Chương 27: Xem tôi thế nào
Người vừa lên tiếng chính là Lâm Thanh Thanh. Tối qua cô đỗ xe bên đường nghỉ ngơi, không ngờ trùng hợp thế, sáng sớm vừa dậy đã xem được một vở kịch hay như vậy.
Cô bé không hiểu chuyện bị người ta dụ dỗ đi giúp, người anh thương em sốt sắng đuổi theo muốn ngăn cản em gái, còn tên mắt híp bỉ ổi vì đạt được mục đích của mình chắc chắn không đồng ý buông tha cô ấy.
Theo lời đối thoại của họ, tên mắt híp bỉ ổi muốn đối phó một con zombie cấp hai, nhất định phải có dị năng giả hệ Thủy giúp đỡ.
Mà sở dĩ tìm tới cô bé này có lẽ vì trước đó đã chết một dị năng giả tên là Tiểu Tân, nên không ai đi cùng hắn?
Dị năng giả hệ Thủy không phải hiếm, hắn không tìm được người khác chẳng phải nói lên rằng con zombie cấp hai đó rất nguy hiểm sao?
“Zombie cấp hai? Tôi còn chưa thấy zombie cấp hai bao giờ đâu!”
Lâm Thanh Thanh vốn không định dây vào, nhưng không ngờ trong đó lại có zombie cấp hai. Cô vô cùng tò mò, zombie cấp hai mà bốn năm người cũng không đối phó nổi rốt cuộc trông như thế nào.
Lúc này trời đã sáng rõ, màn sương trắng tan đi, người thanh niên và tên mắt híp bỉ ổi thấy phía bên kia đường lộ ra một chiếc SUV màu đen.
Cửa kính xe mở một nửa, một người phụ nữ trẻ đang hơi thò đầu ra, nhìn họ.
Hai người nhìn nhau, nhất thời có chút không dám khẳng định người phụ nữ xinh đẹp đột nhiên xuất hiện trong màn sương này rốt cuộc là người hay yêu tinh.
Thấy họ ngẩn người, Lâm Thanh Thanh nói: “Tôi vẫn ở đây, chỉ là các anh không thấy tôi thôi, tôi không cố tình nghe trộm đâu.”
“Thì ra không phải yêu tinh à...” Tên mắt híp bỉ ổi lẩm bẩm, vẻ mặt không biết là tiếc nuối hay gì đó.
“Bỉ ổi!” Người thanh niên trừng mắt nhìn hắn.
Tên mắt híp bỉ ổi thì không phục trừng lại.
Người thanh niên không để ý hắn, quay sang nhìn Lâm Thanh Thanh, “Chúng tôi ở căn cứ Thanh Huyện, cô là người ở đâu?”
Thanh Huyện cũng có căn cứ? Nhìn dáng vẻ mấy người, đoán chừng căn cứ này có vẻ không lớn lắm, Lâm Thanh Thanh nghĩ thầm, lẳng lặng lướt qua vấn đề này.
“Tôi chỉ là người qua đường, nghe các anh vừa thảo luận về chuyện giết zombie, có cần giúp gì không?”
“Cô có thể giúp?” Tên mắt híp bỉ ổi nheo đôi mắt nhỏ lên, đánh giá cô từ trên xuống dưới, ánh mắt đó tuyệt đối không thể gọi là thân thiện.
“Nói thử xem nào, biết đâu lại cần tôi đấy.”
Nghe cô nói vậy, tên mắt híp bỉ ổi có chút do dự, nếu là người qua đường khác không quen biết đột nhiên đề nghị giúp, thì hắn chắc chắn sẽ cho rằng đối phương có ý đồ xấu.
Nhưng người nói câu này là một người phụ nữ đơn độc, hắn lại không kháng cự nhiều như vậy, mà vừa nãy bị Tư Vũ đuổi tới, theo tính khí của Tư Vũ, hắn hiểu lần này Tư Tình chắc chắn không mang đi được.
Nếu người phụ nữ này là hệ Thủy... cũng không phải không được.
Sau khi suy tính nhanh, tên mắt híp bỉ ổi đang định hỏi dị năng của đối phương, thì lúc này cô gái vốn bị anh trai giấu sau lưng đột nhiên lên tiếng.
“Đó là zombie hệ Hỏa cấp hai, nếu chị không phải hệ Thủy thì không giúp nổi đâu!”
Bị cô gái nhanh miệng cướp lời, tên mắt híp bỉ ổi không hài lòng trừng mắt nhìn cô ấy.
Nhận ra mình hình như nói sai, cô gái lập tức ngậm miệng, lùi về phía sau lưng anh trai.
Người thanh niên cũng vội vàng đưa tay bảo vệ em gái.
Anh ta không để ý tên mắt híp bỉ ổi, trái lại nói với Lâm Thanh Thanh: “Em gái tôi nói cũng không sai, zombie cấp hai đúng là không dễ đối phó, vị tiểu thư này vẫn nên cân nhắc thêm đi!”
“Cân nhắc gì? Người ta dám hành động một mình, chắc chắn là người có bản lĩnh. Em gái anh không biết giết zombie tôi còn dám dẫn đi, huống chi là vị tiểu thư này.”
