Chương 26: Vãng Tích Vương Triều
Năm người dạo một vòng rồi quay về chỗ ở.
Lúc này, Oánh đang ngồi trên giường đong đưa hai chân, nghĩ ngợi một lúc rồi lên tiếng: "Chú em, lại đây chị bảo cái này."
Vương Trí nghe vậy, cũng không nghĩ nhiều, đi thẳng tới.
Khi cậu đến bên cạnh Oánh, bỗng nhiên cảm thấy không ổn, muốn rời đi nhưng đã muộn.
Oánh một tay túm cậu lên giường, một tay ôm cổ cậu, tay kia cầm dao găm lắc qua lắc lại trước mắt cậu.
Vương Trí thấy vậy, hơi căng thẳng hỏi: "Sao vậy chị Oánh..."
"Ủa? Trên dao găm của chị hình như có một vết nứt?" Oánh bất ngờ lên tiếng.
Vương Trí nghe Oánh nói, lại đưa mắt nhìn con dao găm trước mặt.
Mẹ nó, trên đó sạch bong, làm gì có vết nứt nào? Nhưng Oánh đã nói thế, nếu mình bảo không có vết nứt thì có vẻ không biết điều.
"Ừm... hình như có vết nứt thật, hay là... đổi cái khác?" Vương Trí dò hỏi.
"Như vậy có hơi lãng phí không nhỉ?" Oánh nói giọng kỳ quặc.
"Dao tốt phải có vỏ tốt, không lãng phí!"
"Ừm... vậy nghe lời chú em vậy." Oánh cười.
Vương Trí thấy Oánh buông mình ra, vừa định đứng dậy, không ngờ lại bị hai chân cô đặt lên đùi mình.
"Chị Oánh, cái này..."
"Mấy hôm nay ở ngoài mệt, chân mỏi, giúp chị bóp chân." Oánh nằm trên giường nói giọng uể oải.
"..."
Chân mỏi? Đùa à, chân cậu không mỏi sao? Ai bóp cho cậu đây?!
Nhưng nghĩ thì nghĩ thế, cuối cùng Vương Trí vẫn đặt tay lên chân Oánh, xoa bóp.
"Ừm... tay nghề khá chuyên nghiệp đấy, không đi làm thợ mát-xa thì tiếc thật." Oánh khen ngợi.
Vương Trí lúc này cũng đầy vạch đen trên mặt. Có người bề ngoài hào nhoáng, là đội trưởng. Sau lưng lại là một thợ mát-xa?
"Xuống dưới một chút, ừ đúng, chỗ đó."
"Lực này ổn chứ?"
"Ừm, vừa phải."
Đợi Vương Trí hầu hạ xong, cậu đơn giản rửa mặt, rồi mệt mỏi ngã xuống giường ngủ thiếp đi.
...
Trong bóng đêm, Vương Trí giật mình tỉnh dậy từ cơn ác mộng. Cậu mơ thấy những người bạn đồng hành lần lượt biến thành xác sống, lao về phía mình. Cứ thế, Vương Trí tỉnh dậy trong nỗi buồn và sợ hãi.
Bật đèn đầu giường, Vương Trí phát hiện những người khác vẫn đang nghỉ ngơi.
"Ừm... ngủ được bao lâu rồi?" Thằng béo bị động tĩnh của Vương Trí đánh thức, ấp úng nói.
Trong tháp không phân ngày đêm, ngoại trừ có một lịch ghi thời gian bình minh, cụ thể là 3 giờ sáng hay 4 giờ chiều, chẳng ai để ý. Mệt thì ngủ, thức dậy làm việc, huấn luyện.
"Không biết, mơ ác mộng. Dậy đi, đi mua chút đồ ăn." Vương Trí lắc đầu, xuống giường.
Cùng thằng béo đến nhà ăn, Vương Trí gọi nhiều bánh bao và 5 phần cháo kê, tổng cộng 10 điểm sinh tồn.
Quay về chỗ ở, những người khác vẫn đang nghỉ ngơi. Mấy ngày nay quá mệt mỏi, về đến nơi an toàn, thần kinh căng thẳng được thả lỏng, liền ngủ say như vậy. Nếu còn ở bên ngoài, một chút động tĩnh nhỏ cũng đủ khiến họ lập tức mở mắt, cảnh giác xung quanh.
