc áo choàng nàng chuẩn bị cho Nhị cô nương họ Thẩm, vì sao trên hoa văn ẩn lại thêu hình phượng hoàng?”
“Chẳng lẽ nàng cho rằng, nhà họ Thẩm tương lai sẽ xuất hiện một nữ tử mẫu nghi thiên hạ?”
Ngu thị toàn thân run lên, dập đầu xuống đất:
“Thần phụ có tội! Cúi xin nương nương trừng phạt!”
“Loại vải này là mua từ tay thương nhân lưu động ở Giang Nam, hôm đó thần phụ thấy chất vải thượng hạng, giá cả lại phải chăng, liền mua về.”
“Hai hôm nay, cháu gái và huynh trưởng nhà mẹ đẻ đến Yên Kinh, việc may gấp mấy chiếc áo choàng này thật sự quá vội vàng, chưa từng để ý trong hoa văn ẩn lại giấu hình phượng hoàng.”
“Là thần phụ sơ suất, xin nương nương giáng tội!”
Thẩm Ninh trong lòng lạnh lẽo cười.
Nhận tội thật nhanh, còn bịa ra cái cớ thương nhân lưu động khó tra xét này.
Nàng cúi mày, khẽ lẩm bẩm: “Thì ra hoa văn ẩn đó là phượng hoàng.”
Hoàng hậu nhíu mày: “Nhị cô nương họ Thẩm chẳng lẽ đã sớm nhìn ra manh mối?”
Thẩm Ninh lắc đầu: “Bẩm Hoàng hậu nương nương, thần nữ không nhìn ra.”
“Chỉ là cảm thấy chiếc áo choàng này dưới ánh sáng đặc biệt lấp lánh, lại còn điểm xuyết trân châu, trông như giá trị không rẻ.”
“Nhị thẩm dụng tâm khổ tâm, vì ta và Uyển nhi mỗi người chuẩn bị một chiếc. Nhưng áo choàng của đại tỷ tỷ, ngũ muội muội và biểu muội họ Ngu, lại đều rất tầm thường.”
Nàng quay đầu nhìn Ngu thị, ánh mắt trong veo.
“Nhị thẩm, vì sao loại áo choàng như vậy, lại chỉ chuẩn bị riêng cho ta và Uyển nhi?”
Ngu thị cắn chặt môi, thân hình cứng đờ, không dám nhìn sắc mặt Hoàng hậu.
“Nhị phu nhân họ Thẩm, loại áo choàng như vậy nàng lại chuẩn bi hai chiếc?”
“Vâng…” Ngu thị dập trán xuống đất, toàn thân run rẩy dữ dội.
“Vì sao?”
“Là… là vì…” Ngu thị bị dọa đến nỗi nói năng lộn xộn.
Hoàng hậu khẽ cười lạnh: “Áo choàng có hoa văn ẩn thêu phượng hoàng, nàng chỉ chuẩn bị cho Thẩm Ninh và Thẩm Uyển hai người, điều này lại khiến bổn cung không thể hiểu nổi.”
Ngu thị hít một hơi thật sâu: “Xin nương nương giáng tội.”
“Hôm trước người nhà họ Diệp đến nhà họ Thẩm, nói quần áo của hai đứa trẻ không đủ thể diện, thần phụ liền muốn nhân dịp Xuân săn may cho chúng áo choàng quý trọng hơn, ai ngờ loại vải mua từ tay thương nhân lưu động lại có vấn đề…”
Hoàng hậu quan sát biểu cảm của Ngu thị.
Lại nhìn về phía Thẩm Ninh, trong lòng đã rõ.
Ngu thị này, e rằng ẩn chứa tâm tư khác.
“Vì sao không chuẩn bị cho Thẩm Nhu một chiếc? Nếu bổn cung không nhớ nhầm, nàng ấy cũng là cô nương đại phòng nhà họ Thẩm.”
“Cái này…” Ngu thị lập tức nghẹn lời.
“Thôi.” Hoàng hậu nói.
“Hiện nay nam nhi nhà họ Thẩm đang chinh chiến ngoài biên ải, bổn cung nghĩ tới nữ quyến nhà họ Thẩm ở Yên Kinh thành không dễ dàng, không muốn đi sâu truy cứu.”
“Nhưng Nhị phu nhân họ Thẩm, nàng với tư cách là người chấp sự nhà họ Thẩm hiện nay, ngay cả việc này cũng làm không ổn, thật khiến bổn cung thất vọng.”
“Sau khi Xuân săn kết thúc, nàng tự đi nhận hai mươi quân trượng.”
“Còn chiếc áo choàng này, đem đi đốt cho bổn cung.”
Ngu thị toàn thân run rẩy, vội vàng dập đầu: “Đa tạ nương nương khoan dung.”
“Vương mụ, dẫn bọn họ về tiệc trước.”
“Sau yến tiệc, dẫn Nhị phu nhân họ Thẩm đi nhận hai mươi quân trượng.”
“Tuân chỉ.”
Vương mụ đi đến bên cạnh Thẩm Ninh và Ngu thị:
“Thẩm phu nhân, xin mời đứng dậy.”
“Nương nương đã mở ân, mong rằng sau này hành sự cẩn thận hơn.”
Ngu thị giọng nói run run: “Vâng… đa tạ nương nương.”
Mấy người đứng dậy, do Vương mụ đưa ra khỏi tẩm điện.
Bước ra khỏi cửa điện, Thẩm Ninh thầm hít một hơi.
Nếu không phải vì nghĩ đến nam đinh nhà họ Thẩm, e rằng hôm nay Ngu thị không chỉ đơn giản hai mươi quân trượng như vậy.
Mấy người rời đi, Vương mụ trở về bên cạnh Hoàng hậu.
“Nương nương mẫu nghi thiên hạ, hôm nay bị xúc phạm như vậy, cách xử trí như thế có phải quá khoan dung rồi không?”
Hoàng hậu khẽ thở dài: “Lại có thể làm sao? Bệ hạ còn cần dùng Thẩm tướng quân, cần dùng nhà họ Thẩm.”
“Đợi khi giang sơn Đại Yên này định đoạt, nhà họ Thẩm chính là một quân cờ vô dụng.”
“Chỉ là Ngu thị này, tâm tư thật không thuần khiết. Còn Thẩm Ninh kia…” Ánh mắt Hoàng hậu hơi trầm xuống.
“Hôm nay bộ y phục trên người nàng, lại khiến bổn cung nhớ đến Triều Dương.”
Bà mụ thở dài nói: “Nghe nói, lúc nãy Nhị cô nương họ Thẩm bị rơi xuống nước.”
Bà mụ ngừng một chút, lại hạ giọng.
“Có cung nữ trông thấy… là Nhiếp chính vương ôm cô nương họ Thẩm vào phòng nghỉ.”
Tay Hoàng hậu run bắn lên, chén trà ‘rầm’ một tiếng rơi xuống đất.
Bà có chút khó tin: “Ngươi nói… là ai?”
“Nhiếp chính vương?”
Bà mụ an ủi: “Nô tỳ cũng chỉ là nghe nói, nương nương chớ nên cho là thật.”
“Có lẽ cung nữ nhìn nhầm, không phải Nhiếp chính vương.”
Trong lòng Hoàng hậu đau nhói như kim châm, thân hình hơi run rẩy.
“Hắn sao có thể để mắt tới nàng…”
“Giữa bọn họ, tốt nhất là đừng có gì cả.”