Nghe hai anh em này nói ngược với mình, tên mắt híp bỉ ổi vốn đang do dự lập tức không dám do dự nữa.
Hắn đã giao thủ với con zombie cấp hai này hai lần rồi, nếu kéo dài thêm mà bị người khác cướp mất tinh hạch trước, thì giấc mơ dị năng cấp hai của hắn coi như xong.
“Tôi đúng là không phải hệ Thủy, nhưng tôi nghĩ hệ Băng có lẽ còn thích hợp hơn hệ Thủy nhỉ?”
Con zombie đó quả nhiên là hệ Hỏa, chẳng trách cần dị năng giả hệ Thủy, tuy Lâm Thanh Thanh không biết họ làm thế nào mà biết trước thuộc tính zombie, nhưng điều đó không cản trở cô tự tiến cử.
“Băng... hệ Băng? Cô là hệ Băng?”
Vốn khi nghe cô không phải hệ Thủy, tên mắt híp bỉ ổi còn có chút thất vọng, nhưng không ngờ câu thứ hai vừa nói ra, đã cho hắn một bất ngờ lớn.
Hệ Băng đương nhiên thích hợp hơn hệ Thủy, mà thích hợp hơn nhiều!
Lâm Thanh Thanh biết đối phương có thể không tin, cô bèn ngưng tụ một khối băng ném cho tên mắt híp bỉ ổi.
“Muốn nếm thử không?”
Tên mắt híp bỉ ổi đưa tay nhận khối băng to bằng nắm tay, hơi lạnh buốt khiến hắn run lên.
“Đúng là băng thật!”
Tên mắt híp bỉ ổi lần này tin rồi.
Hắn đương nhiên không nếm, mà quay đầu ném khối băng cho người thanh niên, với tư cách một dị năng giả hệ Hỏa, hắn chẳng thích thứ lạnh lẽo này chút nào.
“Xin chào, xin chào, tôi tên là Chu Uy, là một dị năng giả hệ Hỏa, xin hỏi tiểu thư quý danh?”
“Tôi họ Lâm, lần này tôi có thể giúp được việc rồi chứ?”
“Giúp được, chắc chắn giúp được, Lâm tiểu thư quá khiêm tốn rồi!”
Tên mắt híp bỉ ổi tức Chu Uy vội vàng gật đầu, sợ đối phương đổi ý.
Người thanh niên thấy tình thế này, cũng biết mình khuyên vô ích, thôi thì, đã hai bên đều đồng ý, anh ta cũng không cần làm người xấu, chỉ cần ngăn được em gái là được, còn những người khác, không liên quan gì tới anh ta.
“Vậy các anh tiếp tục bàn bạc, tôi đưa Tư Tình về, còn tiền đặt cọc, đợi anh trở về tôi sẽ trả lại đầy đủ!”
Tư Vũ nói xong liền kéo em gái Tư Tình lên xe, đi thẳng không ngoảnh đầu.
Cả hai anh em rút lui, Chu Uy và Lâm Thanh Thanh đều rất vui.
Chu Uy vui vì hắn đã có lựa chọn tốt hơn, đương nhiên không còn để ý tới Tư Tình nữa, Tư Vũ đi dứt khoát, còn tiết kiệm lời nói cho hắn.
Còn Lâm Thanh Thanh vui vì cô bé hệ Thủy đó đi rồi, đối phương thực sự chỉ còn lại một mình cô là lựa chọn duy nhất.
“Vậy Chu tiên sinh định trả cho tôi bao nhiêu thù lao?”
Thấy xe của Tư Vũ đã đi xa, Lâm Thanh Thanh chậm rãi hỏi một câu.
“Hử?” Chu Uy không ngờ đối phương đột nhiên đòi thù lao.
“Chẳng lẽ lại còn giống như cô bé hệ Thủy kia sao?”
Giúp đỡ, chỉ là lời nói để cô tham gia, không thể thực sự giúp không. Hơn nữa cô chính là dị năng giả cấp hai, tuy đối phương không biết.
Chu Uy lúc này cũng hiểu ra, người phụ nữ này chủ động tìm mình chắc chắn không phải muốn làm công không.
Hắn nhìn Lâm Thanh Thanh một cái, trong lòng ước lượng một cái giá thích hợp.
Hắn vừa định báo giá, thì Lâm Thanh Thanh lại nói: “Tôi là dị năng giả hệ Băng, không cần tinh hạch thông thường!”
Được rồi, lời đều để cô nói hết.
Chu Uy nghẹn lời, ý của người phụ nữ này nói thế không phải là đang đòi tinh hạch hệ Băng một cách lộ liễu sao?
Vốn tưởng là một con thỏ trắng hiền lành, ai ngờ lại là con tinh luyện thành yêu! Bây giờ thì hay rồi, Tư Tình đi mất, mình cũng không còn lựa chọn nào.
Chu Uy không khỏi có chút nhớ Tư Tình đơn thuần dễ lừa, cô ấy là một con thỏ trắng thật, tiếc là có một người anh không dễ lừa.