Đợi mọi người thức dậy, quây quần bên bàn ăn, Vương Trí lên tiếng: "Bây giờ nói về kế hoạch của chúng ta. Mỗi người cần ở lại phòng huấn luyện 12 tiếng mỗi ngày, dù có tập luyện hay không, chúng ta cũng phải ở đó cho đủ thời gian, như vậy mới có thêm điểm sinh tồn để duy trì hoạt động của đội."
Nói xong, Vương Trí lại lấy từ ba lô ra 5 thứ giống như tai nghe, đặt lên bàn.
"Bộ đàm này được Tháp Bình Minh chế tạo đặc biệt, có thể thu tín hiệu trong bán kính 10 km, không cần bất kỳ mạng nào, có thể sử dụng ở mọi nơi. Muốn người khác nhận được tin nhắn của mình, phải ở cùng tần số, cuối cùng nhấn nút này để nói, những người cùng tần sẽ nghe được." Vương Trí giới thiệu cho mọi người.
"A lô a lô, nghe rõ không?" Thằng béo cầm bộ đàm thử.
Những người khác gật đầu xác nhận tai nghe không vấn đề.
"Tốt, Linh Linh Yêu, xem nhiệm vụ." Vương Trí mở Linh Linh Yêu hỏi.
[Nhiệm vụ hiện tại: Một, tích lũy 12 giờ huấn luyện cá nhân nhận 10 điểm sinh tồn. Hai, nhiệm vụ bên ngoài, thời gian bắt buộc nhận còn lại: 28 ngày 16 giờ.]
"Ừm... xem trạng thái giao dịch." Vương Trí nói.
[Tình báo hiện đã bán 1 phần, thu về 90 điểm.]
"Ồ, làm ăn nhanh nhỉ." Oánh nói.
"Chà, vậy nhiều tiểu đội như thế, mỗi đội mua một phần tình báo ngoại nhiệm của chúng ta, chúng ta chẳng phải giàu to sao? Sau này chẳng phải ngày nào cũng thịt cá đầy bàn?" Thằng béo kích động nói.
"Nghĩ nhiều rồi. Họ sẽ tổ chức mấy đội cùng mua chung một phần tình báo của chúng ta rồi chia sẻ. Bán được vài phần là tốt lắm rồi." Vương Trí đáp.
"Ăn xong mọi người đi huấn luyện đi. Thằng béo tập luyện tử tế vào, lần sau ra ngoài may mắn có thể không tốt như vậy đâu." Vương Trí nói xong liền đứng dậy rời đi.
Trên đường, Vương Trí không yên tâm về tính tự giác của thằng béo, bèn nói với lão Hà: "Lão Hà, rảnh rỗi thì chỉ bảo thằng béo một chút, đừng để nó kéo chân, cứ tập cho nó đến chết đi."
"Được, dạy người này tôi đúng là giỏi." Lão Hà cười.
"Chị Oánh, cũng để ý giúp Lưu Ly một chút, tuy cô ấy dùng dao tốt, nhưng vẫn thiếu kiến thức và thao tác về vũ khí nhiệt."
"Hừ, coi như vì cậu đã bóp chân cho chị, chị miễn cưỡng nhận lời vậy." Oánh đáp.
Đến phòng huấn luyện, ở đây lúc nào cũng có người tập luyện. Thứ nhất, có thể kiếm điểm sinh tồn. Thứ hai, có thể tăng cường năng lực bản thân. Thứ ba, họ sắp phải đối mặt với nhiệm vụ bên ngoài.
"Này, mấy cậu nghe nói chưa, hôm qua đội cấp ba Vãng Tích Vương Triều đã ra ngoài rồi!"
"Nghe nói rồi! Hôm qua tôi còn đặc biệt xuống tầng một nhìn họ đi. Chà chà, khí thế đó, trang bị đó. Nhìn mà phát thèm!"
"Muốn gia nhập họ quá, tiếc là đội giới hạn số người."
"Thôi đi, với cái thân hình cò hương của cậu, người ta sao mà vừa mắt được."
"Nói gì đấy? Không sợ bị đội trưởng nghe thấy à?"
"Vãng Tích Vương Triều sao..." Ở bên cạnh tập luyện, Vương Trí nghe những người đó bàn tán. Đây là lần đầu tiên cậu nghe tin về đội cấp ba.
Ở đây có một số người đã đến từ rất lâu trước đây. Khi cậu nghe nói có đội cấp hai và đội cấp ba, cũng không quá ngạc nhiên. Dù sao ngày tận thế mới bắt đầu, cấp độ của đội chỉ quyết định số lượng người, còn lại theo cậu thấy, không có khác biệt lớn.
